Ngày nay, đọc báo chí với lại đi ngoài đường thấy bọn trẻ con học phổ thông bây giờ cứ như người lớn cả, tôi cho con đi chơi Thủ Lệ, thấy mấy chíp chắc chỉ lớn hơn con mình một chút cũn
g ngồi ôm ấp nhau rồi nhiều thứ khác nữa, chả bù cho mình ngày xưa, thấy con gái thì cũng thích lắm nhưng mà nhút nhát, chẳng biết làm gì...............
g ngồi ôm ấp nhau rồi nhiều thứ khác nữa, chả bù cho mình ngày xưa, thấy con gái thì cũng thích lắm nhưng mà nhút nhát, chẳng biết làm gì............... Chuyện tình cảm thời học sinh, chắc là nhiều bạn có nhiều kỷ niệm, tôi nói thế chắc chẳng sai đâu, chỉ có điều chưa ai nói ra thôi nhỉ. Đến nay, lớp mình có một cặp thành đôi, nhưng thời đi học chắc là còn nhiều lắm.
Ngày đi học, tôi dốt cả văn lẫn toán, võ thì càng không biết gì nên thấy các bạn ở lớp học giỏi mình cứ thấy lạc lõng thế nào ấy. Toán thì nể nhất là tên Thăng, còn văn thì bái phục Phương Lan, thơ văn lúc nà
o cũng lai láng. Tôi với Thăng lại cùng chung "giới tính", hoàn toàn không dính dáng đến "GAY" nên chỉ có thể thân nhau thôi, nhưng đối với PL thì khác đấy hiiiiiiiiiiiiii. Nếu là bây giờ thì chắc là mạnh dạn "tỉnh tò" ngay, nhưng khi đó mình chỉ dám đứng xa mà ngó. PL lại là "Bí thư chi đoàn" nên tôi cũng rất sợ bị nêu tên, tuy nhiên luôn tận dụng các cơ hội đi cùng cả lũ đến nhà Lan chơi, nhất quyết không bỏ buổi nào. Khi tốt nghiệp, L đỗ vào đại học, lại còn học chung với ông Vịt bầu, lại rất thân nữa chứ, làm tôi tức điên nhưng không làm gì được, phải bây giờ thì tôi tháo hết nan hoa xe đạp của ông Việt ngay.
Có một h
ôm, Lan với Việt đi học về muộn, bọn tôi gồm có tôi, Ngọc mần và Vịt bầu hăng hái đưa Lan về nhà. Lúc đi vào thì ngon lành, chẳng có vấn đề gì xảy ra cả, vậy mà lúc quay ra, bị thanh niên làng chặn đánh mới chết chứ (mình là bạn bè trong sáng, có gì cũng chỉ mình mình biết thôi, thế mà bị đánh mới đau chứ).Trời tối, chẳng ai nhìn thấy ai, loạng quạng thế nào mà tôi và ông Việt bị ăn đòn đau, ông Việt ngã dúi dụi, tôi bị một quả chẳng biết là đấm hay đã nữa, bay vào đống rơm vệ đường, lồm cồm bò dậy, cả lũ chuồn thẳng, thằng nào cũng căm nhưng chẳng làm gì được. Về đến nhà, tụ tập anh em, Tuấn Anh không học cùng lớp nhưng cũng rất máu, hôm sau đi Tiệp mà tối hôm trước vẫn cùng cả lũ chúng tôi, có thêm Huy và Hưng kéo vào làng định trả thù, thấy có máu không? heeeeee.
Cả hội còn mang theo côn, gậy, ống nước ..., có ý định đánh nhau với trai làng nữa cơ. Rất may, có hai ông anh của Lan dàn xếp chứ không thì bây giờ cũng có vài chú không còn lành lặn mà ngồi đây kể chuyện đâu.
Còn nhiều nữa nhưng phải công bằng một chút, chẳng thấy ai chia sẻ tâm tình nên tôi sẽ để dành, kể tiếp vào dịp khác, các bạn cứ chú ý đón đọc nhé, còn nhiều kỷ niệm ly kỳ, hấp dẫn lắm heeee...
10/12/2009
Hoàng Vũ Dương
Có những người bị đánh thì thấy khổ, thấy sợ còn như ông tôi dám chắc bị đánh nhưng lại thấy sướng. Phải vậy không. Theo nhận xét chủ quan của tôi thì ông hơi vụng về trong cách thể hiện nên ngày đó tôi vẫn nhớ PL từ khi thấy ông thể hiện tình cảm đâm ra rất ghét ông. Thậm chí ghét ơi là ghét ý! Hôm ở Thiền viện tôi thấy ông dặn dò L giữ sức khỏe mới thấy tình cảm của ông rất chân thành. Nhưng mà cuộc đời vẫn vậy " người yêu mình, mình đi yêu kẻ khác". Ngẫm lại chuyện ngày xưa đến ngày nay vẫn vậy, ông ạ!
Trả lờiXóa