Thúy viết văn hay lắm, nhưng để tớ tường thuật lại chuyến đi cho các bạn tưởng tượng dễ hơn nhé, thiếu đâu các bạn bổ xung:
* Lên nhà Hương B đã thấy
* Đường Láng - Hòa Lạc đang làm với 100% cản
Thanh Huyền phải bận công việc chút (đúng ngày Thầy thuốc VN mà nên phải phát biểu hội nghị) nên không thể về nhà đón các bạn. Chồng T. Huyền đã thay mặt đón tiếp bọn tớ! Ngồi một lát cả bọn quyết định đi bộ vào thăm nhà ngoại Hương B!
* Trên ngõ rộng vào nhà, bọn tớ gặp một hàng rào bằng cây Duối dại, tớ với Thúy, Yến B, Hưng nhớ lại những rặng rào Duối ở xóm Thị - Mai Dịch hồi tụi tớ đi học cấp 1 và 2, mấy đứa ngắt lá non lấy nhựa bôi vào móng tay để có tác dụng như sơn bóng móng tay bây giờ, một tác dụng nữa của lá
Mẹ và anh Hương B thay mặt gia đình nói chuyện và ôn lại nhưng kỷ niệm xưa: ngày xưa cổng nhà bác chỗ này, góc kia là cây nhãn này, góc này là cây bưởi,... câu chuyện cứ tiếp nối trong hương hoa bưởi ngào ngạt!
* Tiếp tục hành trình, cả bọn đến nhà Thúy Nga. Lúc này Thanh Huyền đã kịp về nhập cùng bọn. Những gì khi ở nhà Nga bạn Thúy đã nói kỹ rồi An không kể lại nữa.
Trời bắt đầu hết nắng, ánh mắt của Duyên và Kim Lan như muốn nói điều gì!? À, còn mấy điểm đến nữa mà trời đã muộn, cả bọn lại hối hả chào hỏi rồi ra xe thẳng tiến đường 70 về Minh Khai!
Cổng trường Minh Khai vừa lướt qua, một khu đô thị lớn trước mặt, cơ sở hạ tầng tốt quá, những cánh đồng sau trường giờ mãi chỉ là dĩ vãng!
Nhà Kim Lan đây rồi, ở đầu ngôi làng ngày xưa, giờ đã là mặt đường lớn trước khu thể thao của huyện! Cảm ơn bạn về món bánh tuyệt vời lần đầu tiên bọn tớ được ăn, còn tuyệt vời hơn nưa khi trong câu chuyện tớ phát hiện ra là mâm bánh do chính tay Kim Lan làm! Các bạn ơi, các bạn có biết là lâu nay chúng ta chỉ có ăn bánh mua sẵn không, hàng chục năm như thế rồi! Và một ngày, bạn của chúng ta khi được tin bạn bè đến thăm đã tự tay chuẩn bị nguyên liệu, tự tay làm món bánh để đón tiếp chúng ta, tình cảm thật tuyệt vời các bạn của tôi ơi!
Rời khỏi nhà Kim Lan thì trời đã tối, làng xóm đã lên đèn, bọn tớ thẳng tiến đến nhà Duyên! Bố mẹ Duyên ngồi tiếp bọn tớ với những câu chuyện như pháo rang, và bắt bằng được phải uống bia với nước ngọt nữa, tấm lòng của các ông bố bà mẹ với lũ con gần 40 cái xuân xanh thật đáng trân trọng biết bao!
* Tiếp tục và cũng là điểm cuối của cuộc hành trình là nhà Tố Tâm! Thúy cũng đã nói nhiều về cảm xúc ở nhà Tố Tâm, tớ chỉ bổ xung thêm là tớ cũng như các bạn cực yêu mảnh vườn với mấy cây bưởi Diễn đang ra hoa, cây Mộc lan thơm thật sexy và vô vàn các loại cây khác đã mang đến không gian thật tuyệt vời cho nhà Bố mẹ Tố Tâm!
Bọn tớ đã được bố Tâm ghi hình vào chiếc máy qua với mục đích để bạn của chúng ta khi về ( Tố Tâm đang sống ở Đức ) có tư liệu hình ảnh về các bạn.
Tâm đã thay mặt ba bạn ở Minh Khai ( Tâm, K. Lan và Duyên) mời cả bọn ăn nhậu cho vui, nhưng giờ cũng đã muộn, lại là ngày mà mọi nhà hay làm cơm nên cả bọn quyết định thôi để dịp khác!
* Cuộc chơi nào cũng có điểm kết, và sự chia tay nào cũng có cảm xúc khó tả! Chia tay hôm nay Tâm sẽ cùng các con trở về Đức, mỗi bạn cũng trở về với ngôi nhà ấm cúng của mình, rồi lại lao đầu vào cuộc sống mưu sinh... nhưng chắc chắn sẽ không như hơn 20 năm qua, giờ đây chúng ta đã có mối dây liên hệ thật thân thiết và gần gũi p
Sáng nay Thúy gửi câu chuyện con Thạch sùng qua mail, tớ chắc các bạn cũng như tớ khi đọc xong cũng ngẫm nghĩ nhiều điều! Nhưng chắc chắn rằng, chúng mình cũng cư xử với nhau như những con Thạch sùng kia phải không các bạn, và thậm chí còn hơn thế nữa!
Chúc các bạn và gia đình Mạnh khỏe và Hạnh phúc!
An.
(không hiểu sao tớ có thể viết được dài thế nhỉ)
Tôi chưa biết An lại có khả năng viết quá tốt. Đọc bài này tôi tiếc quá, không được tham gia. Ngày hôm đấy tôi phải làm bù nghỉ tết với lại có việc riêng gia đình. Chắc là lần sau thì không thể bỏ lỡ.
Trả lờiXóaCậu bé trong ảnh là nhóc nhà nào đấy? tôi chưa nhận ra hoặc là chưa biết?
Trả lờiXóaĐấy là cậu NHẤT thứ 2 nhà Hương B đấy Dương à. Nghịch chắc hơn bọn mình ngày xưa nhiều. Còn cậu phía trong là con nhà Lâm Anh.
Trả lờiXóaTiếc quá, không được tham gia hết hành trình. Nghe mà thèm!
Trả lờiXóa