Tôi thấy Hưng nói đúng đấy , "nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò " . Ngoài các trò nghịch ngợm mà Hưng đã nói trên, còn nhiều trò nghịch nữa mà tôi nghĩ chỉ có các bạn nam trong lớp biết thôi.Khi đi học, lớp mình dù số c on trai không đông nhưng cũng hay chia phe đánh nhau đùa, tôi nhớ có lần, tôi với Nam và Thăng ở cùng một phe, đuổi đánh nhau với phe kia gồm Hưng, Huy và ai đó nữa tôi không nhớ. Nam đang rất hăng hái, đá Hưng nhưng bị bắt chân, nhấc lên một cái và sau đó là cả quả " H' mông " của ông Nam rơi trúng vào góc hòn gạch nhô lên từ dưới đất, lúc đó tôi chỉ nhìn thấy một khuôn mặt méo xẹo của ông Nam thôi.
Khi học h
oá, đế n bài "nhôm mọc lông tơ", tôi và Huy nghĩ ra trò kiếm nhôm để làm thí nghiệm. Mọi người có biết nhôm được lấy từ đâu không? Từ chắn bùn xe đạp của các bạn dựng ngay trước cửa lớp đấy. Nạn nhân đầu tiên là Thăng, hắn ta rất khoái chí vì có nhôm để thí nghiệm nhưng khi nhìn đến cái xe của mình thì ôi thôi, chắn bùn te tua.
Một trò ch
ơi rất được bọn con trai ưa thích vào thời đó là đá cầu, cầu đế bằng chì và gắn lông gà. khổ thân c hú gà nào rơi vào tay bọn quỷ sứ này, ít nhất phải mất một đám lông ở sườn để làm cầu. "Ngậm mồm lại, không cầu vào mồm bây giờ", câu nói chưa dứt thì ôi thôi ...... mồm của ông Nam đã thò ra một túm lông gà, ai là tác giả cú đá ấy thì tự nhận đi nhé.
Khi học h
oá, đế n bài "nhôm mọc lông tơ", tôi và Huy nghĩ ra trò kiếm nhôm để làm thí nghiệm. Mọi người có biết nhôm được lấy từ đâu không? Từ chắn bùn xe đạp của các bạn dựng ngay trước cửa lớp đấy. Nạn nhân đầu tiên là Thăng, hắn ta rất khoái chí vì có nhôm để thí nghiệm nhưng khi nhìn đến cái xe của mình thì ôi thôi, chắn bùn te tua.Một trò ch
ơi rất được bọn con trai ưa thích vào thời đó là đá cầu, cầu đế bằng chì và gắn lông gà. khổ thân c hú gà nào rơi vào tay bọn quỷ sứ này, ít nhất phải mất một đám lông ở sườn để làm cầu. "Ngậm mồm lại, không cầu vào mồm bây giờ", câu nói chưa dứt thì ôi thôi ...... mồm của ông Nam đã thò ra một túm lông gà, ai là tác giả cú đá ấy thì tự nhận đi nhé. Tôi nhớ có , một lần, lũ con trai đi lao động buổi chiều, quét vôi tường lớp, có một bạn mặc quần soóc, đù i rất mập mạp, trắng trẻo. Sau khi xong, đến nhà cô Quy để báo cáo, xuống đến nơi, thấy một chú cẩu (đấy là chú cẩu của nhà thấy Duyến hiệu trưởng), cậu ta thể hiện ra oai, giơ tay gọi:"mày vào đây", không ngờ, chú cẩu lao vào thật, mọi người được
chứng kiến một cú nhảy vượt rào, còn hơn cả guiness ấy chứ, giàn mướp nhà cô Quy vừa to vừa cao, thế mà alê hấp, vẫn còn thấp lắm. Chưa ai kịp định thần đã thấy cậu ta ở trong sân nhà cô Quy, trên đùi là mấy vết răng, còn lòi cả mỡ ra nữa chứ...... ôi, sợ quá đi mất hee hee.Một trò thường được đem ra thi đấu trong các giờ ra chơi là thi xem ai đá cao hơn. Hôm ấy, tôi mặc một cái quần kaki, vừa mới thể hiện cú đá khá cao, chân chưa lên hết chiều cao thì nghe roạt một phát, ôi thôi, từ đũng đến gấu, chỉ khâu trốn đi đâu hết cả (ôi xấu hổ quá, may không ai nhìn thấy gì), rất may cho tôi, Huy đã đi gom của các bạn được hơn 1 cái huy hiệu đoàn để "khắc phục tạm thời " cho tôi, thế mới về nhà được chứ.Đây là các trò nghịch của hội con trai, chưa thấy bà nào khai các trò nghịch của họ nhà gái nhỉ. Sau này con trai tôi lớn, thế nào tôi cũng truyền lại các trò nghịch của bố nó cho nó, các bạn thấy thế nào?
8/12/2009
Hoàng Vũ Dương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét