Góc nhỏ tâm hồn
6h30 sáng Chủ Nhật, ăn sáng xong tôi vội vàng xách xe máy ra
đường Phạm Văn Đồng, nơi Đại Tướng sẽ đi qua để về quê Quảng Bình, định sẽ kính
cẩn vái Cụ trước lúc đi xa, tôi quyết định đi một mình không gọi đội “thê tử”
cho nhanh nhẹn cơ động, tha cho bọn chúng vì cả tuần đã “lao động vất vả” rồi. Tránh
chỗ đông nhất sau trường Sư phạm Ngoại ngữ, tôi chọn chỗ ngã 3 để lát có đông
thì còn đường “thoát hiểm”, dựng xe trên vỉa hè sát đường, tôi ngồi lặng lẽ đợi,
lúc đó chỉ có lác đác vài công an phường và giao thông đang chuẩn bị công tác
an ninh đường phố.
7h, lác đác vài người cũng đi sớm chọn chỗ như tôi, dưng xe
và ngồi đợi, có gia đình hai vơ chồng đem theo hai đứa con trai, đứa lớn chỉ chừng
6 tuổi, đứa bé khoảng 3, cũng ra đứng đợi sớm, đứng một lúc hai chú bé mỏi quá
được mẹ kê tờ báo ngồi bệt luôn trên vỉa hè …
7h30…8h, đợi mãi chưa thấy đoàn xe đi qua, dòng người đổ về
ngày một đông, chỗ tôi dựng xe cũng kín mít những xe và người, ai cũng cố nhao
sát ra mặt đường, chẳng ai còn ngồi được nữa, chen nhau mà đứng, các ông bố
công kênh con lên vai cho dễ nhìn …
8h30, chỗ ngã 3 tôi đứng cũng chật cứng không ai di chuyển
được nữa, các chú công an cũng chịu vì không thể chặn nổi xe đi ngược vào, người
đứng chật cả ngã 3, các chú thôi kệ đành quay ra dẹp đường chính, dân mình nhiệt
tình vì Cụ thế cũng đáng chứ…
Đợi mãi, đợi mãi rồi 8h55 đoàn xe cũng đến, tôi chỉ kịp đứng
lên trên yên xe của mình để nhìn linh cữu Cụ lần cuối, vái Cụ ba vái chào Cụ
trước lúc đi xa. Đoàn xe đi nhanh quá, có gia đình còn ngơ ngác thì đoàn đã đi
qua rồi, biển người vẫn như đọng lại chưa muốn đi về, chưa tin rằng Cụ đã đi…
Ngày bé tôi thường được bố dẫn ra đường Mai Dịch xem những
đoàn Tang lễ Nguyên thủ Quốc gia đi qua, được bố công kênh lên vai đứng giữa
hàng người đông nghẹt. Lúc đó tôi chỉ háo hức xem những chú mặc quân phục chỉnh
tề, găng tay trắng bồng súng trên những chiếc xe lốp trắng, rồi bao nhiêu là xe
đi qua, và khẩu pháo có lá chắn được kéo theo ngay sau linh cữu phủ vải đỏ. Giờ
đứng đây tiễn Cụ mà nước mắt cứ trào ra, thật là lạ vì Cụ có phải người thân
gia đình mình đâu nhỉ, tôi không khóc mà chỉ chảy nước mắt thôi …
Những hình ảnh biển người Việt Nam tiễn đưa Cụ rồi còn được
báo chí liên tục đưa, nhưng với tôi, tôi thấy thật tự hào vì mình đã được đứng
đây, được là một phần của câu chuyện, dù tưởng rằng cuộc sống cơm áo gạo tiền mọi
người sẽ không có thời gian để quan tâm việc khác nữa. Và suy nghĩ về tình cảm chân
thành giữa những con người, trách nhiệm với cuộc sống, với những người đã từng
hy sinh cho chúng ta được sống như ngày
hôm nay, sự mạnh mẽ của biển người tiễn Cụ … giờ cứ quay mãi trong đầu tôi
không dứt.
Tôi hiểu rằng trong cuộc sống riêng của mỗi con người, điều
giá trị nhất chính là sự yêu thương đùm bọc lẫn nhau, sự đồng lòng trong từng
việc nhỏ … và luôn cần một thủ lĩnh biết hy sinh vì mọi người …
Đông Hưng
14/10/2013
Viết bù hả Hưng mắn????
Trả lờiXóaThực ra bất cứ lúc nào mọi người cũng có điều gì đó để viết ra được, vì đó là những suy nghĩ cảm nhận thực từng giây từng phút, còn truyện thì phải vắt óc lâu lâu mới “ra lò” được ông ạ :-)
Trả lờiXóaLike
Trả lờiXóa