Thương lắm …
Biết bao nhiêu lần tôi chợt thấy những cảnh đời, những khuôn
mặt, những tấm lòng … tim lại nhói lên … thương lắm …
Ông Cụ già ấy đã hơn tám mươi, chẳng bao giờ thấy đi cùng
con cái, suốt ngày lang thang nhặt mấy chai nhựa, lon sắt, hộp bìa … để lo ăn từng ngày … Ông chẳng bao giờ kêu ca
phàn nàn gì về cuộc sống, nhưng đôi lúc tôi thấy ánh mặt Ông xa xăm, khẽ thở
dài khi chiều về qua những ngôi nhà tíu tít tiếng trẻ con…
Đôi vợ chồng trẻ ấy chắc phải kém tôi chục tuổi, sáng nào
cũng vậy, đúng 5h30 đã chở vài bao tải
to ra chợ, bán từng cân ốc vặn vài nghìn … trưa ghé lưng nghỉ tạm trên sạp nhà
bán thịt vừa dọn, chiều lại tiếp tục sàng ốc, trai , hến cho khách đến tận sẩm tối
mới về. Tôi thường ra mua ốc để đi câu, thấy họ chẳng bao giờ to tiếng với
nhau, lúc nào cũng thấy họ vui vẻ hân hoan “hôm nay chúng mình bán được kha khá”
…
Người đàn ông ấy rất nghèo, hàng ngày chạy xe ôm. Chú ấy coi
bố mẹ bạn tôi như người anh, người chị. Bố bạn tôi vừa mất và bạn tôi lại đang
sống ở Sài gòn, ở nhà chỉ còn mẹ ở nhà bán quán lo cuộc sống hàng ngày. Ngày nào cũng vậy, dù bận mấy chú ấy cũng đều chạy
qua nhà thăm chị hai lần sáng và chiều để xem có việc gì đỡ đần khi con cái còn
ở xa … Lúc nào nói chuyện với chú cũng đều vui vẻ lạc quan, lúc thì gọi chai
bia uống gọi là ủng hộ, lúc chỉ sang ngồi nói chuyện cho xôm cửa xôm nhà …
Và còn bao nhiêu lần chợt thấy …
Hôm qua đi đón con gái đi học về, tôi lặng lẽ đứng ngoài
hành lang quan sát, con bé tung tăng chạy lên nhận tờ báo Công Chúa cô giáo
phát cho, thích thú giơ tay lên trời như kiểu “Zeee” , hôn một cái lên tờ báo rồi
ôm vào ngực, chợt tôi thấy mắt mính cay cay … Con ơi, bố chỉ mong con suốt đời
được vui vẻ hạnh phúc như thế, dù sau này con có lớn lên, có cuộc sống riêng của
mình, dù cuộc đời sẽ có nhiều nỗi lo, nhiều vất vả … hãy mãi vui vẻ yêu đời con
nhé…
Đông Hưng
10/10/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét