Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Nhớ một người bạn thân thương

Chúng tôi bắt đầu hành trình lên Thiền viện Trúc lâm Tây thiên vào sáng sớm một ngày đầu đông tiết trời se lạnh. Đường lên khúc khuỷu, quanh co, sương sớm mờ như khói thuốc phủ các ngọn thông bên dốc. Đây là lần thứ hai tôi đặt chân lên mảnh đất này. Lần này với một tâm trạng thật khác. Lần trước tôi cùng ông xã đi cùng đoàn của cơ quan lên đây với một tâm trạng háo hức khám phá của một chuyến dã ngoại. Lần ấy sau khi leo lên chót vót đỉnh Tây thiên đi xuống, cả tôi và ông xã đều mê mệt cảnh đẹp của thiên nhiên với tiếng suối róc rách, tiếng thông reo cùng tiếng chuông thiền ngân nga, vang vọng. Còn lần này tôi lên đây cùng với các bạn học cùng thời phổ thông với một tâm trạng khác hẳn. Đó là sự thôi thúc trong lòng mong được gặp lại một người bạn cũ, người đã từng có thời gắn bó thân thiết với chúng tôi biết bao.

Đường lên núi lát bê tông, ô tô lên được tới tận cổng chùa. Bốn bề mây bay, thông reo, gió thổi, thoáng rộng và thanh sạch. Mải ngắm phong cảnh cùng với những suy nghĩ miên man, tay lái lụa của Trần Anh lớp trưởng đưa chúng tôi đến cổng thiền viện lúc nào không hay. Đứng trước cửa Thiền viện bỗng dưng chúng tôi ai nấy đều có cảm giác thật nhẹ nhàng , thoát tục.


Bốn chúng tôi bước vào chính điện. Sau khi khấn vái và làm công đức, tôi lân la hỏi nhà sư ngồi ở bàn ghi công đức: " Bạch thầy làm ơn cho chúng con hỏi về một người bạn lên đây tu từ mấy tháng trước?" "Cô ấy trước tên gì?" "Dạ, tên Phương Lan" " Xin quý khách hãy đi xuống dãy nhà văn phòng phía dưới kia và hỏi Ni cô Hằng Giác". Tôi và các bạn theo sự hướng dẫn của nhà sư đi xuống phía dãy nhà được gọi là văn phòng. Đến gần dãy nhà chúng tôi hỏi thêm một lần nữa và được hướng dẫn đi lên tầng hai của dãy văn phòng. Không biết sao tự nhiên lúc đó tôi thấy trong lòng thật khó tả. Cảm giác như có một cái gì đó đang đè nặng vào trái tim. Cái cảm giác ấy khiến tôi và các bạn tất cả đều im lặng đi, không ai nói với ai câu nào. Tôi nhanh chân leo lên cầu thang và đi thẳng tới căn phòng được chỉ. Và rồi tôi đã nhìn ngay thấy bạn tôi. "Lan ơi"

Tôi cất tiếng gọi bạn. Lan của chúng tôi ngày nào đứng đó, vẫn đôi mắt to và buồn nhìn chúng tôi ngỡ ngàng. Mái tóc dài và dầy ngày xưa giờ không còn nữa. Thân hình gầy trong bộ trang phục dài màu xám, cái mầu mà sau này Lan có nói với chúng tôi đó làm màu của sương khói. Phải mất một lúc Lan mới mới gọi lại được tên tôi và các bạn. Phần vì bất ngờ, phần vì đã lâu chúng tôi cũng không gặp nhau, và phần nữa theo tôi nghĩ để tu thiền có kết quả thì trí óc buộc phải xóa đi hoặc không được nghĩ đến rất nhiều chuyện. Văn phòng nơi Lan làm việc chỉ có 2 người với 2 chiếc máy tính. Phương Lan của chúng tôi có hiệu trên chùa là Hằng giác còn một ni cô nữa nghe Lan giới thiệu trước khi tu cũng đã tốt nghiệp Đại học ngoại ngữ với hiệu là Hằng Tịnh. Lan được sư thầy giao cho việc biên soạn các bài trên trang Web của thiền viện Trúc lâm Tây thiên. Tôi hỏi thăm tình hình của Lan trên này và được biết cuộc sống của Lan trên này khá ổn. Ổn cả về mặt vật chất và tinh thần. Hồi mới lên Lan cũng bị ốm một trận, mất sức phải uống sữa Ensure mặc dù chế độ tu tịnh không được phép. Lan vào Đà lạt một thời gian và xuống tóc ở đó. Vì là người có trình độ thạc sỹ nên cũng được các thầy hướng cho sau này sẽ đi giảng đạo. Tôi cũng băn khoăn tại sao Lan lại quyết định dứt bỏ hết để lên đây. Lan cũng thật thà kể cho tôi nghe rằng thực sự Lan gặp một cú sốc về tình cảm vào cuối năm ngoái. Lan thấy đổ vỡ, thất vọng vô cùng và tự dưng nghĩ đến nơi này do đã một số lần đi cùng học viên lên, thế rồi tự khăn áo quả mướp quyết lên đây tu. Lan kể mấy tháng đầu cũng bị người của Học viện chính trị nơi Lan công tác lên làm khó dễ nhiều, họ còn bắt Lan phải ra khỏi Đảng..... Chắc là do được các thầy "dìu dắt" nhiều nên lập trường của Lan nghe có vẻ vững vàng lắm. Lan còn nói với mấy người ở trường rằng : " Đảng chủ trương giải phóng con người, Phật cũng chủ trương giải phóng con người. Vậy thì em cũng không làm gì trái với chủ trương đường lối của Đảng cả, vậy tại sao lại bắt em viết đơn ra khỏi Đảng" ( Tôi đoán chắc là quả này đã được các thầy "mớm" cho rồi nên mấy vị kia đành phải tay không ra về đấy!). Nói thật là nghe Lan nói mấy câu có cảm giác cái thế giới mình sống mới là cái thế giới cần đáng phải suy nghĩ đấy các bạn ạ. "Nơi hầm tối là nơi sáng nhất, còn nơi tưởng chừng sáng nhất lại là nơi có nhiều cái xấu xa, bẩn thỉu nhất". Đó là một câu mà tôi cứ nhớ mãi khi Lan nói chuyện với chúng tôi. Có thể câu nói này rất đúng nhưng tôi lại nghĩ sâu thêm một chút nữa thì thấy : Nếu thực sự cái xã hội mà ta đang sống như một cái ao đầy bùn nhơ thì nếu mỗi chúng ta vượt được lên trên cái bùn nhơ ấy để tồn tại thì đó mới thực sự là một thành công đáng nói, như loài hoa sen " gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". Chẳng biết các bạn lớp 12A của tôi nghĩ sao về chuyện này?

Trò chuyện được một lúc, Lan giới thiệu chúng tôi với sư thầy. Lúc đấy cũng khoảng tầm trưa, Lan cũng xin phép sư thầy cho chúng tôi được dự bữa trưa của Thiền viện. Tất cả chúng tôi cũng không bỏ qua dịp này nhận lời ăn trưa. Thực sự từ lúc gặp Lan, tôi thấy trong lòng như bớt đi được một gánh nặng. Ở đây cuộc sống thật bình yên, như một thế giới khác tách biệt hẳn cái thế giới ồn ào náo nhiệt mà chúng tôi đang sống. Không phải lo cơm áo gạo tiền, không phải quay như chong chóng để lo lắng cho gia đình, công việc. Dưới kia bụi bặm bẩn thỉu bao nhiêu thì trên này sạch sẽ và trong lành bấy nhiêu. Và đúng như tôi suy nghĩ ở đây cơ sở vật chất, nơi ăn chốn ở rất tốt, nếu thực sự muốn tu thì không nơi nào tốt như nơi đây. Lan kể ở đây không khổ vì vật chất vì tiền bạc được dân cư lễ lạt , cúng rường nhiều. Chùa còn có kế hoạch mở rộng tiếp. Mà mỗi lần xây thêm như vậy dễ phải đến hàng chục tỷ đồng. Lan cũng có băn khoăn vì mẹ Lan hồi biết Lan đi tu mẹ Lan khóc vật vã nhưng dần dần sau khi nghe Lan nói chuyện mẹ Lan cũng vơi đi nhiều rồi. Còn con gái Lan thì đang ở với vợ chồng chị Hương. Lan định sau khi cháu học xong lớp 12, nếu ưng thì cũng cho lên đây. Tôi cũng không muốn bàn luận nhiều về chuyện này vì đây là quyết định của từng cá nhân, ta cũng không nên áp dụng những suy luận của ta để làm phức tạp thêm vấn đề.




Chúng tôi an tâm nối tiếp hàng dài các nhà sư bước vào nhà ăn với bữa ăn trưa búp phê gồm toàn những món ăn chay. Hòa đồng cùng các nhà sư và một số người lên đây tập tu, chúng tôi lấy cho mình một phần thức ăn và về chỗ ngồi. Trần Anh và Dương ngồi cùng các sư nam, còn tôi và Yến ngồi cùng các sư nữ. Ở đây mọi việc đều rất tôn ti trật tự, chứ không lộn xộn như "chỗ chúng ta đang sống" các bạn ạ! Thế nên đến Dương, Trần Anh thấy "đài phát thanh" suốt đường đi giờ cũng đành im thin thít, cun cút đi theo hàng lối, lấy đồ ăn rồi lại cun cút ăn không dám bép xép một câu nào mặc dù mắt cũng liếc ngang liếc dọc, ngắm thấy nhiều chuyện muốn cười mà đố dám cười . Tất cả chúng tôi phải để ý các sư bên cạnh và làm theo để không bị phạm quy. Vậy mà không biết Trần Anh & Dương thế nào còn tôi và Yến khúm na khúm núm mà vẫn bị nhắc nhở đấy! Nói chung thì tôi hợp các món chay nên nhìn thấy cái gì cũng ngon, còn Trần Anh và Dương thì đoán chắc sẽ thất vọng nhiều vì thiếu Protein trầm trọng . Sau khi làm lễ, nghe giảng một thôi một hồi, mọi người bắt đầu cầm thìa, đũa lên ăn, tôi thở phào vì sắp được thưởng thức các món khoái khẩu. Thế là cắm đầu cắm cổ vào bát súp húp vội mấy thìa. Tự nhiên thấy mụ Yến vỗ vai. Ngẩng lên chẳng thấy ai ăn. Hóa ra phát đầu chỉ được ăn một thìa, sau đó ngồi nghe tiếp cho ngấm cái thìa đó đến tận đáy cái ruột rỗng rồi mới được ăn tiếp. (Phải công nhận cách dậy dỗ của Phật thật là "cao thủ") Tiếng thầy giảng bằng tiếng miền Nam nên chúng tôi nghe bập bõm như nghe tiếng Tây.Đại thể thì chúng tôi nghe xong cũng hiểu máng máng rằng : " mỗi miếng cơm mà mỗi con được ăn ở đây là rất quý giá". Biết vậy nên tôi gắng ăn thật sạch không sót một hột. Còn Yến thì chắc do không "dịch được tiếng thầy" nên lúc ăn cam tội để sót mấy hột cơm trên thành bát và mấy thìa canh nên bị nhắc nhở phải lôi ra ăn lại. Tôi nhìn mụ Yến khoái trá lắm chỉ muốn cười thật to mà tiếc quá không được cười. Yến thấy tôi buồn cười cũng muốn cười quá nhưng không biết làm thế nào để kìm được đành cắm mặt xuống bàn, hai bàn tay úp lên chán để che đi khuôn mặt bị "kìm nén". Ai dè cử chỉ này cũng bị nghiêm cấm nơi đây. Lại bị sư "hàng xóm"nhắc nhở một lần nữa. Thật nhớ đời! Ăn xong bốn đứa tôi ngoan ngoãn bê bát của mình xuống gian nhà phía đằng sau để rửa. Bọn tôi cứ để đại bát vào chậu vì nghĩ có người rửa chứ thực ra không được như thế.


Tôi để ý trong bữa ăn mọi người ở đây cũng ngồi theo cấp bậc tu, nam riêng nữ riêng. Vì thế Lan ngồi ăn rất xa chúng tôi. Lúc ăn xong, chúng tôi gặp lại Lan và ngồi trò chuyện với Lan ở một vị trí tuyệt đẹp có một chiếc bàn tròn và ghế đá. Lan nói chuyện nhiều về đạo Phật và trước khi ra về còn gửi cho chúng tôi khá nhiều sách viết về Phật giáo và cách tu thiền. Lan nói chúng tôi đọc và đưa cho các bạn cùng lớp 12A đọc. Không biết các bạn đi cùng thế nào chứ tôi thích đọc những sách này lắm. Nó như một luồng tư tưởng mới soi sáng ta trên con đường chúng ta đang đi. Hệt như "nghĩ tới Bác lòng ta trong sáng hơn" vậy, chỉ khác thay hình ảnh Bác bằng tư tưởng của Phật thôi. (Có lẽ nhiều bạn sẽ cười tôi vì tôi nói vậy mất! Nhưng nếu không tin các bạn cũng nên thử đọc mà xem)









Lan tiễn chúng tôi ra đến tận cổng viện với lời hẹn sẽ có lúc chúng tôi quay lại đưa cả gia đình lên đây tập tu. Tôi nhìn Lan, bé nhỏ bước dần lên các bậc thang cao ngất tự nhiên thấy lòng rưng rưng. Mới ngày nào Lan và tôi 2 đứa tíu tít đi mua bỏng ngô ở cổng trường mang vào lớp cho các bạn cùng ăn, ngây thơ và trong sáng lứa tuổi học trò vậy mà giờ đây thời gian cùng nỗi gian truân vất vả của cuộc đời đã đẩy mỗi đứa chúng tôi đi một ngả tưởng chừng như 2 thế giới khác biệt thật khó gặp lại nhau. Nhưng tôi vẫn nuôi trong mình một hy vọng về một ngày nào đó sớm gặp lại Lan tuy không thể cười nói vô tư như ngày trước nhưng vẫn thành đạt trên còn đường mà Lan đã lựa chọn. Dẫu sao quyết định của Lan cũng là một sự dũng cảm đáng khâm phục. Cầu mong Đức Phật độ lượng tiếp sức mạnh cho Lan vượt qua những khó khăn mà Lan đang và sẽ gặp phải! Nam mô a di đà....


15/12/2009
Nguyễn Thanh Thúy

8 nhận xét:

  1. Cám ơn Hưng vi da hướng dẫn cách đăng bài. Mình hì hục đăng mãi không được mất mấy ngày. Hôm nay đọc lại hướng dẫn của H, thao tác lại thấy OK luôn. Thanks million!

    Trả lờiXóa
  2. Tôi thấy rất vui vì blog này đã trở thành món ăn tinh thần của chính mình và các bạn, hôm nào tôi cũng vào blog vài lần và hy vọng nhìn thấy bài mới, và cũng mong các bạn ở xa đọc được blog này để cùng chia sẻ tâm tình, nhất là Lan dù rằng quy định nơi thiền viện chắc không cho phép. Tôi mong những kỷ niệm về 12A Minh Khai sẽ mãi ghi sâu trong tâm mọi người như những gì trong sáng và đẹp đẽ nhất.

    Trả lờiXóa
  3. Mọi người có biết tại sao tôi lại chọn dạng thiết kế blog như hiện nay không, đó là hình ảnh tượng trưng những bài viết bằng mực tím trên những trang vở đã hoen vàng theo năm tháng của chúng ta, lưu lại những kỷ niệm thời học trò trong sáng đẹp đẽ mà chẳng bao giờ chúng ta quay lại được. Tôi muốn rằng mỗi khi đọc nó, ai cũng cảm thấy hình như mình đang giở lại những trang vở ngày xưa, đọc lại những câu lưu bút, xem lại những bức ảnh bạn bè thân thương …, và quan trọng nhất, đó chính là những khoảnh khắc hiếm hoi mà chúng ta có thể thoát khỏi những toan tính bộn bề đời thường để sống với những niềm vui bình dị nhất.

    Trả lờiXóa
  4. Cám ơn các bạn đã viết lên nhưng kỷ niệm và thông tin hiện tại của lớp mình!
    @Hưng: theo tôi Hưng và Thúy chỉnh lại bài này chút không nên quá chân thực về chuyện chính trị tế nhị, điều này không tốt trên mạng xã hội.

    Trả lờiXóa
  5. Hưng quả là có những ý nghĩ chín chắn, đáng khâm phục. Càng ngày tôi càng hiểu vì sao... Có lẽ tôi sẽ nhắn tin qua điện thoại thêm cho các bạn trong lớp về blog này bởi vì chắc có nhiều bạn chưa biết và chưa tham gia. Về phần tôi muốn viết nhiều lắm nhưng dạo này có một số việc nhà phải giải quyết nên không có nhiều thời gian.
    Tks Hưng again.

    Trả lờiXóa
  6. Thúy viết dài ghê!Khâm phục! Tôi cũng muốn viết nhiều vì tôi có rất nhiều những điều muốn nói với các bạn mà chẳng biết bắt đầu từ đâu, ý nghĩ và kỷ niệm cứ lộn xộn trong đầu, văn thì lại dốt nên ko biết diễn đạt ra sao. Giá như có bạn Thúy xinh đẹp ngồi cạnh chấp bút hộ thì tốt biết mấy!

    Trả lờiXóa
  7. Cám ơn Huy, nghe những lời nhận xét của Huy có cảm giác mình được trẻ lại.

    Trả lờiXóa
  8. Bài viết của Thúy hay quá. Trần Anh bân quá nên hôm nay mới được đọc. Minh văn dót nên lại càng khâm phục các bạn
    Có 1 thông tin cần hiệu đính: tên hiệu của Phương Lan là HẰNG GIÁC

    Trả lờiXóa