Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013


Có câu chuyện ngụ ngôn xưa luận về thứ gì là to nhất, mạnh nhất trên đời, đầu tiên có lẽ là ông trời vì ông to thế cơ mà. Nhưng mà ông Trời sợ chị Mây, vì chị Mây mà sổ tóc ra che thì trời có to mấy cũng chẳng thấy đâu. Chị Mây đã mạnh nhất chưa nhỉ, chắc là chưa, vì chị Mây lại sợ bác Gió, bác Gió mà cáu lên vuốt râu thổi mạnh một cái thì cái nhà chị Mây chỉ có mà là là là … tốc váy, nhưng bác Gió có cáu thế mà gặp anh Bờ Tường thì cũng mất điện, thấy anh cứ đứng thế bác đành phải né đi cho lành. Anh Tường khỏe thế, đứng cứ sừng sững suốt ngày tưởng nào có sợ ai, ấy vậy mà anh lại sợ cậu Chuột Cống, cậu Cống cũng đâu cần to khỏe, chỉ cần cậu kiên trì tí tách gặm chân thì anh Tường cũng gãy lưng đổ sụp có ngày. Cậu Cống lại sợ cô Mèo, cậu đang đi chơi tung tăng mà nghe cô ‘meo’ một tiếng thì cậu chỉ có mà chạy đứt dép cao su. Cô Mèo thế mà lại sợ chú Chó Đốm, đang dọa cậu Cống mà nhác thấy bóng chú Đốm từ xa đi chơi về là cô ngoan ngoãn chui vào bếp ngay, đảm đang thế. Chú Đốm oai vậy rồi cũng chỉ dọa được cô Mèo, gặp bà Chủ e hèm một cái thì chỉ còn nước cúp đuôi trốn vội. Mà bà Chủ rốt cuộc lại sợ ông  Trời, ông mà cáu tiết cứ sớm nắng chiều mưa thì bà chỉ có rằng thì là mà...mệt lắm.

Đấy, luận mãi rồi cũng thấy chẳng ai mạnh nhất vì ai cũng có điểm yếu, không ai hoàn hảo cả, và rồi ai cũng sợ một ai đó. Nghĩ về con người, tôi cho rằng có lúc chúng ta cũng rất mạnh mẽ, nhưng có lúc chúng ta lại vô cùng mềm yếu, đều là do yếu tố tinh thần quyết định. Nếu chúng ta có tinh thần đủ mạnh để tự mình vượt qua chính mình thì mọi việc sẽ thành công, kẻ thù lớn nhất của con người chính là sự chán chường và mất nghị lực sống. Dù rằng cuộc sống của mỗi người chúng ta đều chất chứa bao khó khăn vất vả, nhưng nhìn ra xung quanh đời thường thì còn biết bao nhiêu người không may mắn và cực nhọc hơn ta. Vậy nên chúng ta hãy sống sao cho khỏe mạnh yêu đời, hãy ước mơ và hãy bắt tay thực hiện ước mơ của mình.  

23/9/2013 Đông Hưng

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét