Thứ Ba, 2 tháng 3, 2010

Thăm lại chốn xưa



Tí, Cam ơi, mẹ có bánh này ngon cực!

Khi tôi hớn hở khoe túi bánh xách từ nhà Lan về tôi cứ nghĩ là bọn trẻ con nhà tôi sẽ thích lắm. Vậy mà chẳng đứa nào đoái hoài tới. Trẻ con bây giờ nhiều đồ ăn đồ uống chứ không như mình ngày xưa. Lặng lẽ cất bánh vào tủ lạnh tôi tự bảo:"Thôi để ngày mai cho vào lò vi sóng". Trong đầu vấn vương suy nghĩ : “Sao hồi chiều mình ăn thấy ngon thế nhỉ ?” Mà không chỉ mình tôi, mấy bạn khác như An, Thục, Yến….thấy cũng ăn ác luôn. Việt “Bầu” thì theo sự mô tả của Thục lại còn “ăn cả cái, không thèm nhai, nuốt ực…”. Phải nói rằng lâu lắm rồi tôi mới lại được ăn loại quà quê ngon đến vậy. Cả một cái mâm bánh cuốn nếp Kim Lan bê ra , hơn chục bạn ăn ào ào , còn sót lại có vài cái. Có bạn còn nói vui : “ Ngày xưa mà có bánh này chắc tuần nào bọn mình cũng phải nghĩ ra cớ để vào nhà Lan chơi”. Tự nhiên tôi muốn nói với Kim Lan một câu: “ Kim Lan ơi, mâm bánh của cậu liệu có phải là một mâm bánh thần không vậy mà ăn nó rồi, chúng tớ lại thèm được ăn lại nó biêt bao!!!”

Cái ngày xưa ấy đã quá xưa , tính ra phải đến 22 năm rồi. Một trong những niềm vui lớn nhất của bọn tôi hồi ấy là cùng nhau rồng rắn đi mấy chiếc xe đạp cà tàng đèo nhau đi dọc theo đường tàu vào Mỗ Nhà Hương B, Lâm Anh, Thanh Huyền, Thúy Nga chơi, hoặc đi Cầu diễn rồi thẳng đường trại gà vào nhà Tố Tâm, Kim Lan, Hồng Duyên. Nhà nào cũng rộng có vườn cây, ao cá thích lắm. Nhớ nhất là vào nhà Lâm Anh có cây trứng gà to đùng, rồi vườn táo của nhà Tố Tâm, Hồng Duyên. Bạn Thục luôn luôn thích loại táo dài ( hic hic) còn tôi thì lại không quên loại táo tròn ngọt lịm ở nhà bạn Hồng Duyên. Hôm nay vào thăm lại nhà các bạn chúng tôi ai nấy đều bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm xưa. Vườn cây ao cá hầu như không còn nữa, hoặc còn lại một phần. Quá trình đô thị hóa không loại trừ một ngõ hẻm nào. Thật may mắn vì một phần của nó vẫn còn lại ở nhà Lâm Anh, Tố Tâm. Chúng tôi được một bữa trèo khế , ăn khế no nê ở nhà Lâm Anh. Ăn rồi còn hái một túi đầy xách về . Tôi đang thắc mắc bạn nào đang giữ “ thành quả lao động” của bao nhiêu người mà quên không chia lúc ra về??? Đề nghị tổ chức họp mặt để Campuchia nhé ! Còn nếu chót dại xơi hết thì liệu mà đền thứ khác ! Chứ một mình ăn cả cái túi to đùng ấy e rằng không ổn đâu!! ( hic hic).
Chúng tôi kéo đến lần lượt từng nhà ở Mỗ : nhà Hương B, nhà Thanh Huyền, nhà Lâm Anh, rồi nhà Thúy Nga. Thúy Nga – cô bạn gái ngồi cạnh tôi ngày xưa vẫn giữ được nét xinh đẹp và trẻ trung như ngày nào. Được biết từ hồi học xong đến giờ Nga lấy chồng và ở nhà nuôi con không đi làm. Có lẽ không va đập nhiều với xã hội nên bạn Nga của tôi vẫn hệt như hồi còn đi học, chẳng thấy già đi tí nào. Tôi cảm thấy mình như một bà lão đứng cạnh một cô gái trẻ. Chả trách ngày xưa anh Tráng cứ mê tít thò lò. Trước đó nghe một số bạn nói hoàn cảnh của Nga tôi cứ lo là Nga vì vất vả quá nên không liên lạc gì với lớp. Gặp lại bạn thấy mọi việc đều ổn. Tuy sinh con đầu không may mắn lắm nhưng bù lại bạn được một người chồng ăn nên làm ra và hai đứa con sau một trai một gái đẹp như tranh.
Chúng tôi đến nhà Tố Tâm vào lúc sẩm tối. Ấn tượng về căn nhà nhỏ bé với vườn cây ao cá của Tố Tâm nơi ngày xưa chúng tôi hay lui tới vẫn còn nguyên vẹn trong đầu và được bù đắp bởi hương hoa bưởi ngào ngạt từ cổng vào. Tuy ao ngày xưa không còn nhưng các cụ vẫn giữ được một vườn cây rất đẹp có nhiều loại hoa. Đáp án “Nhà Tố Tâm ngày xưa có 3 ao“ hôm họp mặt lớp vừa rồi đã được phụ huynh của Tâm xác nhận là đúng. Và lần này ngoài mấy cây bưởi nở hoa trắng xóa tôi được biết thêm một số loại hoa nữa trong đó có cây hoa mộc với mùi hương “sexy”(theo nhận xét của bạn Việt) mà các bạn Hưng, An thi nhau ngửi . Tôi vẫn thấy cái mùi hương ngọt ngào của cây hoa ấy đâu đây. À phải rồi tôi đã lén ngắt trộm một nhánh hoa và cất vào trong ví ( Xin chủ nhà tha thứ nhé!!!).
Tôi chẳng còn nghĩ được gì nữa, chỉ nghĩ đến vị thơm ngát của hoa bưởi và ngọt ngào của hoa mộc. Hương hoa ấy sẽ theo tôi mãi trong hành trang tiếp theo của cuộc đời như những kỷ niệm về 12A thân yêu của tôi!!!! Biết bao giờ chúng tôi mới gặp lại !!!!

2 nhận xét:

  1. Tớ cũng bẻ trộm một nhành hoa bưởi mang về cho cháu gái 5 tuổi, khi chơi với hoa bưởi, nó coi mỗi bông hay nụ bưởi như một em búp bê, nâng niu, chăm sóc thích lắm cơ.
    Tuy nhiên, tớ đã chú ý bẻ cành hoa đực nên không bị mất quả bưởi Diễn nào đâu!

    Trả lờiXóa
  2. Tớ đã gửi mail xin mạn phép cả nhà sử dụng túi khế rồi mà, vì hôm sau mới phát hiện ra túi khế để ở cốp xe tớ, nhưng phải đi làm cả ngày Chủ nhật và sáng thứ 2 lại đi SG luôn nên không có thời gian gọi mọi người chia quà. Thôi để hôm sau quay lại nhà Lâm Anh hái khế tiếp vậy. (Thực ra cũng phải công nhận rằng khế ngon thật, rất ngọt và nhiều nước … thèm quá nên ăn nhiều cũng thấy thích, mọi người thông cảm nha …

    Trả lờiXóa