Thứ Hai, 15 tháng 3, 2010

Giá trị thực


Chiều Chủ nhật vừa qua chúng tôi đã có buổi gặp mặt Hùng Anh tại quán Núi Tản ngay đầu đường Doãn Kế Thiện, tuy số lượng các bạn đến không nhiều nhưng cuộc gặp vẫn rất vui vẻ gần gũi. Hùng Anh vẫn thế, vẫn vẻ "già dặn", trầm trầm, nhưng nói chuyện vẫn rất dí dỏm và sâu sắc. Tôi cũng quá bận vì phải mang tài liệu thầu về nhà làm nên cũng chỉ ngồi cùng các bạn chừng gần 1 tiếng rồi về, nhưng ấn tượng của tôi về cách cư xử chu đáo, trân trọng của Hùng Anh vẫn còn đọng mãi, từ cách Hùng Anh chọn nhà hàng ngay gần nhà mọi người và đến từ 9h30 để đặt bàn và đợi, cách bạn ấy mời vợ con Huy đến dự cùng, cách tiếp từng người từ cửa ra vào rồi hỏi han trò chuyện, rồi khi bạn về cũng đứng lên tiễn ra tận ngoài, cách bạn ấy quan tâm chăm sóc đến các bạn nữ như khi Thục nói mệt và bị huyết áp thấp, lập tức Hùng Anh ra ngoài lấy luôn một lọ thuốc và mời Thục uống, nói rằng sẽ khỏi ngay thôi …
Rồi Hùng Anh cũng nói về kế hoạch tuần này vào thăm Huy luôn, sau đó chờ Huy ra Hà Nội sẽ đi thăm Lan nữa ... chân lý của bạn ấy thật đơn giản: hãy nói ít và làm nhiều

Ôi bạn của tôi, sau mười mấy năm không gặp mà bạn vẫn dành cho mọi người sự quan tâm chăm sóc, sự trân trọng đáng ngạc nhiên, và dường như không có sự ngập ngừng, ngỡ ngàng vì thời gian xa cách. Ngẫm nghĩ về cách cư xử của bạn, tôi cho rằng có lẽ mình cũng phải điều chỉnh lại chính mình. Đúng là như người ta vẫn thường nói "giá trị của món quà không nằm ở trị giá của nó, mà chính là ở cách tặng và nhận món quà ấy" ...

Tôi tin rằng từ việc tổ chức gặp gỡ thường xuyên, từ sự quan tâm chăm sóc của mọi người đến nhau trong cuộc sống, chúng ta ai cũng thấy rằng cuộc sống của mình đang ngày càng tốt đẹp hơn, vui vẻ hạnh phúc hơn... và chúng ta sẽ luôn đủ sức để vượt qua những khó khăn đời thường ...
Đông Hưng

Thứ Bảy, 6 tháng 3, 2010

Một góc khác của cuộc sống!

Chào các bạn!
Đêm ở Huế thật buồn! Ngồi đọc blog12A, gặm nhấm những kỉ niệm, nhớ Hà nội, nhớ thủa học trò... tôi thấy mình thật lạc lõng, lạc lõng ngay cả trong suy nghĩ và cảm nhận về cuộc sống. Xin lỗi các bạn! có thể những gì tôi viết ra đây cũng lạc lõng nốt nhưng thôi thì cũng là vài dòng tâm sự các bạn chắc cũng chẳng trách gì người bạn cũ này!
Khi xưa, thủa còn học trò, cảm nhận về cuộc sống,về tương lai của tôi và các bạn chắc cũng ko khác nhau là bao. Tôi và các bạn cùng ra trường, cùng một xuất phát điểm, cùng có những hoài bão và ước mơ về cuộc sống tốt đẹp sau này. Sau hơn 20 năm tất cả mọi thứ đã đổi thay, có bạn đã thành công, có bạn chưa thành công và có cả những bạn đã thất bại trong cuộc sống. Cảm nhận cuộc sống của Hưng rất đẹp, tất nhiên Hưng đã phải phấn đấu, phải vất vả mới có được thành quả ấy và bây giờ Hưng mới thấy cuộc sống là ý nghĩa. Còn những bạn ko có được thành công hoặc những bạn thất bại trong cuộc sống thì các bạn có cảm nhận gì??? CÁc bạn sẽ cho tôi là ko có ý chí hoặc ko có tinh thần lạc quan, rằng đời còn dài??? Không! 40 tuổi rồi thì ai thành công,ai thất bại gần như đã là rõ ràng!để xoay chuyển tình thế ko hẳn là điều ko tưởng nhưng nếu ko có 1 sự may mắn nhất định thì điều đó ko thể xảy ra. Trong cuộc sống tôi đã trải qua hầu hết những đắng cay, kể cả những nguy hiểm đến tính mạng, tôi thật sự thấm thía những khắc nghiệt của cuộc sống. Có thể tôi đã chọn sai con đường, tôi đã lầm lỗi cho nên tôi phải gánh hậu quả??? ai trong đời mà chẳng có những sai lầm?? Nhưng ngặt nỗi có những sai lầm có thể sửa chữa, có những sai lầm lại ko thể khắc phục. Tôi sai lầm, tôi ko thành công trong cuộc sống cũng là điều tất yếu tuy nhiên tôi biết biết chắc trong 33 thành viên 12A còn có những người mà số phận ko ưu đãi, ko may mắn trong cuộc đời, các bạn nghĩ gì về điều này??
Tôi đọc blog12A, tôi xem phim họp lớp, tôi đọc email của các bạn, cảm nhận chung của tôi là các bạn có mặt ở đó hầu hết đều ít nhiều thành công trong cuộc sống.
Đầu năm các bạn đi du xuân, các bạn viết cảm nghĩ, các bạn "về chốn xưa", các bạn thăm bạn bè,tốt thôi! Nhưng thử hỏi có bạn nào chạnh lòng chợt nghĩ về những người bạn ko may mắn??? Lan thì rõ ràng rồi, bạn ấy đã chọn con đường riêng cho mình, còn Hùng Anh?? có bạn nào dốc lòng tìm hiểu xem giờ này HA ra sao???rồi những bạn ở HN có những người vắng mặt vì lí do thực sự, còn có những bạn vắng mặt vì lí do nào đó ko tiện nói, các bạn có tìm hiểu ko???
Xin lỗi các bạn! Đầu năm tôi đã làm các bạn mất vui nhưng đây cũng là vài dòng tâm sự, mong các bạn hiểu! Các bạn đã giành được chút ít thời gian để gặp mặt thì tôi cũng mong các bạn hãy quan tâm đôi chút đến một góc khác của cuộc sống chính những người đã từng là bạn của các bạn, những thành viên 12A.
Nhân đây tôi cũng gửi các bạn 1 câu chuyện về tình yêu mà tôi đọc đã lâu, chắc có bạn đã đọc nhưng tôi vẫn cứ gửi vì có thể có bạn chưa đọc.Câu chuyện là thế này:

Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.
Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?"
Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng"
Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?" Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng"
Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!
Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.
Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.
Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.
Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.
Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.
Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.
Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.
Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.
Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.
Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.
Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.
Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?" Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"
Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!"
Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: " Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."
Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?
Chỉ là một câu chuyện hư cấu, đọc cho vui các bạn nhỉ?
Chúc các bạn những ngày cuối tuần vui vẻ!

Thứ Sáu, 5 tháng 3, 2010

Men Say

Tôi đang định viết một loạt bài về chủ đề “Tôi đi tìm chính tôi” để chia sẻ cùng các bạn cảm nhận, suy nghĩ của tôi về cuộc sống, vì thực sự đến bây giờ, khi gần 40 tuổi rồi, tôi mới cảm nhận được cái mình đang sống vì nó. Chắc các bạn cũng sẽ hỏi tôi: chắc ông này lẩm cẩm rồi, ai mà chả đang sống, đương nhiên và rất tự nhiên, vậy ông không sống thì …xyz… à (đến z là ngồi nóc tủ ăn cuối cả nải đấy …). Nhưng giờ đọc bài của các bạn, tôi nghĩ rằng mình không cần viết quá kỹ về điều đó nữa, vì các bạn cũng đồng điệu như tôi, Trần Anh cũng nói “never say NO” để sắp xếp công việc đi chơi cùng mọi người, An, Thúy, Việt bầu và cả hội cùng đi hôm trước cũng đều nhiệt tình khát khao thăm nhà bạn cũ, và giờ còn lâng lâng cảm giác được trèo cây hái quả trong vườn nhà Lâm Anh như hồi còn đi học… Vậy là tôi quyết định viết bài này với đầu đề “Men Say”, “say” ở đây là “Say cuộc sống” – nghe cũng trừu tượng, vì người ta chỉ say thuốc, say cà phê, say bia say rượu …, chứ ai lại say cuộc sống bao giờ, nhưng tôi đang ngất ngây trong hạnh phúc cuộc sống, trong men tình người ấm áp bao la, nên tôi viết vậy. Đã lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác như chờ người yêu (i.e. vợ bây giờ :-)) trong lúc chờ các bạn, có thể ngắm dòng xe cộ một mình cả tiếng không buồn chán, và khi về vẫn đọng lại cảm giác sung sướng như lần đầu nói lời yêu…

Trong đời mình, các bạn đã có ai, và vào một lúc nào đó, tự hỏi rằng: mình là ai, mình sống để làm gì, tại sao mình phải đi làm, phải lo toan kiếm tiền nuôi gia đình, tại sao mình phải sinh con đẻ cái, thậm chí phải phục vụ chúng hết lòng mà không đòi hỏi gì, hay tại sao lúc nào mình cũng phải chăm lo cho ai đó mà không phải chính mình, tại sao mình cứ phải vui phải buồn, cứ phải lang thang với những thăng trầm cảm xúc, vân vân và vân vân…, và tôi tin là các bạn cũng giống như tôi, việc gì phải hỏi, vì mình được sinh ra cũng tự nhiên như thế… và cứ thế thời gian biểu khô khan hàng ngày liên tục lặp đi lặp lại với chúng ta: thức dậy – cho con ăn sáng – đưa con đi học - đi làm – ăn trưa – làm tiếp – chiều về đón con – ăn tối – cho con học bài – đi ngủ … nào có ai rỗi hơi đặt câu hỏi vì sao để làm gì? Mà thế thì say cuộc sống làm sao được cơ chứ …

Ngày xưa, hồi đại học, khi tôi học môn Triết Học, có một thầy giáo đã giảng cho chúng tôi thế này: “Theo tôi, tinh thần là thứ có trước, và là thứ quyết định, vì con người cảm nhận vật chất qua tinh thần, ví dụ khi bạn ốm, miệng bạn đắng thì dù bạn có uống nước đường thì vẫn thấy đắng, khi bạn sờ vào một vật như cái bàn chẳng hạn, bạn bảo nó là hình tròn thì là tròn, bảo vuông thì là vuông, bản chất cái bàn không phải là hình tròn hay vuông, mà đó là tinh thần bạn cảm nhận được … bản chất cuộc đời này là đắng cay, gian khổ, vì có đứa trẻ nào sinh ra lại cười bao giờ, khi ra đời chúng luôn khóc, vì cuộc đời là như vậy, rồi lớn lên có mấy ai thích của ngọt đâu, phần lớn con người chỉ thích các món chua chát, đắng cay … như đời “.

Tôi đã viết trong bài khai bút đầu xuân, rằng cuối năm vừa rồi tôi đã thực sự thay đổi, thực sự “trưởng thành” trong suy nghĩ, và sự thay đổi đó đã mang lại cho tôi bao niềm hạnh phúc… Tôi hiểu rằng cuộc sống này thật đẹp và vô cùng ý nghĩa, và tôi sẽ làm sao để từng giây từng phút, tôi và người thân gia đình, và các bạn mình có được hạnh phúc và niềm vui. Tôi hiểu rằng tinh thần là thứ quyết định, khi tôi lạc quan, vui vẻ, khi tôi đặt mục tiêu sống là để hạnh phúc, thì những bận bịu lo toan cuộc sống chẳng thể nào ảnh hưởng đến tôi. Tôi hiểu rằng hạnh phúc thật đơn giản và dễ tìm, vì nó luôn luôn sẵn có ở xung quanh mình...
Tôi đang được uống dòng hạnh phúc từng giây từng phút không ngừng, vậy bạn bảo làm sao tôi chẳng say …


Đông Hưng

Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010

Phần hai bổ xung "Thăm lại chốn xưa"

Vụ trốn nhà đi chơi của mình không ngờ mang lại biết bao kỷ niệm tưởng như không bao giờ nhớ lại nữa (vợ tớ cứ nghĩ là tớ trốn đi chơi đâu ấy)!
Thúy viết văn hay lắm, nhưng để tớ tường thuật lại chuyến đi cho các bạn tưởng tượng dễ hơn nhé, thiếu đâu các bạn bổ xung:
* Bắt đầu từ gần 12h trưa thứ 7, các bạn lần lượt có mặt tại 17T4, Hưng đến trước nhưng chắc ngại một mình lên nhà Hương B nên ngồi cafe chờ, tớ đến tiếp đang tìm chỗ để xe thì thấy Trần Anh đến, hai thằng đang loay hoay đỗ thì thấy có còi loạn lên, hóa ra Yến B và Minh Tâm ngồi trong kính đen hầm hố cười duyên làm tớ với T.Anh cong mông xoay chuyển để Yến đỗ xe :-), rồi tất cả lên nhà Hương B đánh chén bữa trưa!

* Lên nhà Hương B đã thấy Việt, Thúy, Ngọc Hoa, Thục và Lâm Anh đang phụ giúp khổ chủ món lẩu gà + nộm bò khô + ... gì gì nữa mà sao tớ nhớ mãi không ra nhỉ!? Cả bọn vui quá là vui tụi tớ lôi bưởi diễn ra bóc và trêu nhau. Đói bụng rồi tụi tớ quyết định không chờ nữa mà oánh chén luôn, chồng Hương B mang ra 2 chai 40 độ mà có mỗi An, Hưng, Việt, T. Anh với chủ nhà, thôi thì hạ 1 chai vậy! Các bạn nữ thấy vậy cũng không chịu kém lôi 1 chai rượu sữa xuất xứ tận Nam Phi ra để cụng ly cùng. Đang chén thật lực thì cốc cốc cốc ... một phụ nữ mặn mà duyên dáng gõ cửa! Ai đó!? Bạn Phương Hiền đến rồi! Vote 10 điểm cho bạn P.Hiền vì có lẽ 24 năm An mới gặp lại ( không nhớ sau khi tớ thôi học thì có gặp lần nào nữa không?!) Vui quá là vui! Mải ăn nhậu cả bọn không biết rằng ở nơi điểm đến có bạn Duyên, Tố Tâm và Kim Lan chờ lâu rồi! Xin lỗi các bạn nhé vì bọn tớ mải ăn nhậu quá nên đến hơn 14.30 mới bắt đầu khởi hành Mỗ thẳng tiến! Thành phần thiếu T. Anh,Ngọc Hoa do công việc bận.

* Đường Láng - Hòa Lạc đang làm với 100% cảnh vật thay đổi làm bọn tớ đi đến tận đường tàu mới biết mình đi quá, í ới gọi nhau tìm đường rồi cuối cùng cũng đến được nhà bạn Thanh Huyền! Kim Lan và Duyên đã có mặt chờ bọn tớ ở đó để hội ngộ rồi, sau này trên đường về Minh Khai thấy đường xa mà bụi quá mới thầm cảm ơn về lòng nhiệt tình của các bạn :-) !

Thanh Huyền phải bận công việc chút (đúng ngày Thầy thuốc VN mà nên phải phát biểu hội nghị) nên không thể về nhà đón các bạn. Chồng T. Huyền đã thay mặt đón tiếp bọn tớ! Ngồi một lát cả bọn quyết định đi bộ vào thăm nhà ngoại Hương B!

* Trên ngõ rộng vào nhà, bọn tớ gặp một hàng rào bằng cây Duối dại, tớ với Thúy, Yến B, Hưng nhớ lại những rặng rào Duối ở xóm Thị - Mai Dịch hồi tụi tớ đi học cấp 1 và 2, mấy đứa ngắt lá non lấy nhựa bôi vào móng tay để có tác dụng như sơn bóng móng tay bây giờ, một tác dụng nữa của lá Duối già là như dũa để mài cho móng tay đỡ sắc!Bật mí chút là quả Duối chín vàng cũng khá ngọt nhưng lưu ý cẩn thận quả đã bị rắn nhấm nhé :-). Nhà Hương B giờ như một khu tập thể biệt thự phân lô, đẹp ơi là đẹp ( và kết luận sau chuyến đi là biết bao giờ mới được ở những ngôi nhà như nhà ngoại các bạn lớp mình Hương B, Lâm Anh, Duyên, Tố Tâm, nhà đẹp lắm các bạn à).
Mẹ và anh Hương B thay mặt gia đình nói chuyện và ôn lại nhưng kỷ niệm xưa: ngày xưa cổng nhà bác chỗ này, góc kia là cây nhãn này, góc này là cây bưởi,... câu chuyện cứ tiếp nối trong hương hoa bưởi ngào ngạt!

* Tiếp tục hành trình, cả bọn đến nhà Thúy Nga. Lúc này Thanh Huyền đã kịp về nhập cùng bọn. Những gì khi ở nhà Nga bạn Thúy đã nói kỹ rồi An không kể lại nữa.

* Tại nhà Lâm Anh, bọn tớ đã gặp lại nhưng kỷ niệm còn nhìn thấy được, sờ được, thậm chí là cắn được và nuốt vào bụng được nữa! Đằng sau ngôi nhà hiện đại xinh đẹp ẩn giấu nguyên một kho tàng ký ức: ngôi nhà xưa, cái cổng xưa và đặc biệt mấy cây khế với quả chín trĩu nặng! Không kiềm chế được cảm hứng ( thực ra là bản năng trỗi dậy) cả bọn không kịp chào hỏi lao vào chọc, vặt, tìm thang, ghế , trèo,... tớ với Việt thì trèo lên cây, ở dưới các bạn nữ lấy áo hứng ( sao lúc này tớ thấy giống cảnh Hái dừa trong tranh dân gian Đông hồ quá )

Kết quả là 2 rổ khế chín mọng ngọt ngào bày ra trên mảnh sân cũ, trước thềm ngôi nhà cũ bọn tớ thưởng thức nhấm nháp vị ngọt của những kỷ niệm!





Trời bắt đầu hết nắng, ánh mắt của Duyên và Kim Lan như muốn nói điều gì!? À, còn mấy điểm đến nữa mà trời đã muộn, cả bọn lại hối hả chào hỏi rồi ra xe thẳng tiến đường 70 về Minh Khai!
Cổng trường Minh Khai vừa lướt qua, một khu đô thị lớn trước mặt, cơ sở hạ tầng tốt quá, những cánh đồng sau trường giờ mãi chỉ là dĩ vãng!

Nhà Kim Lan đây rồi, ở đầu ngôi làng ngày xưa, giờ đã là mặt đường lớn trước khu thể thao của huyện! Cảm ơn bạn về món bánh tuyệt vời lần đầu tiên bọn tớ được ăn, còn tuyệt vời hơn nưa khi trong câu chuyện tớ phát hiện ra là mâm bánh do chính tay Kim Lan làm! Các bạn ơi, các bạn có biết là lâu nay chúng ta chỉ có ăn bánh mua sẵn không, hàng chục năm như thế rồi! Và một ngày, bạn của chúng ta khi được tin bạn bè đến thăm đã tự tay chuẩn bị nguyên liệu, tự tay làm món bánh để đón tiếp chúng ta, tình cảm thật tuyệt vời các bạn của tôi ơi!
Rời khỏi nhà Kim Lan thì trời đã tối, làng xóm đã lên đèn, bọn tớ thẳng tiến đến nhà Duyên! Bố mẹ Duyên ngồi tiếp bọn tớ với những câu chuyện như pháo rang, và bắt bằng được phải uống bia với nước ngọt nữa, tấm lòng của các ông bố bà mẹ với lũ con gần 40 cái xuân xanh thật đáng trân trọng biết bao!

* Tiếp tục và cũng là điểm cuối của cuộc hành trình là nhà Tố Tâm! Thúy cũng đã nói nhiều về cảm xúc ở nhà Tố Tâm, tớ chỉ bổ xung thêm là tớ cũng như các bạn cực yêu mảnh vườn với mấy cây bưởi Diễn đang ra hoa, cây Mộc lan thơm thật sexy và vô vàn các loại cây khác đã mang đến không gian thật tuyệt vời cho nhà Bố mẹ Tố Tâm!
Bọn tớ đã được bố Tâm ghi hình vào chiếc máy qua với mục đích để bạn của chúng ta khi về ( Tố Tâm đang sống ở Đức ) có tư liệu hình ảnh về các bạn.
Tâm đã thay mặt ba bạn ở Minh Khai ( Tâm, K. Lan và Duyên) mời cả bọn ăn nhậu cho vui, nhưng giờ cũng đã muộn, lại là ngày mà mọi nhà hay làm cơm nên cả bọn quyết định thôi để dịp khác!

* Cuộc chơi nào cũng có điểm kết, và sự chia tay nào cũng có cảm xúc khó tả! Chia tay hôm nay Tâm sẽ cùng các con trở về Đức, mỗi bạn cũng trở về với ngôi nhà ấm cúng của mình, rồi lại lao đầu vào cuộc sống mưu sinh... nhưng chắc chắn sẽ không như hơn 20 năm qua, giờ đây chúng ta đã có mối dây liên hệ thật thân thiết và gần gũi phải không các bạn!
Sáng nay Thúy gửi câu chuyện con Thạch sùng qua mail, tớ chắc các bạn cũng như tớ khi đọc xong cũng ngẫm nghĩ nhiều điều! Nhưng chắc chắn rằng, chúng mình cũng cư xử với nhau như những con Thạch sùng kia phải không các bạn, và thậm chí còn hơn thế nữa!
Chúc các bạn và gia đình Mạnh khỏe và Hạnh phúc!
An.
(không hiểu sao tớ có thể viết được dài thế nhỉ)

Thứ Ba, 2 tháng 3, 2010

Thăm lại chốn xưa



Tí, Cam ơi, mẹ có bánh này ngon cực!

Khi tôi hớn hở khoe túi bánh xách từ nhà Lan về tôi cứ nghĩ là bọn trẻ con nhà tôi sẽ thích lắm. Vậy mà chẳng đứa nào đoái hoài tới. Trẻ con bây giờ nhiều đồ ăn đồ uống chứ không như mình ngày xưa. Lặng lẽ cất bánh vào tủ lạnh tôi tự bảo:"Thôi để ngày mai cho vào lò vi sóng". Trong đầu vấn vương suy nghĩ : “Sao hồi chiều mình ăn thấy ngon thế nhỉ ?” Mà không chỉ mình tôi, mấy bạn khác như An, Thục, Yến….thấy cũng ăn ác luôn. Việt “Bầu” thì theo sự mô tả của Thục lại còn “ăn cả cái, không thèm nhai, nuốt ực…”. Phải nói rằng lâu lắm rồi tôi mới lại được ăn loại quà quê ngon đến vậy. Cả một cái mâm bánh cuốn nếp Kim Lan bê ra , hơn chục bạn ăn ào ào , còn sót lại có vài cái. Có bạn còn nói vui : “ Ngày xưa mà có bánh này chắc tuần nào bọn mình cũng phải nghĩ ra cớ để vào nhà Lan chơi”. Tự nhiên tôi muốn nói với Kim Lan một câu: “ Kim Lan ơi, mâm bánh của cậu liệu có phải là một mâm bánh thần không vậy mà ăn nó rồi, chúng tớ lại thèm được ăn lại nó biêt bao!!!”

Cái ngày xưa ấy đã quá xưa , tính ra phải đến 22 năm rồi. Một trong những niềm vui lớn nhất của bọn tôi hồi ấy là cùng nhau rồng rắn đi mấy chiếc xe đạp cà tàng đèo nhau đi dọc theo đường tàu vào Mỗ Nhà Hương B, Lâm Anh, Thanh Huyền, Thúy Nga chơi, hoặc đi Cầu diễn rồi thẳng đường trại gà vào nhà Tố Tâm, Kim Lan, Hồng Duyên. Nhà nào cũng rộng có vườn cây, ao cá thích lắm. Nhớ nhất là vào nhà Lâm Anh có cây trứng gà to đùng, rồi vườn táo của nhà Tố Tâm, Hồng Duyên. Bạn Thục luôn luôn thích loại táo dài ( hic hic) còn tôi thì lại không quên loại táo tròn ngọt lịm ở nhà bạn Hồng Duyên. Hôm nay vào thăm lại nhà các bạn chúng tôi ai nấy đều bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm xưa. Vườn cây ao cá hầu như không còn nữa, hoặc còn lại một phần. Quá trình đô thị hóa không loại trừ một ngõ hẻm nào. Thật may mắn vì một phần của nó vẫn còn lại ở nhà Lâm Anh, Tố Tâm. Chúng tôi được một bữa trèo khế , ăn khế no nê ở nhà Lâm Anh. Ăn rồi còn hái một túi đầy xách về . Tôi đang thắc mắc bạn nào đang giữ “ thành quả lao động” của bao nhiêu người mà quên không chia lúc ra về??? Đề nghị tổ chức họp mặt để Campuchia nhé ! Còn nếu chót dại xơi hết thì liệu mà đền thứ khác ! Chứ một mình ăn cả cái túi to đùng ấy e rằng không ổn đâu!! ( hic hic).
Chúng tôi kéo đến lần lượt từng nhà ở Mỗ : nhà Hương B, nhà Thanh Huyền, nhà Lâm Anh, rồi nhà Thúy Nga. Thúy Nga – cô bạn gái ngồi cạnh tôi ngày xưa vẫn giữ được nét xinh đẹp và trẻ trung như ngày nào. Được biết từ hồi học xong đến giờ Nga lấy chồng và ở nhà nuôi con không đi làm. Có lẽ không va đập nhiều với xã hội nên bạn Nga của tôi vẫn hệt như hồi còn đi học, chẳng thấy già đi tí nào. Tôi cảm thấy mình như một bà lão đứng cạnh một cô gái trẻ. Chả trách ngày xưa anh Tráng cứ mê tít thò lò. Trước đó nghe một số bạn nói hoàn cảnh của Nga tôi cứ lo là Nga vì vất vả quá nên không liên lạc gì với lớp. Gặp lại bạn thấy mọi việc đều ổn. Tuy sinh con đầu không may mắn lắm nhưng bù lại bạn được một người chồng ăn nên làm ra và hai đứa con sau một trai một gái đẹp như tranh.
Chúng tôi đến nhà Tố Tâm vào lúc sẩm tối. Ấn tượng về căn nhà nhỏ bé với vườn cây ao cá của Tố Tâm nơi ngày xưa chúng tôi hay lui tới vẫn còn nguyên vẹn trong đầu và được bù đắp bởi hương hoa bưởi ngào ngạt từ cổng vào. Tuy ao ngày xưa không còn nhưng các cụ vẫn giữ được một vườn cây rất đẹp có nhiều loại hoa. Đáp án “Nhà Tố Tâm ngày xưa có 3 ao“ hôm họp mặt lớp vừa rồi đã được phụ huynh của Tâm xác nhận là đúng. Và lần này ngoài mấy cây bưởi nở hoa trắng xóa tôi được biết thêm một số loại hoa nữa trong đó có cây hoa mộc với mùi hương “sexy”(theo nhận xét của bạn Việt) mà các bạn Hưng, An thi nhau ngửi . Tôi vẫn thấy cái mùi hương ngọt ngào của cây hoa ấy đâu đây. À phải rồi tôi đã lén ngắt trộm một nhánh hoa và cất vào trong ví ( Xin chủ nhà tha thứ nhé!!!).
Tôi chẳng còn nghĩ được gì nữa, chỉ nghĩ đến vị thơm ngát của hoa bưởi và ngọt ngào của hoa mộc. Hương hoa ấy sẽ theo tôi mãi trong hành trang tiếp theo của cuộc đời như những kỷ niệm về 12A thân yêu của tôi!!!! Biết bao giờ chúng tôi mới gặp lại !!!!

Ảnh cưới Kim Lan 12-12-1992


Trong bức ảnh này có vài điều đặc biệt, các bạn thử nhận xét xem nhé

Nhận xét của tôi ở đây: