Tôi đang định viết một loạt bài về chủ đề “Tôi đi tìm chính tôi” để chia sẻ cùng các bạn cảm nhận, suy nghĩ của tôi về cuộc sống, vì thực sự đến bây giờ, khi gần 40 tuổi rồi, tôi mới cảm nhận được cái mình đang sống vì nó. Chắc các bạn cũng sẽ hỏi tôi: chắc ông này lẩm cẩm rồi, ai mà chả đang sống, đương nhiên và rất tự nhiên, vậy ông không sống thì …xyz… à (đến z là ngồi nóc tủ ăn cuối cả nải đấy …). Nhưng giờ đọc bài của các bạn, tôi nghĩ rằng mình không cần viết quá kỹ về điều đó nữa, vì các bạn cũng đồng điệu như tôi, Trần Anh cũng nói “never say NO” để sắp xếp công việc đi chơi cùng mọi người, An, Thúy, Việt bầu và cả hội cùng đi hôm trước cũng đều nhiệt tình khát khao thăm nhà bạn cũ, và giờ còn lâng lâng cảm giác được trèo cây hái quả trong vườn nhà Lâm Anh như hồi còn đi học… Vậy là tôi quyết định viết bài này với đầu đề “Men Say”, “say” ở đây là “Say cuộc sống” – nghe cũng trừu tượng, vì người ta chỉ say thuốc, say cà phê, say bia say rượu …, chứ ai lại say cuộc sống bao giờ, nhưng tôi đang ngất ngây trong hạnh phúc cuộc sống, trong men tình người ấm áp bao la, nên tôi viết vậy. Đã lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác như chờ người yêu (i.e. vợ bây giờ :-)) trong lúc chờ các bạn, có thể ngắm dòng xe cộ một mình cả tiếng không buồn chán, và khi về vẫn đọng lại cảm giác sung sướng như lần đầu nói lời yêu…Trong đời mình, các bạn đã có ai, và vào một lúc nào đó, tự hỏi rằng: mình là ai, mình sống để làm gì, tại sao mình phải đi làm, phải lo toan kiếm tiền nuôi gia đình, tại sao mình phải sinh con đẻ cái, thậm chí phải phục vụ chúng hết lòng mà không đòi hỏi gì, hay tại sao lúc nào mình cũng phải chăm lo cho ai đó mà không phải chính mình, tại sao mình cứ phải vui phải buồn, cứ phải lang thang với những thăng trầm cảm xúc, vân vân và vân vân…, và tôi tin là các bạn cũng giống như tôi, việc gì phải hỏi, vì mình được sinh ra cũng tự nhiên như thế… và cứ thế thời gian biểu khô khan hàng ngày liên tục lặp đi lặp lại với chúng ta: thức dậy – cho con ăn sáng – đưa con đi học - đi làm – ăn trưa – làm tiếp – chiều về đón con – ăn tối – cho con học bài – đi ngủ … nào có ai rỗi hơi đặt câu hỏi vì sao để làm gì? Mà thế thì say cuộc sống làm sao được cơ chứ …
Ngày xưa, hồi đại học, khi tôi học môn Triết Học, có một thầy giáo đã giảng cho chúng tôi thế này: “Theo tôi, tinh thần là thứ có trước, và là thứ quyết định, vì con người cảm nhận vật chất qua tinh thần, ví dụ khi bạn ốm, miệng bạn đắng thì dù bạn có uống nước đường thì vẫn thấy đắng, khi bạn sờ vào một vật như cái bàn chẳng hạn, bạn bảo nó là hình tròn thì là tròn, bảo vuông thì là vuông, bản chất cái bàn không phải là hình tròn hay vuông, mà đó là tinh thần bạn cảm nhận được … bản chất cuộc đời này là đắng cay, gian khổ, vì có đứa trẻ nào sinh ra lại cười bao giờ, khi ra đời chúng luôn khóc, vì cuộc đời là như vậy, rồi lớn lên có mấy ai thích của ngọt đâu, phần lớn con người chỉ thích các món chua chát, đắng cay … như đời “.
Tôi đã viết trong bài khai bút đầu xuân, rằng cuối năm vừa rồi tôi đã thực sự thay đổi, thực sự “trưởng thành” trong suy nghĩ, và sự thay đổi đó đã mang lại cho tôi bao niềm hạnh phúc… Tôi hiểu rằng cuộc sống này thật đẹp và vô cùng ý nghĩa, và tôi sẽ làm sao để từng giây từng phút, tôi và người thân gia đình, và các bạn mình có được hạnh phúc và niềm vui. Tôi hiểu rằng tinh thần là thứ quyết định, khi tôi lạc quan, vui vẻ, khi tôi đặt mục tiêu sống là để hạnh phúc, thì những bận bịu lo toan cuộc sống chẳng thể nào ảnh hưởng đến tôi. Tôi hiểu rằng hạnh phúc thật đơn giản và dễ tìm, vì nó luôn luôn sẵn có ở xung quanh mình...
Tôi đang được uống dòng hạnh phúc từng giây từng phút không ngừng, vậy bạn bảo làm sao tôi chẳng say …
Đông Hưng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét