Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2009

Kỷ Niệm ngày xưa II

“Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò…’, ngẫm lại các cụ dạy chớ có sai. Khi tôi định viết về những kỷ niệm đi học ngày xưa, ký ức về các trò nghịch ngợm lại ùa về như thác, còn về chuyện học hành thì chỉ lác đác không nhiều. Phải chăng nghịch ngợm luôn là bản tính tự nhiên thời đi học, là đặc trưng cho chữ “học trò” từ bao đời nay, dẫu rằng hậu quả của vài trò nghịch ngợm đôi khi cũng làm thầy cô, cha mẹ đau đầu. Đêm qua nằm nhớ lại các trò tinh nghịch thời đi học, nghĩ buồn cười đến mức suýt cười ra thành tiếng, chỉ sợ vợ con tưởng mình sắp “tay nhặt lá, chân đá ống bơ” đến nơi, vậy là tôi quyết định viết về các trò nghịch ngợm ngày xưa của lũ con trai trong lớp, để mỗi lần đọc nó, tôi sẽ lại được quay về “ngày xưa ấy” … nhưng cũng nhân cơ hội này, em/tôi xin được xin lỗi thầy cô/các bạn nào đã từng là “nạn nhân” của các trò nghịch ngợm của chúng em/chúng tôi, và việc viết ra của em/tôi không có ý gì khác ngoài mong muốn được trở về sống lại thời đi học ngày xưa, và cũng xin giấu tên người, chỉ viết câu chuyện.

Trò nghịch ngợm 1 – “dấu ấn”: đó là trò dùng phấn viết lên ghế ngồi của ai đó, nào là hình tròn, vuông, trái tim … nếu khôn
g để ý lau sạch ghế trước khi ngồi sẽ bị in “dấu ấn” lên “H’mông”, và thế là lúc đứng lên đi lại, mọi người tha hồ mà chiêm ngưỡng chỉ trỏ phía sau. Có lần từ hồi cấp hai, tôi nhớ đã dùng chiêu này trêu thầy giáo, đó là một thầy giáo trẻ luôn ăn mặc chỉnh chu là lượt, nhưng có thói quen hay “chịn” vào cạnh bàn dãy đầu khi nói, thế là bọn tôi dùng phấn vàng tô cạnh hai bàn dãy đầu, thế là alê hấp, thầy bị dính ngay một dấu trừ dài ngoằng, và không hiểu học trò sao cứ nhìn xuống phía dưới và cười lăn lóc, nghịch dại thế là cùng...

Trò nghịch ngợm 2 – “buộc tóc vào chân bàn”: trong lớp mình đây là thương hiệu của một người, và cũng có một bạn gái duy nhất “dính chưởng” vì tóc dài quá, thõng xuống chân bàn phía sau, thế là cứ mỗi lần đứng lên là lại phải kiểm tra xem tóc mình có bị buộc dây chun vào chân bàn không vì đã vài lần đứng lên suýt ngã, ác thật.

Trò nghịch ngợm 3 – “búng tai” : trò này được sáng tác bởi 2 tên ngồi sau một bạn gái, thế là sau mỗi tiếng búng “tách” vào tai bạn (hoặc là giật tóc nhoằng một cái), một khuôn mặt đỏ dừ tức giận quay xuống, còn hai tên mặt tỉnh bơ như vô tội “tớ có làm gì đâu”, cũng may mà bạn gái này rất hiền lành chứ phải mấy mụ “khủng long” thì có mà không ăn chửi thì cũng ăn tát chứ chả chơi.

Trò nghịch ngợm 4 – “thả sâu róm”: chẳng hiểu tại sao lũ con trai (không chỉ riêng bọn tôi đâu nhé) lại thích trêu bạn gái đến thế, chúng tìm ra 1001 trò để trêu bạn, rồi để được thích thú nhìn vẻ mặt nũng nịu giận hờn của bạn gái, và cười khoái trá khi nghe tiếng hét lên sợ hãi của bạn gái vì chợt thấy một “ông” sâu róm to tướng trong cặp hay trên vở … nhưng cho đến tận bây giờ, đó vẫn là những kỷ niệm đáng yêu và khó quên … và biết đâu, đó cũng chính l
à cảm giác tình yêu thuở học trò của ai đó.

Trò nghịch ngợm 5 – “xì lốp xe đạp” : cứ vài ngày lại y như rằng có cô bạn nào đó thấy lốp xịt hơi mà khi bơm lên lại đi bình thường không hề thủng lốp, xin thưa đấy là trò của mấy chú chắc cũng muốn cưa cẩm bạn nữ, muốn có cơ hội giúp mỹ nhân gặp nạn, nhưng rồi ngượng ngùng không dám chở bạn về nhà hay tâm sự “sầu riêng” lúc cùng dắt xe… và để rồi cuối cùng cả lớp được có mỗi một đôi.

Trò nghịch ngợm 6 – “vẩy mực”: thỉnh thoảng trên tà áo trắng tinh của bạn gái nào đó lại được điểm xuyết bởi một đường dài các giọt mực xanh/tím, mà có biết ai làm đâu, quay xuống dưới chú nào cũng tỉnh bơ hay chăm chú làm việc gì đó, vô can … thế là về nhà chắc bạn toi đời cả hộp ÔMÔ và sái cả tay vò giặt với khôi phục được phần nào …

Trò nghịch ngợm 7 – “dán quảng cáo”: tỏ vẻ rất quan tâm đến một người, vỗ vai hỏi chuyện vài câu, mãi sau người được hỏi mới ngộ ra rằng sau cái vỗ vai đầy thân mật ấy, mình đã bị dán một tờ quảng cáo nhỏ vào áo rồi, nội dung đại loại như “ở đây bán …”, ‘tôi
là con …” vân vân, tức điên mà không làm sao được.

Trò nghịch ngợm 8 – “ cắt chóp nón”: vụ này cũng ác đây, bạn gái nào mà chả thích có một chiếc nón mới trắng tinh, vậy mà khi về giơ nón lên lại thấy ánh sáng lọt qua đầu chóp, thế là đành lẳng lặng nín nhịn đội nón thủng về nhà và sắm cái mới, còn lũ con trai được một mẻ cười hả hê. Nhưng “ác giả ác báo”, “đi đêm lắm có ngày gặp ma”, một hôm đẹp trời, chú gây án cũng dính chưởng do không để ý đã “cắt nhầm” vào nón của cô giáo và thế là bị “họp phụ huynh” ngay …

Trò nghịch ngợm 9 – “chướng bụng đầy hơi”: bọn tôi dùng lá thị vò nát và xát lên ghế, ai mà ngồi lên ấm nóng một lúc là có cảm giác “chướng bụng đầy hơi ngay”, lạ thế. Chiêu này mà muốn thầy giáo thỉnh thoảng phải ôm bụng đi ra ngoài một lúc thì thật là hữu dụng.

Trò nghịch ngợm 10 – “chuột chết ở đâu”: có một cây mà hạt của nó khi đốt lên thì thối phải biết, bọn tôi thường gọi là “cây quả thối”, đến bây giờ mới nghe ai đó nói lại đó chính là Cây Sưa quý ở Hà Nội. Thời xưa chúng tôi khi có dịp vào Công Viên bách thảo, hay lên trên gò để nhặt hạt này, sau đó thủ vài hạt mang đến lớp, đốt sém và giấu vào ngăn bàn thì báo hại cả một góc lùng sục tìm cho ra không biết con chuột chết ở đâu.

…………….

Trò nghịch ngợm 1001 – “xe xúc” : trò này chắc chỉ có lũ con trai trêu nhau thôi, không dám áp dụng với bạn gái vì dễ khóc nhè mất. Số là bọn tôi thời đó hay đi chơi bằng xe đạp, chân hay đi dép lê loẹt quẹt trên đường. Ngày xưa mà mua được một đôi dép hai quai trắng của Thái thì oách phải biết. Đoạn đường đi chơi vào Canh, Mỗ thì cơ man nào là “mìn”, đó là những bãi phân trâu bò nóng hổi mới ị trên đường, thế là hai chú đèo nhau xe đạp, vừa đi vừa cười đùa vui vẻ, chú ngồi sau chân dép lê đang quẹt trên đường thì bỗng thấy “hơi âm ấm”, nhìn xuống thì ôi thôi chân mình đã xúc nguyên một ổ “mìn” rồi, chú đang lái xe thì cười như nắc nẻ và quẳng xe chạy mất, còn chú kia đành tập tễnh tìm bờ mương mà rửa chân khẩn cấp… ôi trời ơi là trời.

Rồi còn cơ man nào là những chuyện cười vỡ bụng như có ông đang đi bỗng phi luôn xe đạp xuống ao, ông lại trượt chân hố vôi khi đã “phê” rượu ở nhà bạn lại còn thi đi thăng bằng trên 1 hàng gạch ven đường, ông lại chơi ù rồi túm đứt cả hàng khuy áo của bạn gái ngượng chín cả mặt, rồi có ông bảo “tao mới học được cách trị chó rồi, cứ đứng yên và nhìn trừng trừng vào nó là xong”, thế rồi gặp đúng chú cẩu “vô chiêu vô thức” thấy “bị lườm” là phi vào đớp luôn, báo hại ông bạn mình phòi cả mỡ đùi và phải nhảy một phát lao lên tận đỉnh giàn mướp nén đau chờ người đến đuổi chó …

Tôi đang viết mà cười rung cả rốn, chảy cả nước mắt ra rồi đây này, ôi những kỷ niệm ngày xưa …

4/12/2009
Đông Hưng

3 nhận xét:

  1. Hay quá, Hưng không khai tác giả của hai trò nghịch nhỉ, sao không nói đấy là thằng Dương? Vụ thứ nhất, cắt chóp nón: tôi cắt phải nón của Yến A, mà hôm đấy lại đội nón của cô Thọ mới chết chứ, nhưng phải nói rõ nhé, Huy "Dưa" là đồng tác giả với tôi. Vụ thứ hai là vụ giật mìn, ông Thăng sứt bẫy tôi, nguyên một dép, mà lại là đôi dép mới mua, hôm đấy muốn đập nó lắm rồi mà khônglàm được. Tôi đã cố dấu mà ông lại khai ra nên tôi đành phải nhận vậy.
    Sao không kể nốt vụ ăn trộm ngô, bảo vệ bắn súng rồi vẫn phi xuống bẻ? kekeke

    Trả lờiXóa
  2. Các chuyện liên quan đến ăn trộm thì dài dòng lắm, cái hay là ở chỗ thứ gì càng bị cấm thì lại càng cố trộm cho bằng được kekeke… nào là bẻ trộm ngô ăn sống, tắm “nuy” ở ao tưới nước ruộng ngô, đi câu trộm cá ao trường … nào là trực trường lại chui vào vườn táo của trường vặt trộm, bị thầy giáo đuổi chạy mất dép, đi lao động làm vườn chỉ chăm chú đào khoai về nướng chén… tôi chỉ muốn gợi nhớ chuyện nghịch ngày xưa thôi, anh em ai có chuyện gì hay kể tiếp đi …

    Trả lờiXóa
  3. Ông Hưng kinh thật đấy! Tôi không thể tưởng tượng là các ông lại lắm trò "quái" đến thế. Thế mà cứ tưởng hiền lắm! Nghịch nhiều nên bị gọi là "mắm" hay "mắn" gì đó cũng không oan ức tí nào! Tôi đọc cái bài này xong thấy hơi "chim cú" các ông đấy! Hi hi....

    Trả lờiXóa