Chào các bạn!
Đêm ở Huế thật buồn! Ngồi đọc blog12A, gặm nhấm những kỉ niệm, nhớ Hà nội, nhớ thủa học trò... tôi thấy mình thật lạc lõng, lạc lõng ngay cả trong suy nghĩ và cảm nhận về cuộc sống. Xin lỗi các bạn! có thể những gì tôi viết ra đây cũng lạc lõng nốt nhưng thôi thì cũng là vài dòng tâm sự các bạn chắc cũng chẳng trách gì người bạn cũ này!
Khi xưa, thủa còn học trò, cảm nhận về cuộc sống,về tương lai của tôi và các bạn chắc cũng ko khác nhau là bao. Tôi và các bạn cùng ra trường, cùng một xuất phát điểm, cùng có những hoài bão và ước mơ về cuộc sống tốt đẹp sau này. Sau hơn 20 năm tất cả mọi thứ đã đổi thay, có bạn đã thành công, có bạn chưa thành công và có cả những bạn đã thất bại trong cuộc sống. Cảm nhận cuộc sống của Hưng rất đẹp, tất nhiên Hưng đã phải phấn đấu, phải vất vả mới có được thành quả ấy và bây giờ Hưng mới thấy cuộc sống là ý nghĩa. Còn những bạn ko có được thành công hoặc những bạn thất bại trong cuộc sống thì các bạn có cảm nhận gì??? CÁc bạn sẽ cho tôi là ko có ý chí hoặc ko có tinh thần lạc quan, rằng đời còn dài??? Không! 40 tuổi rồi thì ai thành công,ai thất bại gần như đã là rõ ràng!để xoay chuyển tình thế ko hẳn là điều ko tưởng nhưng nếu ko có 1 sự may mắn nhất định thì điều đó ko thể xảy ra. Trong cuộc sống tôi đã trải qua hầu hết những đắng cay, kể cả những nguy hiểm đến tính mạng, tôi thật sự thấm thía những khắc nghiệt của cuộc sống. Có thể tôi đã chọn sai con đường, tôi đã lầm lỗi cho nên tôi phải gánh hậu quả??? ai trong đời mà chẳng có những sai lầm?? Nhưng ngặt nỗi có những sai lầm có thể sửa chữa, có những sai lầm lại ko thể khắc phục. Tôi sai lầm, tôi ko thành công trong cuộc sống cũng là điều tất yếu tuy nhiên tôi biết biết chắc trong 33 thành viên 12A còn có những người mà số phận ko ưu đãi, ko may mắn trong cuộc đời, các bạn nghĩ gì về điều này??
Tôi đọc blog12A, tôi xem phim họp lớp, tôi đọc email của các bạn, cảm nhận chung của tôi là các bạn có mặt ở đó hầu hết đều ít nhiều thành công trong cuộc sống.
Đầu năm các bạn đi du xuân, các bạn viết cảm nghĩ, các bạn "về chốn xưa", các bạn thăm bạn bè,tốt thôi! Nhưng thử hỏi có bạn nào chạnh lòng chợt nghĩ về những người bạn ko may mắn??? Lan thì rõ ràng rồi, bạn ấy đã chọn con đường riêng cho mình, còn Hùng Anh?? có bạn nào dốc lòng tìm hiểu xem giờ này HA ra sao???rồi những bạn ở HN có những người vắng mặt vì lí do thực sự, còn có những bạn vắng mặt vì lí do nào đó ko tiện nói, các bạn có tìm hiểu ko???
Xin lỗi các bạn! Đầu năm tôi đã làm các bạn mất vui nhưng đây cũng là vài dòng tâm sự, mong các bạn hiểu! Các bạn đã giành được chút ít thời gian để gặp mặt thì tôi cũng mong các bạn hãy quan tâm đôi chút đến một góc khác của cuộc sống chính những người đã từng là bạn của các bạn, những thành viên 12A.
Nhân đây tôi cũng gửi các bạn 1 câu chuyện về tình yêu mà tôi đọc đã lâu, chắc có bạn đã đọc nhưng tôi vẫn cứ gửi vì có thể có bạn chưa đọc.Câu chuyện là thế này:
Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.
Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?"
Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng"
Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?" Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng"
Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!
Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.
Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.
Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.
Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.
Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.
Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.
Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.
Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.
Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.
Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.
Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.
Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?" Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"
Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!"
Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: " Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."
Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?
Chỉ là một câu chuyện hư cấu, đọc cho vui các bạn nhỉ?
Chúc các bạn những ngày cuối tuần vui vẻ!
Thứ Bảy, 6 tháng 3, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tôi rất tán đồng với ý kiến của Huy về sự may mắn, hay sự không may, sự trái ngang, khắc nghiệt của cuộc sống, sự đối xử không công bằng của cuộc đời với mọi người … cuộc đời là như vậy, như tôi đã viết rằng con người từ khi sinh ra có bao giờ cười … Nhưng bạn có nhận ra rằng điều tôi viết về cảm nhận cuộc sống, đó không phải là sự hưởng thụ, mà đó là cảm giác yêu và được yêu, cảm giác quan tâm đến người khác và mong mỏi người khác được hạnh phúc, vui vẻ, và điều đó làm mình hạnh phúc. Đúng là có câu, 40 tuổi chưa làm quan thì đừng mong làm quan nữa, 40 tuổi chưa lấy vợ thì hãy ở một mình đến cuối đời … nhưng điều đó không có nghĩa là đến 40 tuổi, nếu ai đó đã không may thì sẽ không may mãi mãi, ai đó chưa thành công thì đừng mong có thành công sau này, mà ẩn sâu trong câu nói là sự khích lệ với những con người đang cố gắng làm điều gì mà chưa đạt, rằng bạn hãy chuyển những mục tiêu đó thành việc dành thời gian cho chính mình, cho người thân và bạn bè để sống hạnh phúc, vui vẻ, giống như người ta thường nói “hãy quẳng gánh lo đi mà vui sống”, và trên hết, bên cạnh bạn luôn có những người bạn khác mong mỏi mang hạnh phúc, tình yêu đến cho bạn, như cánh chuồn trong câu chuyện vừa rồi …
Trả lờiXóaHuy à!
Trả lờiXóaMình cũng đồng ý với suy nghĩ của Hưng đấy. Tuy mình không hoàn toàn vượt khỏi những mối lo đời thường để "thăng hoa" được như Hưng, nhưng mình cho rằng những đắng, cay, ngang trái, những gian truân, vất vả trong cuộc sống cũng là lẽ thường tình. Hãy coi những thứ đó là gia vị, để mình có thể cảm nhận được hết hương vị của cuộc sống.
15 năm trước, khi mới kết hôn, mình cũng vô cùng khó khăn vất vả. Có lúc mình phải đi bán nước, buôn hoa để kiếm sống. Và bây giờ, khi các bạn đã có nhà lầu, xe hơi, thì mình mới mua được 1 căn nhà nhỏ xíu chỉ 25m2, nhưng mình vẫn rất vui vì nơi đó, mình có người chồng và 2 đứa con nhỏ thương yêu, mình vẫn có các bạn yêu quí xung quanh để sẻ chia buồn vui, không ngăn cách giàu nghèo. Mình có thể không giàu về vật chất, nhưng giàu bạn, giàu tình. Thế là hạnh phúc rồi. Mình nghĩ Huy cũng rất may mắn bởi có người vợ xinh và đứa con gái ngoan hiền rất mực yêu bố. Hạnh phúc là những điều bình dị quanh ta. Hãy biết trân trọng nó. "Hãy bằng lòng với cuộc sống của chính mình và vui với những gì mình có". Mình luôn tâm đắc với điều ấy.
Chúc Huy khoẻ và sớm tìm được niềm vui cho mình!
Tạm biệt nhé!