Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011

Về với cội nguồn









Khúc hát sông quê
(Lê Huy Mậu)




Ngỡ như người đã hát thay tôi


ngỡ như tôi đã lẫn vào câu hát

tuổi thơ ơi!
quá nửa đời phiêu dạt
ta lại về úp mặt vào sông quê
như thuở nhỏ
úp mặt vào lòng mẹ
để tìm sự chở che…
Xin bắt đầu từ hạt phù sa
ta cúi nhặt tình cờ bên bờ sông tháng chạp
Ôi! Phù sa
những cá thể tự do trong hành trình của đất
đêm nao
chớp bể, mưa nguồn
trong cơn thác lũ
trong sóng đỏ
đất đi
kiến tạo
sinh thành…


Em ơi!
quả ớt cay bổi hổi
trên bãi sông
thuở chưa dấu chân người
anh nghe nói
có một thời
tất cả còn hoang dại
tổ tiên ta chỉ hái lượm mà thôi
lại nghe nói
thưở ta chưa biết ăn gì cả
ta cùng cây cỏ sinh đôi
rồi cây cỏ ăn ta
rồi ta ăn cây cỏ
cũng là khi cay đắng, ngọt bùi
ta và đất kết giao
lấy dòng sông làm lời thề non nước…


Chẳng biết ta đã ăn ở thế nào với đất
mà đất lở sông ơi!
nơi ta chăn trâu thả diều ngày cũ đã đâu rồi
hạt đất quê ta giờ đã bồi về đâu chẳng biết
có làng xóm nào sinh
có hòn đảo nào sinh
từ hạt đất bờ sông quê ta lở
như cuộc đời ta khuyết hao
để đắp bồi rờ rỡ
những sớm má hồng ríu rít cháu con ta…

Này dòng sông!
ai đã đặt tên cho sông là sông Cả?
ai đã gọi sông Cả là sông Lam ?
ta đơn giản chỉ gọi là con sông quê hương
tháng ba phù sa sóng đỏ
cá mương đớp ngọn lúa đòng đòng
tháng năm
ta lặn bắt cá ngạnh nguồn
tháng chín
cá lòng bong
ta thả câu bằng mồi con giun vạc
tháng chạp
ta nếm vị heo may trên má em hồng…

Để rồi ta đi khắp núi sông
ta lại gặp
tháng ba…tháng năm…tháng chạp
trong vị cá sông
trên má em hồng…
Này dòng sông
ngươi còn nhớ chốn ta ngồi ngóng mẹ
phiên chợ Lường vời vợi tuổi thơ ta
sao ngày ấy ta dễ ngoan đến thế
mẹ cho ta một xu bánh đa vừng
ta ngoan hết một ngày
ta ngoan suốt cả năm
ta thương mẹ đến trọn đời ta sống
quê hương ta nghèo lắm
ta rửa rau bến sông cho con cá cùng ăn
ta mổ lợn
con quạ khoang cũng ngồi chờ chia thịt
cá dưới sông cũng có tết như người
trên bãi sông
ta trồng cây cải tươi
ta ăn lá còn bướm ong thì hút mật
lúa gặt rồi- còn lại rơm thơm
trâu đủng đỉnh nhai cả mùa đông lạnh…

Cùng một bến sông
phía dưới trâu đằmphía trên ta tắm…
trong ký ức ta
sao ngày xưa yên ổn quá chừng
một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng !…

Lời bài “Khúc hát sông quê” đã được Nguyễn Trọng Tạo chắt lọc từ bài thơ gốc

Quá nửa đời phiêu dạt
Con lại về úp mặt vào sông quê
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ
Chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn


Từng hạt phù sa tháng ba tháng bảy,
Từng vị heo may trên má em hồng.
Ơi con sông quê con sông quê,
Ơi con sông quê con sông quê.
Sông còn nhớ chăng nơi ta ngồi ngóng mẹ
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng.

Ơi con sông quê con sông quê,
Ơi con sông quê con sông quê.
Con cá dưới sông cây trồng trên bãi
Lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm
Cùng một bến sông con trâu đằm sóng dưới
Bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn
Một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng…

***

Cuối tuần vừa rồi tôi về Hà Tĩnh, đưa ông cậu họ của bố vợ tôi từ Hà Nội quay về sống tại quê hương, tôi càng thấy thấm thía hơn về sự long đong của cuộc đời, về cái tình người lá lành đùm lá rách ở vùng quê nghèo khó ấy, về sự chở che của quê hương cội nguồn mà chỉ có những người trong cuộc mới cảm nhận được. Tôi sẽ kể qua câu chuyện về ông cậu họ của bố vợ tôi với xưng hô ngắn gọn là “ông” và vùng quê ấy.

Ông sinh ra và lớn lên ở Hương Khê, nơi có con sông Ngàn Trươi hay còn có tên gọi thời xưa là Ác Giang dữ dằn uốn lượn, nơi oai hùng với căn cứ địa Phan Đình Phùng trên núi Vụ Quang hiểm trở … vùng quê nghèo ấy nay vẫn còn con đò thường xuyên chở khách qua sông … Hơn 10 tuổi ông đã theo bố mẹ là cán bộ ra Hà Nội sinh sống, sau này ông cũng làm công nhân nhà máy in Tiến Bộ rồi lấy vợ và sinh được một đứa con gái. Những tưởng cuộc đời như vậy là quá may mắn hạnh phúc với một con người nhưng rồi ông lại gặp biết bao trắc trở. Đầu tiên là sự chia tay của người vợ khi con còn nhỏ, ông vẫn quyết định ở vậy nuôi con, rồi căn bệnh động kinh quái ác làm ông phải nghỉ mất sức từ sớm và mất đi sự nhanh nhẹn trí não, nay chỉ sống nhờ vào số trợ cấp ít ỏi của nhà nước ba bốn trăm ngàn một tháng, đầu óc chậm chạp lúc nhớ lúc quên. Rồi con ông lại dính vào cờ bạc cá độ, con rể đi tù, con gái lừa bố ký vào giấy ủy quyền bán nhà rồi đi sống ở nhà thuê, rồi xuống cấp đến ở nhà trọ ngoài bãi sông, sau túng quá không đủ tiền trả thế là con ông trốn mất. Chủ nhà trọ khóa cửa 15 ngày nhốt ông ở trong để gây áp lực bắt đứa con trả tiền, nhưng bóng chim tăm cá nào có thấy đâu, đứa con bất hiếu đã bỏ ông không thương tiếc. Quay đi quay lại không tìm ra ai là người thân để giúp đỡ, may mắn sao lúc đó ông lại nhớ được số điện thoại của bố vợ tôi - một người cháu họ trước đây vẫn thỉnh thoảng đến nhà. Thế là một cuộc giải cứu ông đã diễn ra cấp tốc, hai bố con tôi đến đón ông tạm về nhà bố vợ tôi, nhưng giờ biết đi đâu về đâu đây: Lên chùa ư, không ổn; Trại dưỡng lão ư, cũng không thể vì nỡ đâu bỏ ông một mình nơi xa lạ, thế là bố vợ tôi gọi điện về quê thông báo tình hình, vì ở quê ông vẫn còn bà chị gái góa bụa giờ sống cùng con cháu, thế là bà đồng ý để em về ở cùng, bà nói “đi đâu rồi cũng có ngày phải trở về quê hương, gần con gần cháu để sớm tối đỡ đần, rồi còn phải tính cả chuyện sau này gần đất xa trời nữa chứ”… Về quê họp đại gia đình, mọi người chuẩn bị một chỗ ở cho ông, cắt cử con cháu trông nom, người cho tiền, người góp gạo, người lo rau dưa tôm cá ông ăn mỗi ngày thế là tạm ổn, hy vọng thời gian sẽ xóa được những ký ức buồn ông đã trải qua.

Thế đấy các bạn ạ, qua gần một đời người ông lại trở về với quê hương, với dòng sông quê cùng đất mẹ, với cây đa bến đò ngày xưa, vì nơi ấy luôn là nơi bình yên nhất để ông có thể sống thanh thản nốt quãng đời còn lại, người già sợ nhất câu “tứ cố vô thân”, sống cô đơn không có người thân quanh mình. Chúng ta cũng vậy thôi, sinh con ra, chăm lo nuôi nấng ăn học thành người để rồi chúng lại rời bỏ chúng ta, con cái trưởng thành tốt đẹp thì may mắn hạnh phúc, nhưng chúng dính vào cái xấu và hư hỏng thì biết trách ai đây, vì “chính chúng ta đã quyết định sinh những đứa con ra đời”.

Hà Nội 21/11/2011
Đông Hưng

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

Một góc nhìn khác – Tình bạn chân thành




Có hai chàng trai bạn thân của nhau, Tí và Tò. Hai chàng trai vừa mới tốt nghiệp trường đào tạo lái xe và cùng xin vào một công ty taxi, hôm đó là ngày đầu tiên họ nhận xe để đi làm. Tí và Tò hãnh diện lắm, khoác trên mình bộ cánh đồng phục taxi, tràn trề năng lượng bắt đầu một ngày mới, họ cùng lăn bánh ra khỏi bãi đỗ xe. Tí bảo Tò: “Này ông ơi, sáng nay là ngày đầu tiên đi làm, hay là anh em mình làm tí LoLoTiCa (i.e. Lòng Lợn Tiết Canh) cho nó mát và lấy “tiếng đỏ đầu ngày” nhé, gần nhà tôi có quán này ngon lắm, ăn miễn chê. Thế là hai chàng trai rong ruổi đến quán, chọn chỗ đỗ xe đàng hoàng rồi vào chén, đúng là quán LoLoTiCa này ngon thật, mỗi anh em làm hai bát TiCa đỏ lừ và một đĩa LoLo, sau đó làm thêm tí cháo mà vẫn còn thèm, tất nhiên món đưa cay ngon thế thì cũng phải đi thêm hai xị rượu đế ngon choét nữa.

Ăn uống no nê xong, hai anh em bắt tay nhau chúc một ngày tốt lành và lên đường, quán nằm gần ngã ba nên họ chia nhau mỗi người một ngả, Tí rẽ phải, Tò rẽ trái trên cùng một con đường. Bỗng nghe “Toe…Toét” tiếng còi công an, Tò bị một chú áo vàng giơ gậy phải tấp vào lề đường, Tí đã đi được một đoạn, nhìn gương chiếu hậu thấy vậy không thể làm ngơ, chàng xi-nhan đàng hoàng rồi quay xe lại cứu bạn, chẳng là nhà Tí có ông bác họ đằng bên ngoại vợ làm công an mà …

Lại một chú công an toét còi trước đầu xe Tí ra hiệu dừng lại : “Đề nghị anh cho kiểm tra giấy tờ xe”. Đang bừng bừng hơi men, Tí hất hàm: “Thằng kia là bạn tôi đấy, sao các ông bắt nó, tôi có ông bác làm công an, các ông đừng có làm bừa …”
-“Các anh đi vào đường cấm, đường này cấm ôtô một chiều, biển báo to tướng thế kia mà các anh không thấy à, đề nghị hai anh cho kiểm tra thêm nồng độ cồn trong người …”.

Hôm đó quả là đen đủi với hai chàng trai dẫu có LoLoTiCa cũng không đỡ nổi, lại đúng dịp chiến dịch giao thông nữa chứ, đã không xin xỏ được lại thêm tội chống người thi hành công vụ, tổng cộng các lỗi đi vào đường cấm, nồng độ cồn trong máu và chống người thi hành công vụ … hai chàng đi cũng khá tiền và phải hoãn ngày đầu tiên lái taxi lại vì bị giữ bằng …

Trên đây là câu chuyện thật 100% ở một hãng taxi danh tiếng ở Hà Nội, mới xảy ra tuần trước và tôi cũng mạn phép không bình luận gì thêm, chỉ đoán rằng tình bạn của hai chàng trai chắc sẽ ngày càng bền chắc vì chuyến đồng cam cộng khổ vừa rồi.

Đông Hưng
Giải phóng thủ đô 10/10/2011

Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

Phương pháp luyện Dịch Cân Kinh






Đầu tiên là nói về tư tưởng:
- Phải có hào khí, nghĩa là phải có quyết tâm luyện tập cho đến nơi đến chốn, vững vàng, tin tưởng không vì lời bàn ra tán vào mà chán nản bỏ dở.

-Phải lạc quan, không lo sợ đang mang bệnh mà mọi người gọi là hiểm nghèo, phải tin tưởng rằng mình sẽ thắng bệnh do việc luyện tập Dịch Cân Kinh.


Tư thế
1) Lên không, xuống có: Trên phải không, dưới nên có. Đầu treo lơ lửng, miệng ngậm, lưng thẳng, hai cánh tay phải vẫy, cùi chỏ thẳng và mềm, cổ tay mềm, hai bàn tay ngửa phẩy ra phía sau. Trong khi vẫy, hậu môn phải thót, gót chân lưng, hậu môn phải chắc, bàn chân phải cứng, các ngón chân bám chặt như bám trên đất trơn. Đây là những qui định cụ thể của các yêu cầu cơ bản khi tập luyện Dịch Cân Kinh.
Dựa theo yêu cầu này, khi tập vẫy tay thì từ cơ hoành trở lên (nghĩa là từ ức trở lên) phải giữ cho được trống không, buông lỏng, thảnh thơi, đầu không nghĩ ngợi lung tung, chỉ chú ý vào việc luyện tập, xương cổ buông lỏng để có cảm giác như đầu treo lơ lửng, miệng ngậm tự nhiên (không mím môi), ngực trên buông lỏng để phổi tự nhiên. Hai cánh tay để tự nhiên giống như hai mái chèo gắn vào vai. Từ cơ hoành trở xuống phải giữ cho chắc đủ sức căng, bụng dưới thót vào, hậu môn nhích lên, mười ngón chân bám sát mặt đất, gót chân để phẳng lên mặt đất, bắp chân trong trạng thái căng thẳng, xương sống thẳng như cây gỗ. Khi vẫy tay nhớ lấy sức vẫy tay về phía sau, khi tay trả lại phía trước là do quán tính, không dùng sức đưa tay ra phía trước.
2) Trên ba dưới bảy: Là phần trên để lỏng độ ba phần khí lực, phần dưới lấy gân sức bảy phần khí lực. Vấn đề này quán triệt đầy đủ thì hiệu quả sẽ tốt.
3) Mắt có thể nhắm hoặc mở ra nhìn thẳng: Không nghĩ ngợi gì cả, chỉ nhẩm đếm lần vẫy.
Các bước tập cụ thể như sau:
a) Đứng hai bàn chân bằng khoảng cách hai vai.
b) Hai cánh tay duỗi thẳng theo vai, các ngón tay xoè thẳng, lòng bàn tay quay ra sau.
c) Bụng dưới thót lại, lưng thẳng. Bụng trên co lại, cố để lưng, đầu và miệng bình thường.
d) Các đầu ngón chân bám trên mặt đất, gót sát đất, bắp chân và đùi chân căng thẳng.
e) Hai mắt nhắm hay có thể chọn một điểm đằng xa làm mục tiêu để nhìn, không nghĩ ngợi lung tung, luôn chú ý vào các ngón chân đang bám đất. Đùi vế bắp chân cứng. Thót hậu môn thật chặt và nhẩm đếm.
f) Dùng sức vẫy hai tay về phía sau, khi đưa tay lên phía trước phải chú ý để nó buông theo quán tính, tuyệt đối không dùng sức. Tuy nhiên chân vẫn lấy gân cứng lên, hậu môn vẫn thót và co lại không lơi lả.
g) Vẫy tay từ 200, 300, 400, 500, 600, 700 lần, dần dần tăng lên tới 1,800 lần vẫy, (1,800 ước chừng 30 phút).
h) Phải có quyết tâm đều đặn tập trung vào sự luyện tập, không nôn nóng tập nhanh, tập nhiều vì dục tốc bất đạt. Nhưng cũng không tùy tiện bửa tập nhiều, bửa ít hoặc nghỉ tập, vì như vậy sẽ làm mất lòng tin trong luyện tập, khó có hiệu quả.
Bắt đầu tập luyện cũng không nên làm tổn thương các ngón chân (sau buổi tập vuốt ve các ngón chân). Nôn nóng muốn khỏi bệnh này mà dùng nhiều sức sẽ không đem lại kết quả. Có quyết tâm nhưng phải từ từ tiến dần mới đúng cách, mới kết quả tốt, nếu tinh thần không tập trung, tư tưởng phân tán thì khí huyết loạn xạ, và không chú ý đến "trên nhẹ, dưới nặng" là sai hỏng.
Khi đã vẫy tay đến 600 lần trở lên thường có trung tiện (đánh rắm), hắt hơi, và hai chân nhức mỏi, toát mồ hơi, mặt nóng bừng... chỉ là hiện tượng bình thường đừng lo ngại. Trung tiện và hắt hơi là do nhu động của đường ruột tăng lên đẩy mạnh cơ năng tiêu hóa. Chân mỏi là do khí huyết dồn xuống cho hợp với vũ trụ là "thiên khinh địa trọng" (trên nhẹ dưới nặng), đấy là qui luật sinh hợp với vũ trụ.
Một số điều cần lưu ý khi luyện tập
1) Số lần vẫy tay không dưới 800 lần. Từ 800 lần lên dần 1,800 lần (khoảng 30 phút) mới tới ngưỡng cửa của điều trị. Người bệnh nặng có thể ngồi mà vẫy tay, tuy nhiên phải nhớ thót hậu môn và bấm mười đầu ngón chân.
2) Số buổi tập: tùy theo thời gian rảnh rỗi của mọi người, tối thiểu tập 1 lần trong ngày với số lần vẫy tay nhất định.
3) Có thể tập nhiều tùy theo bệnh trạng. Có bệnh nhân nâng số vẫy tay tới 5, 6 ngàn lần trong một buổi tập. Nếu sau khi tập thấy ăn ngon ngủ tốt, tiểu và đại tiện thấy điều hòa, tinh thần tỉnh táo, thì chứng tỏ số lần vẫy tay khi luyện tập là thích hợp.
4) Tốc độ vẫy tay. Theo nguyên tắc thì nên chậm. Bình thường thì vẫy 1,800 lần hết 30 phút. Vẫy lúc sau hơi nhanh hơn lúc đầu một chút, khi đã thuần thì vẫy hẹp vòng. Bệnh nhẹ thì nên vẫy nhanh và dùng sức nhiều hơn. Bệnh nặng thì nên vẫy hẹp vòng và chậm, bớt dùng sức. Vẫy tay nhanh quá làm cho tim đập nhanh mau mệt, mà chậm quá thì khơng đạt tới mục đích. Vì luyện tập là cần có mạch máu lưu thông.
5) Khi vẫy tay dùng sức nhiều hay ít (nặng hay nhẹ): Vẫy tay là môn thể dục chữa bệnh chứ không phải môn thể thao khích biệt. Đây là môn thể dục mềm dẻo, đặc điểm của nó là dụng ý không dùng sức, nhưng nếu vẫy tay nhẹ quá cũng không tốt, bởi vì bắp vai không lắc mạnh thì lưng và ngực không chuyển động nhiều, tác dụng sẽ giảm đi. Vẫy tay không chỉ có chuyển động cánh tay mà chính yếu là chuyển động hai bắp vai. Bệnh phong thấp thì dùng sức ở mức nhẹ và vẫy tay chậm. Nói tóm lại, phần lớn tự mình nắm vững tình trạng, phân tích các triệu chứng sau khi nghe sự nhận xét của mọi người, tự mình cảm nhận sự biến chuyển trong cơ thể, nhanh nhẹn, hồng hào, tươi tỉnh hay là xấu hơn trước. Tự mình suy nghĩ rồi quyết định cách cách tập trên nguyên tắc là tập thế nào cho cảm thấy thoải mái, dễ chịu là đúng và tốt nhất. Đông y cho rằng động tác nhẹ là bổ ích (ích lợi cho cơ thể), động tác mạnh là loại bỏ các chất cặn bã có hại cho cơ thể (tức bệnh tật). Lý luận này đang được nghiên cứu.
6) Khi vẫy tay về phía sau dùng sức 7 phần, khi trả tay về phía trước thuộc về quán tính còn chừng 3 phần.
7) Đếm số lần vẫy tay : Đếm không phải để nhớ mà có tác dụng làm cho đầu óc bình tỉnh, có tác dụng tốt cho não được căng thẳng và không nghĩ ngợi lung tung. Chân Âm được bồi dưỡng.
8) Hoàn cảnh khi luyện tập (nơi chốn): Không có khác biệt, ở nơi đâu cũng tập được, dĩ nhiên nơi nào có không khí trong lành và yên tỉnh vẫn tốt hơn.
9) Trước và sau khi tập: Trước khi tập, đứng bình tỉnh cho tim được thoải mái, đầu óc được yên tỉnh để chuyển hóa về sinh lý và tâm lý. Ta có thể làm những động tác nhẹ nhàng thoải mái như trong môn khí công. Sau khi tập cũng phải bình tỉnh xoa bóp 10 đầu ngón tay và 10 đấu ngón chân. Người không đủ bình tỉnh nên cần chú ý đến điểm này.
10) Luyện tập Dịch Cân Kinh đúng phép: Sau khi tập thấy ngứa và bụng nhẹ nhàng, hơi thể điều hòa, mắt sáng, nước giải ứa ra nhiều, đại tiện dễ dàng, ăn ngon ngủ tốt, tinh thần tỉnh táo, bệnh tật bớt dần, thì đó là đã luyện tập Dịch Cân Kinh đúng phép. Sau khi tập, đại đa số thấy có phản ứng nhưng về hiệu quả thì rất khác nhau. Nguyên nhân chính là khi tập, tư thế có thích hợp với người tập hay không.
11) Khi tập cần chú ý đến các điểm sau đây: - Nửa thân trên buông lỏng (thượng hư) - Nửa thân dưới giữ chắc, căng mạnh (hạ thực) - Khi tay trả lại phía trước, không dùng sức (nhẹ) - Tay vẫy về phía sau dùng sức (nặng, mạnh) - Mỗi lần tập tăng dần số lần vẫy tay - Tâp ngày 3 buổi, kiên quyết tự chữa bệnh cho mình.
12) Sự liên quan giữa tinh thần và hiệu quả khi tập luyện: Hết lòng tin tưởng, kiên quyết tới cùng. Tập đủ số lần nhất định, tập thường xuyên thì hiệu quả rất tốt. Nếu khi tập khi nghỉ, không đủ số lần tập nhất định, trong lòng còn nghi hoặc, bị động theo dư luận, thấy phản ứng lo sợ vội bỏ tập thì nhất định không kết quả.
13) Vẫy tay có sinh ra bệnh gì không? Có thể sinh bệnh do tư thế không đúng và làm sai nguyên tắc. Nhưng trong trường hợp này cũng hạn hữu không tới 1%.
14) Khi tập phải tránh đứng đầu ngọn gió cả mùa hè lẫn mùa đông.
Tóm lại, cần lưu tâm vào những điều sau:
- Khi tập, luôn luôn bám chặt các ngón chân vào mặt đất. - Thắt hoặc co hậu môn thật mạnh để giữ thế "thượng thư hạ thực". - Vẫy tay từ ít tới nhiều và phải đạt 1,800 lần mới có hiệu quả. - Khi gặp phản ứng đừng ngại, đó là diễn biến tốt, cứ tập số lần như cũ. Khi hết phản ứng hãy tăng số lần vẫy tay lên. - Giữ vững lòng tin, kiên trì quyết tâm tin tưởng, tập luyện tới cùng, chắc chắn sẽ đẩy lùi các bệnh tật ta đang mắc phải. - Luyện tập Dịch Cân Kinh không chỉ chữa khỏi bệnh mà còn là một phương pháp phòng bệnh rất hữu hiệu.









Hình ảnh: Dịch Cân Kinh phất thủ (hay còn gọi là trợ luân)


Các động tác sau đây được giữ nguyên từ đầu cho đến chấm dứt buổi Thể dục trợ luân.

- Co lưỡi: Chót lưỡi co lên chạm nướu và chân răng hàm trên.

- Răng kề răng: Rang cửa hàm trên và răng cửa hàm dưới cắn nhẹ với nhau.

- Miệng ngậm: bình thường.

- Mắt nhắm: ý nhìn thẳng vể phía trước từ điểm giữa hai chân mày còn gọi là ấn đường.

Loi ca truyền khẩu về 16 yếu lĩnh & lời khuyên lợi ích của Phất Thủ Liệu Pháp
(Trich từ tài liệu của Bs Phạm Xuân Phụng)



Đứng vững chuyển mãi các khớp xương

Gân cốt giản ra, hơi độc tiêu

Hư thực đổi thay hơi khép mở

Khí đều tay chân trăm mạch sống

Trên ba dưới bảy có trọng tâm

Hai chân đứng vững vai trì xuống

Khử bệnh đầu nặng chân nhẹ đó

Tinh khí tràn trề thân nhẹ nhõm

Phẩy tay trị bệnh đúng nguyên nhân

Hơn cả xoa bóp và châm cứu

Khí huyết không thông nảy trăm bệnh

Khí hoà tâm bình bệnh khó sinh.



Tác dụng:

Tập Phất Thủ Liệu Pháp tác động đến các huyệt đạo:
- Bách hội
- Đại chùy
- Lao cung
- Trường cường
- Hội âm
- Dũng Tuyền
- Ấn bạch
cũng như nhâm đốc mạch và vận chuyển hoành cách mô xoa bóp các cơ quan trong tạng, phủ.
Theo tài liệu của Lương y Trần Văn Bình thì:
Luyện Dịch Cân Kinh đạt được 4 tiêu chuẩn sau:
- Nội trung: Tức là nâng cao khí lên, then chốt là điều chỉnh tạng phủ. Lưu thông khí huyết. Thông khí sẽ thông suốt lên đến đỉnh đầu
- Tứ trưởng tố: Tức là tứ chi phối hợp với các động tác theo đúng nguyên tắc theo luyện tập. Tứ trung tế song song với nội trung sẽ làm cho tà khí bài tiết ra ngoài, trung khí dồn xuống, cơ năng sinh sản ngày càng mạnh
- Ngũ tam phát: Nghĩa là 5 trung tâm của nhiệt dưới đây hoạt động mạnh hơn lúc bình thường. Đó là Bách hội: một huyệt trên đỉnh đầu, Lao cung: huyệt ở hai bàn tay, Dũng tuyền: huyệt ở hai gan bàn chân. Khi luyện tập, 5 huyệt này đều có phản ứng và hoàn toàn thông suốt Nhâm đốc và 12 kinh mạch đều đạt tới hiệu quả, nó làm tăng cường thân thể, tiêu trừ các bệnh nan y mà ta không ngờ.
- Lục phủ minh: Đó là ruột non, ruột già, mắt, dạ dày, bong bóng, tam tiêu sẽ thông suốt, nghĩa là không trì trệ. Lục phủ có nhiệm vụ thâu nạp thức ăn, tiêu hóa, bài tiết được thuận lợi nếu không bị trì trệ, ứ đọng, cơ năng sinh sản có sức tiếp, giữ vững trạng thái bình thường của cơ thể tức là Âm Dương thăng bằng, cơ thể thịnh vượng.

Theo tài liệu Phất Thủ Liệu Pháp của Lương y Võ Hà:
Động tác hít thở phối hợp với lắc tay điều hòa và liên tục tác động vào các cơ ngực và thành bụng, nhất là cơ hoành, giúp xoa bóp các nội tạng, thúc đẩy sự vận hành khí huyết và tăng cường chức năng của các cơ quan. Nó cũng có tác dụng khai thông những bế tắc, ứ trệ trong kinh mạch hoặc tạng phủ. Những người tiêu hóa đình trệ sau khi thực hành khoảng 500-700 cái sẽ có trung tiện hoặc ợ hơi, có cảm giác dễ chịu rất rõ. Phất thủ liệu pháp là phương pháp đơn giản nhất để chữa bệnh đau dạ dày hoặc rối loạn tiêu hóa. Những trường hợp khí nghẽn, khí bế, khí uất do stress, bệnh tật hoặc do tập khí công sai lệch cũng có thể làm cho thông bằng phất thủ liệu pháp.Đối với y học truyền thống và khí công cổ đại, con người và vũ trụ đồng một thể. Con người là tiểu vũ trụ. Trời đất thuộc đại vũ trụ. Mối quan hệ giữa con người và trời đất thăng giáng, giao hòa thông qua hô hấp: "hô tiếp thìên căn, hấp tiếp địa khí". Hàng ngàn năm sau, hai nhà bác học người Pháp Jacqueline Chantereine và Camille Savoire cũng đã nghiên cứu, thí nghiệm và kết luận "vũ trụ lực nhập vào con người ở đầu và xuất ra nơi bàn chân phải, âm lực của quả đất nhập vào con người nơi chân trái để lên đến đỉnh đầu ở phía sau ót"*. Những động tác của PTLP tuy đơn giản nhưng đã trực tiếp phát huy quy luật này cho việc chữa bệnh và tăng cường nội khí.
Ở phía trên, động tác hít thở và lắc tay đã kích hoạt huyệt Bách Hội ở đỉnh đầu và Đại Chùy ở giữa hai bả vai để thu thiên khí, khai thông và tăng cường hoạt động của các đường kinh Dương. Bách hội và Đại chùy đều là những điểm giao hội của các đường kinh Dương và Mạch Đốc.Ở phía dưới, việc nhíu hậu môn và bám các đầu ngón chân xuống mặt đất kích thích hai huyệt Trường cường và Hội âm ở hai bên hậu môn và tĩnh huyệt của các đường kinh âm. Quan trọng nhất là huyệt Dũng tuyền ở giữa lòng bàn chân và Ẩn bạch ở đầu ngoài móng ngón chân cái. Động tác này có tác dụng hấp thu địa khí, khai thông và tăng cường hoạt động của các âm kinh.Theo học thuyết Kinh lạc, dương phải thường giáng và âm phải thường thăng. Vì lắc tay liên tục đến hàng ngàn cái nên khi các đường kinh dương được khai thông và đi dần xuống (Dương giáng) điểm cuối ở đầu ngón chân, chúng sẽ tự động kích hoạt những tĩnh huyệt của kinh âm, khiến các đường kinh này chạy ngược trở lên (âm thăng). Đối với các đường kinh âm cũng vậy, khi chạy đến điểm cuối ở phía trên, nó sẽ lại kích hoạt các đường kinh dương đi trở xuống và cứ thế tiếp tục luân chuyển tuần hoàn trong cơ thể. Đây chính là một biểu hiện của quy luật Cực dương sinh âm và Cực âm sinh dương. Việc nhập xuất, thăng giáng ở các huyệt vị và những đường kinh này những người luyện khí công có khí cảm tốt đều có thể thể nghiệm được. Đây có lẽ chính là con đường mà người xưa đã khám phá và từ đó xây dựng nên học thuyết kinh lạc.
Trường Cường nằm trên mạch Đốc, là nơi phát xuất chơn Hỏa, tương ứng với luồng Hỏa xà Kundalini trong hệ thống khí công Ấn độ. Hội Âm nằm trên mạch Nhâm, là điểm giao hội của các đường kinh âm và hai mạch Nhâm, Xung, là điểm thu âm khí quan trọng nhất trong khí công. Do đó mặc dù không vận khí nhưng PTLP đã tác động rất tích cực vào hai mạch Nhâm, Đốc. Y học truyền thống cho rằng mạch Đốc là chủ quản của các đường kinh Dương và mạch Nhâm là bể chứa của các đường kinh âm. Tất cả bệnh biến đều có biểu hiện trên hai đường kinh này. Nếu Nhâm, Đốc thông, trăm mạch đều thông. Vì vậy việc khai thông Nhâm, Đốc có ý nghĩa quan trọng cho việc chữa bệnh và dưỡng sinh. Phất thủ liệu pháp có tác dụng cân bằng âm dương, thuận khí, giáng hư hỏa. Theo y học cổ truyền, khí dương thường thừa mà khí âm thường thìếu. Âm hư có thể do bẩm sinh, hay quá căng thẳng, lo âu trong cuộc sống. Sự mất cân bằng đó là đầu mối của nhiều bệnh tật mà Đông y gọi chung là chứng Âm hư Hỏa vượng (hay sốt về chiều, mờ mắt, mắt đỏ, khô cổ, ù tai, đau lưng, hay lở miệng, hay ho, suyễn, viêm họng, viêm xoang mạn). Phất thủ liệu pháp có thể chữa các chứng này bằng cách kích thích các đường kinh âm để sinh âm, bồi bổ âm khí. Chính tư thế của liệu pháp cũng bảo đảm nguyên tắc thượng hư hạ thực (như thư giãn phần vai, cứng chắc phần hạ bộ, nhíu hậu môn, bám các đầu ngón chân…) - biện pháp điều trị hữu hiệu với những chứng hư hỏa. Nguyên tắc này đòi hỏi người tập luôn giữ cho phần trên của cơ thể được thư giãn về hình, hư linh về ý. Ngược lại, phần dưới phải đầy đặn, cứng chắc nhằm đưa trung tâm lực của cơ thể dồn xuống hạ tiêu. Điều này khí công gọi là khí trầm Đan Điền, đạo gia gọi là qui căn. Đối với y học cổ truyền, đó là thuận khí, giáng hư Hỏa hoặc dẫn Hỏa quy nguyên.
Phất thủ liệu pháp cũng giúp điều hòa thần kinh giao cảm. Khoa học hiện đại cho biết trên 50% bệnh tật của con người là do những cảm xúc âm tính gây ra. Chính tâm lý căng thẳng do tình chí uất ức hoặc nhịp sống quá nhanh trong một thời gian dài dễ làm thần kinh quá tải, suy nhược và rối loạn. Sự rối loạn này làm cơ thể mệt nhọc, ăn ngủ kém ngon, giảm sức đề kháng, dễ sinh bệnh tật hoặc làm trầm trọng thêm những chứng bệnh đã có. Nếu tập trung tư tưởng vào nhịp lắc tay, người tập sẽ mất đi những cảm xúc khó chịu thường ngày. Đó là nguyên tắc dùng một niệm để chế vạn niệm.Theo học thuyết Paplov, khi ta gây hưng phấn ở một điểm và một vùng nhỏ thì những phần còn lại của vỏ não sẽ rơi vào trạng thái ức chế, nghỉ ngơi. Áp dụng những nguyên tắc này, việc tập trung vào lắc tay sẽ điều hòa được thần kinh giao cảm, phục hồi tính tự điều chỉnh, tự hoàn thìện vốn có của hệ thần kinh trung ương.

Theo tài liệu của Lương y Trần Văn Bình:
“Sở dĩ bệnh gan là do khí huyết tạng gan không tốt gây nên khí bị tích lũy làm cho gan khó bài tiết, do đó ảnh hưởng đến ống mật và cả tì vị. Luyện Dịch Cân Kinh có thể giải quyết được vấn đề này, nếu sớm có trung tiện là hiệu quả tốt. Về bệnh mắt, luyện Dịch Cân Kinh là có thể khỏi chứng đau mắt đỏ với các chứng đau mắt thông thường, cận thị, thậm chí được cả chứng đục thủy tinh thể; trong nội kinh có nói mắt nhờ huyết mà nhìn được, khi khí huyết không dẫn đến các bộ phận của mắt, do vậy sinh ra các bệnh tật do mắt. Đôi mắt là bộ phận thị giác cũng là bộ phận quan trọng của cơ thể.”

Tiêu trừ các chứng bệnh:

Theo như các tài liệu tham khảo thì luyện tập “Phất Thủ Liệu Pháp” có thể giúp tiêu trừ các chứng bệnh sau:
- Các thứ bịnh nham (ung thư)
- Huyết áp cao thấp
- Gan cứng
- Bán thân bất toại
- Huyết quản cứng
- Viêm khớp xương
- Thần kinh suy nhược
- Suy tim và thận
- Mỡ dạ dày, tiêu hóa kém
- Bổ khí, thêm huyết
Phản ứng
Tập Phất Thủ Liệu Pháp có gây phản ứng nguy hiểm gì không?(Theo tài liệu Phất Thủ Liệu Pháp của Lương y Võ Hà)
Phất thủ liệu pháp có tác dụng kích thích, xúc tiến để cơ thể tự khai thông, tự chỉnh lý; nó không vận khí, không cưỡng cầu nên hiếm khi xảy ra sai lệch. Trong quá trình tập, người tập có thể đau, tức, ngứa ngáy, co giật do việc khai mở một số huyệt vị trên đường kinh hoặc công phá một tổ chức bệnh trước khi những chỗ bế tắc này bị thải trừ hết. Thông thường, những phản ứng trên sẽ tự chấm dứt sau một vài ngày.Do không rơi vào nhập tĩnh nên khó xảy ra trường hợp người tập bị ảo giác làm rối loạn tâm lý. Phất thủ liệu pháp tác động kích thích đồng thời các huyệt bách hội, hội âm và trường cường. Do đó, bách hội và hội âm tạo ra những van an toàn để trung hòa với chân hỏa phát sinh từ trường cường, khó xảy ra trường hợp chênh lệch thái quá giữa âm và dương nên không gây nguy hiểm cho người tập.Phất thủ liệu pháp tuân thủ nguyên tắc thượng hư hạ thực và tâm ý quán chiếu Đan điền, khiến năng lượng của cơ thể không chạy lên đầu gây tổn thương cho não, không xảy ra những chứng trạng mà người ta thường gọi là tẩu hỏa nhập ma.
Trong cơ thể một người bình thường, hai mạch Nhâm, Đốc thường tách rời nhau. Ở người luyện khí công, vòm họng trên và hậu môn có khả năng trở thành những chiếc cầu nối hai mạch này lại nên được gọi là Thượng Thước Kiều và Hạ Thước Kiều. Việc đầu lưỡi chạm nướu răng trên và nhíu hậu môn vừa là một yêu cầu luyện công để tăng nội lực, vừa là một biện pháp an toàn do những động tác này nối liền hai mạch Nhâm, Đốc, tạo ra thế bình thông nhau giữa hai bể khí Âm và Dương. Sự tương thông này giúp nội khí luân lưu tuần hoàn thành vòng Tiểu châu thìên trong thân người, điều hòa giữa Âm và Dương và thông qua hai đại mạch này tăng cường và điều hòa sinh lực giữa ngủ tạng, lục phủ.



Thở bụng :


Theo khuyến cáo của các chuyên gia y tế, tập thở bụng thay cho thói quen thở ngực sẽ giúp ích cho sức khỏe rất nhiều.
Thở bụng là cách thở sinh lí và tự nhiên nhất và là bài thuốc đẩy lùi stress rất hữu ích. Bình thường khi ta thở ngực, luồng hơi ngắn nên không đủ để đẩy khí độc trong đáy phổi, và ngược lại hơi hít vào không đủ sâu để cung cấp lượng ôxy hữu ích cho phổi. Còn thở bằng bụng, cơ hoành (màng ngăn cách phần trên gồm có phổi, tim và phần dưới gồm các ngũ tạng như: gan ruột, lá lách, thận và bao tử) sẽ đi lên đi xuống như một cái bơm.
Ngoài việc đưa không khí vào phổi, động tác lên xuống của cơ hoành còn massage ngũ tạng không ngừng làm cho bộ phận này mạnh khỏe, đẩy lùi bệnh tật. Nếu mỗi lần thở, cơ hoành chỉ hạ xuống thêm 2cm là mỗi ngày ta được thêm 100 lít không khí, đồng thời cũng đẩy ra bằng đấy khí đọng.
Động tác khởi đầu là thở ra (không phải hít vào) để xả hết khí bã. Sau đó mới đến thở vào. Chú ‎ý để lượng khí hít vào và đẩy ra tương đương nhau. Khi thở bụng nên tập trung, không suy nghĩ miên man. Cách thở đúng là khi thở ra thót bụng, thở vào phình bụng, hơi thở điều hòa, chỉ thở bằng mũi không thở bằng mồm. Việc luyện thở bụng có thể thực hiện bất cứ lúc nào và dành cho tất cả mọi người.

Cơ hoành hoạt động càng mạnh thì tim càng khỏe nên nhiều chuyên gia khí công đã đặt tên cho cơ hoành là “trái tim thứ hai”.
“Trời sinh voi ắt sinh cỏ” mà sao không gắn thêm trong cơ thể con người một trái tim nữa để phòng hờ? Ước muốn này không hẳn là siêu tưởng nếu bạn đừng quên cơ hoành - lớp cơ trơn giữ vai trò lá chắn giữa lồng ngực và xoang bụng. Một thành phần tưởng không giữ vai trò nào nổi bật trong cơ thể ấy vậy mà lại có thể trở thành đòn bẩy cho trái tim khỏe mạnh.
Trái tim thứ hai
Người tập khí công, dưỡng sinh, yoga... có điểm tương đồng trong thao tác hô hấp là khi hít vào bằng mũi thì sẽ thở ra bằng miệng, hít vào thật nhanh thì thở ra thật chậm hoặc làm ngược lại. Sở dĩ như thế là vì muốn luyện tập chức năng của cơ hoành.
Cùng với động tác hô hấp, cơ hoành lên xuống nhịp nhàng trong từng nhịp thở nhưng với cách thở thông thường thì cơ hoành không ảnh hưởng bao nhiêu trong vùng xoang ngực và xoang bụng. Khi hít thật sâu để tăng áp lực trong lồng ngực thì cơ hoành bị đẩy xuống với sức ép cao hơn bình thường và sẽ như bàn tay đưa thêm máu đến toàn bộ cơ quan khu trú trong xoang bụng.
Ngay lúc đó, nếu động tác giữ hơi thực hiện đúng kỹ thuật nữa thì cơ hoành chẳng khác nào chiếc van đóng kín để lượng máu lưu thông đến gan, thận, tụy tạng, dạ dày... kịp bàn giao dưỡng chất và tiếp nhận phế chất. Liền sau đó, động tác thở ra lại kéo cơ hoành về vị trí bình thường, qua đó giải tỏa áp lực trong xoang bụng để máu được hút từ nội tạng về tim một cách hồ hởi.
Các chuyên gia yoga ở Ấn Độ đã so sánh cơ hoành như bàn tay điêu luyện vừa xoa vừa bóp nội tạng bằng động tác lúc bơm lúc hút. Do đó, không lạ gì khi rối loạn chức năng tiêu hóa, tiết niệu là những điều xa lạ với người đã khổ công tập thở.
Cơ hoành khi được kéo lên lúc thở ra sẽ tạo áp lực trong lồng ngực để đẩy máu từ tim lên phổi đồng thời tưới máu trên thành tim, khi hạ thấp trong lúc hít vào sẽ giúp động tác co thắt của trái tim thêm nhẹ nhàng. Nói cách khác, cơ hoành hoạt động càng mạnh thì tim càng khỏe nên nhiều chuyên gia khí công đã đặt tên cho cơ hoành là “trái tim thứ hai”.
Một công đôi việc
Trên thực tế, cơ hoành không chỉ hữu ích cho tim vì nó vừa trợ lực cho trái tim và hai lá phổi vừa tiếp dưỡng khí cho đủ loại cơ quan trong xoang bụng. Người giỏi kỹ thuật hô hấp qua đó có thể tự cải thiện chức năng hô hấp do tác dụng gián tiếp trên hệ tuần hoàn. Biết cách hít thở đồng nghĩa với tối ưu hóa chức năng của não bộ, của hệ tiêu hóa, nội tiết, sinh dục... nhờ tế bào không thiếu dưỡng khí.
Để tăng cường hiệu năng của cơ hoành, người tập yoga, dưỡng sinh còn khéo hơn nữa khi kết hợp trong bài tập một số động tác để buộc cơ hoành hoạt động mạnh hơn, lâu hơn khi hít thở. Cơ hoành càng dẻo dai, tim càng đỡ mệt nhưng uổng ghê vì ai cũng có hai trái tim song thực tế ít người biết dùng.
Cách tập luyện
Muốn tập luyện cơ hoành bằng động tác hít thở, cần lưu ý một số nguyên tắc sau: Không thao tác trong vội vã, gượng ép mà hít thở đều đặn đến khi hoàn toàn sẵn sàng cho động tác hô hấp đúng nghĩa dưỡng sinh; mỗi đợt tập không cần hơn 10 phút nhưng nếu được nhiều đợt/ngày, nhất là khi vừa thức dậy, trước khi đi ngủ và ngay lúc căng thẳng tinh thần thì rất tốt; tập trong tư thế hoàn toàn thoải mái, tập trung vào động tác hô hấp rồi hít vào bằng mũi thật nhanh, thật mạnh, sau đó giữ hơi một cách bình thản trong vài giây càng tốt nhưng tuyệt đối đừng để có cảm giác nặng ngực; thở ra thật chậm, thật đều và thật nhẹ trước khi thổi phụt một hơi khi thở ra gần hết.

Muốn biết tập đúng hay không cần dựa vào các chỉ tiêu: Không đỏ mặt, không chóng mặt trong khi tập; nhịp tim sau khi tập phải trở lại như trước trong vòng 15 phút sau khi tập; không tăng huyết áp, không đau đầu sau khi tập; có thể khó ngủ trong vài ngày đầu nhưng giấc ngủ bình yên phải trở lại sau đó và ngủ ngon hơn trước.




-------------


Hàng ngày tôi bỏ ra 30 phút vào sáng sớm để tập luyện:

-Thức dậy 6h, uống một cốc nước (cỡ nửa vại bia keke).
-Đứng vẫy tay ~15 phút (~1000 cái).
-Đứng trung bình tấn ~3 phút.
-Đứng thẳng tay để xuôi theo thân nhún kiễng chân khoảng 300 cái ~ 5 phút (cái này nên tập từ từ nếu thấy hơi mỏi và căng chân thì dừng, sẽ hơi đau bắp chân nếu mới tập, động tác này rất tốt cho người yếu, có tác dụng luyện gân chân rất tốt).
-Khởi động các khớp gối, cổ chân, hông, đứng thẳng cúi gập lưng tay chạm ngón chân 10 cái ~3 phút (tác dụng tập cơ lưng và xương sống, ngoài ra động tác cúi đưa máu lên não cũng chữa được các bệnh đau đầu).
-Ngồi thở bụng sau đó xoa bóp cơ thể cho máu lưu thông ~10 phút

Sau đó vệ sinh cá nhân và tắm nước lạnh, ăn sáng rồi đưa con đi học và đi làm, thấy người khỏe mạnh nhanh nhẹn lắm, cân nặng duy trì mức 61kg, uống bia bét nhè không bị lên bụng :-) ...

@ Huy: Nếu Huy không có nhiều thời gian thì vẫy tay thôi cũng được, 15 phút là tầm 1000 cái đấy, ban đầu vẫy 200-300 cái rồi tăng dần lên nhé.

@ Hỏa Ngọc Anh: Bí quyết tập đều rất đơn giản 1) tốn ít thời gian, động tác đơn giản nhẹ nhàng dễ thực hiện ở mọi nơi mọi chỗ không phụ thuộc thời tiết. 2) Tác dụng rõ rệt: sau khi tập vẫy tầm 600-700 cái (trong một lần tập) sẽ thấy tác dụng ngay, dễ nhận thấy nhất là giảm vòng bụng và tiêu hóa cực tốt, chân tay khỏe mạnh hơn.

Tôi có một anh bạn tập chạy kết hợp mặc áo mưa mà không giảm cân đáng kể, sau khi tập môn này 1 tháng đã thấy tác dụng rõ rệt và hiện tập rất chăm chỉ, đơn giản vì người ta thấy rất tác dụng và thực hiện dễ dàng, nếu tập quá ít không thấy tác dụng sẽ chóng nản.

Chúc các bạn thành công.


Thứ Tư, 28 tháng 9, 2011

Mẩu chuyện: Tình bạn của chó

Chó vàng và chó đen ăn no xong, chúng ra nằm sưởi ấm ngoài trời cạnh cửa nhà bếp, trò chuyện với nhau rất thân mật. Chúng nói đủ chuyện trên trời đưới đất, thiện và ác, cuối cùng đến chuyện tình bạn.
Chó đen nói:
- Hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời là được sống chung với người bạn trung thành đáng tin cậy, biết chia sẻ khó khăn hoạn nạn, thương yêu lẫn nhau, biết bảo vệ bạn, làm cho bạn vui lòng, đồng thời từ trong niềm vui của bạn tìm lấy niềm vui cho mình. Trên đời này còn gì hạnh phúc hơn thế? Giá như bạn và tôi kết thành bạn bè thân thiết thì cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nhiều.
Chó vàng niềm nở nói:
- Vậy quá tốt, chúng ta kết làm bạn bè đi!
Chó đen cũng rất cảm động:
- Anh bạn thân yêu! trước đây chúng ta ko ngày nào ko gây gổ nhau, giờ nghĩ lại tôi cảm thấy thẹn lòng. Chủ nhà rất tốt, cho chúng ta ăn, chỗ ở cũng rộng rãi, gây gổ nhau là điều hoàn toàn ko có lý. Nào bạn hiền, đến đây, chúng ta bắt tay nhau nào!
Chó vàng vui vẻ:
- Được thôi, được thôi!
Hai con chó ôm chầm lấy nhau vẻ rất thân thiết, liếm mặt lẫn nhau, chúng cao hứng hô lớn:
- Tình bạn muôn năm! Từ nay trở đi chúng ta dẹp bỏ những oán hận, ghen tức, gây gổ.
Đúng lúc này, từ trong bếp ném ra một khúc xương thơm, hai con chó nhanh như chớp lao người giành nhau khúc xương. Tình bạn thân thiết như ngọn nến vừa được nhen nhóm liền bị dập tắt, chúng xông vào cắn xé nhau, lông bay tứ tung. Cho đến lúc người chủ lấy thùng nước lạnh đổ lên người chúng chúng mới thôi cắn nhau.
LỜI BÌNH: Trên đời này có rất nhiều tình bạn như thế, nghe họ nói năng, tưởng rằng họ là bạn chí thân chí cốt, ném cho họ chút quyền lợi(khúc xương) họ lập tức sẽ tranh giành, cắn xé nhau, thậm chí trở thành kẻ thù của nhau. Tình bạn chân chính không phải là là chỉ nói ở cửa miệng, không phải tâng bốc lẫn nhau, mà là hết lòng chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau trong hoạn nạn, không cần báo đáp. Nếu không tình bạn cũng chỉ mong manh như tình bạn giữa hai con chó kia mà thôi.
28-09-2011.
Huy 12A

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Sống khỏe

Sau sự ra đi của Cha tôi, thời gian biểu của tôi đã thay đổi rất nhiều, hiện tại với tôi có hai điều quan trọng nhất đó là dành thời gian để gần gũi dạy dỗ con cái, và tập luyện để cải thiện sức khỏe của mình.

Thật kỳ lạ là thời nay khi người ta ăn sung mặc sướng thì lại sinh ra biết bao nhiêu bệnh tật oái oăm, đúng là câu “trăm sự cũng chỉ từ cái miệng mà ra” thật sâu sắc kể cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Điều tôi trăn trở nhất là làm sao để con người có thể khỏe mạnh không bệnh tật, làm sao để mình tự tránh khỏi hay tự chữa được các căn bệnh oái oăm thời nay như u bướu, mỡ máu, tiểu đường, gout … Tự ở đây là tổng hợp cả sức khỏe nội lực cộng với chế độ ăn uống hợp lý mà mỗi cá nhân có thể chủ động được, chưa cần dùng thuốc. Tôi đang đọc, tìm hiểu và đang áp dụng một số phương pháp cải thiện sức khỏe và muốn chia sẻ với các bạn, trên cơ sở tiêu chí là phải đơn giản, dễ thực hiện mọi nơi mọi lúc và ai cũng áp dụng được.

“Câu chuyện đàn cá chọi”:

Tôi nuôi cá chọi được ba năm nay, cũng xuất phát từ việc nhớ nhung thú vui ngày trẻ con, nuôi cá từ khi đẻ trứng lớn lên và chỉ nuôi chơi thôi, tôi rất thích ngắm chúng vào buổi sáng. Bọn cá chọi rất hiếu động, sống trong đàn chúng đánh nhau suốt ngày nhưng chỉ một lúc lại chạy lăng xăng ra chỗ khác, y hệt lũ trẻ con bọn tôi ngày xưa thích chạy nhảy vật lộn ngoài bãi cát bãi cỏ ấy. Khi nuôi cá chọi tôi phát hiện ra một điều thú vị: cùng một loại thức ăn (giun mua ngoài chợ), cùng một loại nước, nhưng cá chọi khi nuôi trong đàn rất hiếm khi bị bệnh còn cá chọi trưởng thành khi tách ra nuôi riêng lại rất hay bị bệnh sình bụng xù vảy mà chết ngay kể cả khi đang rất khỏe mạnh. Tôi cho rằng chính sự lười vận động (cá nuôi riêng thường ít bơi hơn còn cá đàn vận động suốt ngày) và ăn uống dư thừa là nguyên nhân.

“Áp dụng thế nào”:

Thứ nhất ăn uống: có lẽ chưa bao giờ tôi lại cảm thấy bất an với ăn uống như bây giờ, độc hại khắp nơi, thực phẩm giả, hỏng, bẩn, ngâm tẩm thuốc này thuốc nọ … nhưng tránh sao đây hả trời, đi làm phải ăn cơm bụi, về nhà thì ngay cả đồ mình mua tươi ngoài chợ cũng tiềm ẩn độc chất, đi nhà hàng đắt tiền cũng chưa chắc an tâm, lại còn cái khoản ăn nhiều lại dễ bị “very good” (gout), uống nhiều thì tiềm tàng “tè đường” (tiểu đường) … Vậy thì đâu là giải pháp, sách nói rằng ta nên cố gắng tối đa ăn đồ tươi sống, nhiều rau ít thịt và không để lưu cữu qua ngày, nên ăn đồ luộc hấp, tránh đồ chiên rán hay nướng mỡ màng cháy sém … và bao nhiêu thứ nên và không nên nữa, thế thì còn qué gì là tinh hoa ẩm thực nữa hả các cụ … Lại còn trường hợp tiếp khách vẫn phải ăn hoặc thấy ngon quá không dừng được thì sao, sách lại nói rằng nên dùng thức ăn giải độc ví như đi ăn baba mỗi tháng một lần, hay uống các loại giải dược như trong phim chưởng ấy, hàng cao thủ là phải luôn có trong tay áo một lọ be bé gọi là bảo bối giải dược độc môn, nhưng cũng chưa chắc chắn giải hết được các loại độc trên đời …

Thứ hai tập luyện: thời nay các câu lạc bộ thể thao, thể dục dưỡng sinh mọc ra nhan nhản, nào là võ thuật, khí công, yoga, bóng đá, cầu lông, “te-nít”, “gốp-phờ”, nào là bơi lội, múa bụng, thể hình … chọn cái nào đây. Vẫn biết là vận động sẽ tốt, nhưng quá sức khéo lại mau “tèo”, rồi thời gian eo hẹp, con cái cứ réo ời ời thì tập với tành cái nỗi gì. Tôi vẫn thường chơi bóng đá với bạn bè, cũng thể thao tí để tốt cho sức khỏe nhưng cái lệ uống bia sau đá bóng thì hơi căng, đá khoảng 1 tiếng đồng hồ thì uống cỡ ba bốn tiếng hôm sau mệt nhừ, quả là lợi bất cập hại. Thế rồi tập luyện để to chân to tay thì còn dễ, chứ tập luyện nội tạng thì làm sao đây, mà nội tạng có lôi ra xem được đâu mà biết tập đúng hay sai. Sách lại viết rằng các cơ quan nội tạng cũng có tuổi thọ giới hạn, chúng chỉ bền khi có chế độ vận hành bảo dưỡng hợp lý, vận hành đừng nên quá tải và chỉ có thể bảo dưỡng bằng phương pháp xoa bóp bên ngoài và hít thở mà thôi, quy luật Sinh-Lão-Bệnh-Tử của vũ trụ muôn đời sẽ không bao giờ thay đổi.

Nhưng nói thế không có nghĩa là chúng ta rơi vào bế tắc vì ai cũng có cách sống khỏe riêng của mình, miễn là bạn có niềm tin rằng cách mình đem lại hiệu quả tốt nhất. Với tôi thì tôi đang theo tiêu chí ăn uống sạch bằng rau tự trồng, nhiều rau cá, ít thịt, có dùng thêm chút ít kháng sinh tự nhiên như tỏi sống, gừng sống trong bữa cơm, tập luyện thì theo tiêu chí đơn giản bất kể không gian hay thời tiết thay đổi thể nào cũng vẫn thực hiện được. Hiện tại mỗi sáng tôi chỉ bỏ ra tổng cộng 30 phút cho thể dục dưỡng sinh, tôi đang tập môn vẩy tay hay còn có tên gọi “Dịch Cân Kinh-Phất Thủ”, sau đó là hít thở theo phương pháp “Thở Bụng” mà tôi tin là tốt cho nội tạng của mình, sau 6 tháng thực hiện tôi đã thấy có chuyển biến rõ rệt về thể lực cũng như khỏi một số bệnh trong người mà trước đây tôi vẫn thường phải dùng thuốc. Hai môn này chỉ đứng một chỗ nên chắc chắn ai cũng thực hiện được, bất kể nắng mưa. Các bạn nếu có hứng thú thì search trên web các từ khóa tôi viết trong dấu ngoặc để tìm hiểu thêm về phương pháp, chúng rất ngắn gọn và dễ thực hiện đấy, hoặc nếu cần thì gọi cho tôi vì tôi đang áp dụng rồi. Và còn một vài bài thuốc đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả như dùng nước lá sen chữa rất nhiều bệnh, đặc biệt là béo phì thừa mỡ, bài dễ nhất là dùng lá sen bánh tẻ tươi hay khô cũng được, bạn thái nhỏ và nấu nước uống hàng ngày, bạn hãy thử search “công dụng của lá sen” mà xem, hay là tầm 5h chiều hãy thử đi bộ 10 phút chân đất trên đường cát sỏi hay đường nhựa cũng được (mặt đường đang còn nóng), huyệt Dũng Tuyền ở gan bàn chân được xoa nóng sẽ giúp bạn nâng cao sức khỏe đáng kể đấy, hay là bạn đã bao giờ thử tự làm mình ứa nước miếng bằng cách nhìn quả chanh cắt dở rồi nuốt nhiều nước miếng xuống bụng chưa, đứng nhổ nước miếng đi nhé, vì đó là “Thiên Thủy” có công dụng chữa rất nhiều bệnh trong dạ dày đấy … Hãy tự mình sống khỏe bằng các phương pháp đơn giản dễ dàng nhất các bạn nhé.

22/8/2011
Đông Hưng

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011

Các bạn cùng xem.

Sáng nay, tình cờ tôi đọc được một mẩu chuyện của giáo sư Văn Như Cương về Thầy và trò, tôi thấy rất hay. Có thể có bạn đã đọc rồi vì bài này đăng trên mạng nhưng tôi vẫn muốn post lên đây cho các bạn cùng đọc,bài viết như sau:

'Ai từng dạy tôi thì giơ tay!'

Thú thật, khi được nghe câu chuyện này tôi không tin. Nhưng, người kể lại là một người có thật, một thầy giáo ở một trường đại học (ĐH) có thật, kể về một cuộc gặp gỡ có thật, và người nói câu mệnh lệnh trên cũng có thật một trăm phần trăm!
Bây giờ tôi viết lại câu chuyện này, ai “tin thì tin, không tin thì thôi” (câu trong ngoặc kép là thơ của Nguyễn Trọng Tạo).

Chuyện là có một người đã học và đã tốt nghiệp ở một trường ĐH vào loại có tiếng ở nước ta. Sau khi ra trường mấy năm, không hiểu trời xui đất khiến hay tổ tiên phù hộ độ trì gì đó mà anh ta được “bắn” sang một nước ngoài nào đấy sinh sống và làm ăn. Rồi nghe nói anh ta dần dần “nổi tiếng” trở thành một đấng trượng phu…

Rồi anh ta muốn về nước chơi, thăm thú quê hương, mong góp sức mình cho đất nước trong thời kì đổi mới. Anh trở về ngôi trường xưa, muốn có một cuộc giao lưu với thầy cô giáo và bạn bè cũ.
Cuộc họp cũng không ít người, các bạn trẻ đến vì tò mò, các thầy giáo già đến vì muốn xem mặt học trò cũ mà trước đây mình không chú ý nên không nhớ ra.

Sau vài câu xã giao thường lệ, con người thành đạt ấy dừng một lúc để mọi người tập trung chú ý và nói: “Ai đã từng dạy tôi thì giơ tay!”.

Phòng họp đột nhiên im lặng như tờ, và không một cánh tay nào giơ lên… Rồi có tiếng động di chuyển bàn ghế và… các thầy giáo lần lượt im lặng ra về.

Chuyện kể đã xong, bây giờ xin cho phép tôi nhớ lại chuyện cũ hồi đi học. Có một bài học trong sách giáo khoa tiểu học mà tôi không thể nào quên. Bài học nhan đề: “Thưa thầy, con là Các-nô đây”. Bài học chỉ hơn nửa trang giấy cùng với một bức ảnh (hay bức vẽ, tôi không phân biệt được vì còn nhỏ).

Trong bức ảnh có một thầy giáo già đang ngồi sau chiếc bàn, trước mặt là học trò, cửa ra vào mở rộng và trong khung cửa là hình một người đàn ông chững chạc có râu mép quăn, đi ủng cao đến đầu gối. Tay phải ông ta ấp lên ngực trái chỗ con tim, đầu cúi thấp và miệng ông dường như đang nói : “Thưa thầy, con là Các-nô đây”.

Cho đến nay tôi cũng không biết Các-nô là ai, chỉ biết rằng ông ta là một quan to, trở về quê hương, muốn đến thăm thầy giáo cũ và lớp học cũ của mình, và bài học trong sách giáo khoa nói về cái phút giây gặp gỡ ấy.

Tôi còn nhớ người thầy tên là thầy Thái đã dạy tôi bài học ấy ở ngôi trường làng. Thầy thường đánh vào mông tôi mỗi khi tôi viết sai chính tả hoặc làm ồn trong lớp. Thầy thường quát: “Lại thằng Cương phải không? Làm ồn vừa chứ, muốn đét vào đít hả ?”.

Học xong bài học ấy tôi cứ mong ước một ngày nào đó, khi đã trưởng thành, tôi sẽ quay về đúng lớp học này, mở cửa bước vào, không chỉ cúi đầu như Các-nô, mà tôi sẽ quỳ xuống trước mặt thầy và nói : “Thưa thầy, con là …thằng Cương đây”.

Nhưng tôi đã không làm được điều đó. Hỡi ôi! Thầy tôi đã mất trước khi tôi kịp nên người…

Văn Như Cương.

Thân chào các bạn. Huy12A

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

“Sống chậm”

Có lần một người bạn đã hỏi tôi rằng “theo anh chậm là tốt hay nhanh là tốt”, tôi trả lời rằng “việc nhanh hay chậm phải tùy vào hoàn cảnh, khi cần nhanh mà anh lại chậm hay khi cần chậm lại làm nhanh cũng đều hỏng cả”, người bạn tôi chỉ mỉm cười không nói, nhưng câu hỏi ấy vẫn đeo đẳng tôi mãi cho tới tận bây giờ.



Trải qua từng ấy năm cuộc đời, các bạn có thấy lúc nào chúng ta cũng hối hả không, khi còn bé thì cả ngày hối hả đi tìm trò nghịch ngợm, đến ăn cơm còn nuốt vội không thèm nhai, khi trưởng thành có gia đình thì hối hả từ lúc thức dậy chuẩn bị đi làm, cho con đi học, hối hả trong công việc, hối hả trong trăm ngàn mối lo toan trên đời … đến khi lên giường đi ngủ với thân thể rã rời mà tim vẫn đập thình thịch tưởng như vẫn đang còn chạy trên đường…


Sáng nay tôi quyết định lấy xe máy đi làm, giải pháp thời “bão giá” mà :-), tôi chọn con đường nhỏ vòng vèo ngày xưa, luồn qua sau trường Sư Phạm qua Cầu Giấy lên Đê La Thành, sang tiếp khu Thành Công chỗ nhà Hiền Cá Sấu cùng lớp Tổng hợp của Lan/Việt, trên đường hít đủ thứ khói bụi, mùi người, mùi thức ăn buổi sáng … “tạp phí lù”, tôi chợt nhận ra một mùi quen quen… À há, đó là mùi cống, chua chua, thum thủm, nhưng tôi lại cảm thấy vui vui vì ký ức chợt ùa về, cái cảnh ngày xưa bọn tôi suốt ngày quanh quẩn bên mấy đọan cống trong khu, nào bắt cá săn sắt, cá bảy màu, câu lươn, nào vớt giun cho cá chọi … mà toàn “tay không bắt giặc” nhé keke … thế là tôi quyết định viết cho các bạn.


Thực ra vài năm nay tôi đã cho rằng mình “Suy nghĩ nên nhanh, hành động nên chậm” và nên sống chậm lại, thỉnh thoảng dành thời gian lang thang một mình tìm cảm giác ngày xưa là việc rất hay ho, vì khi đó tôi tìm được cảm giác bình yên thư thái nhất, có thêm thời gian suy ngẫm về cuộc sống quanh mình. Và với các bạn, tôi chỉ mong các bạn cũng luôn dành được thời gian riêng tư cho chính mình, thoát khỏi mọi mối lo toan để có thể nhâm nhi hương vị hạnh phúc cuộc sống, và thêm nữa, các bạn nhớ dành thời gian chăm sóc sức khỏe của mình nhé ...




Đông Hưng

13/4/2011

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Niềm tin và sức mạnh


Cha tôi đã về với đất mẹ sau 70 năm cuộc đời, với tôi đây là một biến cố quá lớn, một sự mất mát không gì so sánh được. Đau đớn, hụt hẫng, nuối tiếc, ân hận nhiều điều, nhưng cách mà ông ra đi đã để lại trong tôi rất nhiều suy ngẫm, tôi thầm nhủ sẽ sống sao cho xứng với cha tôi, một nhân cách mạnh mẽ luôn sống với niếm tin mạnh mẽ vững vàng.

Lúc cha tôi lâm trọng bệnh, hai anh em tôi đã tìm mọi cách chữa trị cho ông, nhưng cho dù phải dùng bất cứ thuốc gì, làm bất cứ xét nghiệm gì hay thay đổi phương hướng trị bệnh …, cha tôi luôn đón nhận một cách rất vui vẻ. Ông đã nói với chúng tôi rằng ông rất tự hào về các con vì các con đã đủ trưởng thành để chung tay lo cho cha mẹ lúc già yếu ốm đau, cha ngần này tuổi rồi, nếu bệnh không thể chữa được thì cũng không có gì ân hận, các con đừng tốn phí quá nhiều tiền vô ích … Trong những ngày đó, chưa lúc nào tôi thấy cha tôi kêu ca trách móc hay khóc than, ông luôn truyền cho chúng tôi niềm tin và sự lạc quan, ông cố ăn uống để có sức chịu đựng, và luôn nói mỗi ngày rằng cha cảm thấy khá lên rồi. Tôi vẫn nhớ như in ánh mắt yêu thương sâu thẳm khi ông vuốt tóc các em, các con, các cháu hôm cuối cùng, ông vẫn nói rằng ông tin mình sẽ khỏi bệnh và trở về nhà, đây chỉ là một thử thách khó khăn ông phải vượt qua, thậm chí lúc tôi cầm tay ông, khóc và nói thật với ông rằng bệnh của ông rất nan y, con bất hiếu không đủ sức cứu cha rồi … thì ông nghiêm mặt nói “CÁC CON KHÔNG ĐƯỢC KHÓC, SỐNG PHẢI CÓ NIỀM TIN, CÒN NƯỚC CÒN TÁT”. Lúc đó tôi cảm thấy sao mình yếu ớt thế, hèn kém thế, nhìn cha hiên ngang đi vào cõi vĩnh hằng, nhẹ nhàng như đi vào giấc ngủ với nét mặt rạng ngời, tôi đã tự hét lên trong tâm khảm của mình rằng phải mạnh mẽ lên, hãy dành toàn bộ sức lực của mình để chăm sóc và giúp đỡ cho những người còn sống, để rồi không bao giờ phải ân hận hay nuối tiếc điều gì, cho xứng với nhân cách của cha.

Sau lễ tang vài ngày, có một cậu hỏi thăm đến nhà tôi, vào thắp cho ông một nén nhang và ngồi khóc, tôi hỏi thì cậu ta nói rằng mình không phải là học trò của ông, nhưng trước là sinh viên nhạc viện vô tình gặp ông ở quán nước và được ông giúp xin việc cho, cậu ấy cũng chưa có dịp quay lại cám ơn ông thì nay nghe tin ông đã đi rồi, lúc đó tôi lại là người nói lời an ủi, tôi nói rằng cha tôi là như thế, ông luôn lo cho mọi người xung quanh mà chẳng bao giờ lo cho mình, cái ông cần là được thấy mọi người vui vẻ hạnh phúc, bạn hãy sống cho tốt là ông mãn nguyện rồi.

Sau biến cố cuộc đời này, tôi lại cảm thấy mình như được trưởng thành hơn, lớn mạnh hơn, tôi tự hứa với chính mình sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho gia đình và người thân, sẽ sống mạnh mẽ và luôn giúp đỡ mọi người khi có thể, tôi tin tưởng vào cuộc sống tốt đẹp đầy yêu thương nhân ái này.

Hà nội, 28/2/2011
Đông Hưng

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011

Lạnh!

Cứ nghĩ năm nay thời tiết thật đẹp,không ngờ gần tết trời tự dưng lại chuyển lạnh thế này. Những ngày nắng, thời tiết đẹp, công việc cứ cuốn mình đi, thời gian trôi thật nhanh,bỗng dưng lạnh, người tôi như chùng lại, mọi việc cũng dường như chậm lại.
Hà nội lạnh thì thường khô,không mưa, Huế thì khác, lạnh lại kèm theo mưa, mưa mãi, mưa hoài,cảm giác thật là trống trải.
Sống giữa miền đất xa lạ, giữa phố phường nhộn nhịp, giữa những không gian tôi vẫn thấy hằng ngày trong gần 3 năm sao giờ đây tôi lại thấy vô cùng xa lạ, cứ như tôi vừa đặt chân đến đây vậy. Tôi cảm giác mình lạc giữa những người vô hồn xa lạ, nhận ra thấy mình thật cô đơn, cảm giác đó cứ len lỏi vào tâm hồn làm cho lòng càng thấy lạnh lẽo và bơ vơ....
Sáng, ăn 1 bát bún bò đầy ớt, uống 1 ly cà phê đen vội vàng xuống công trường, loanh quanh 1 lúc lại ra quán làm ly cà phê, trưa làm đĩa cơm bụi, chiều về thấy buồn buồn lại rủ mấy thằng người Bắc làm 1 chầu nhậu say khướt rồi lại về ngủ. Ngày nào cũng na ná như vậy, tự dưng mấy hôm nay lạnh và mưa, công trường nghỉ, ngồi suy nghĩ,giật mình thấy:Ô hay! thế ra cuộc sống của mình ở quán là chính à? nhà thuê chỉ là chỗ để chui vào ngủ thôi sao?
Buồn,lang thang ra đường thấy người người ăn mặc kín mít,hở mỗi đôi mắt, những đôi mắt xa lạ vô cảm sao tôi thèm thấy 1 gương mặt hay đôi mắt nào đó thân quen có thể sưởi ấm lòng trong chiều đông lạnh giá. Tôi thèm 1 cái bắt tay thật chặt của bạn bè, thèm được ngồi cùng ai đó thân thuộc uống vài ly rượu, rượu hay tấm chân tình của bè bạn có thể xoá đi cái lạnh lẽo cô đơn này. Tôi thèm được ôm cô con gái bé bỏng vào trong lòng để sưởi ấm cho nó, ko có bố bên cạnh ko biết con có thấy lạnh? Buồn, những kí ức cứ ùa về, những kỉ niệm đẹp bên những con đường,góc phố thân quen nay đâu rồi? tất cả mọi thứ tưởng rất giản dị ấy nay đã xa, vượt quá tầm tay với của tôi. Tôi thật sự đã sai? tôi đã đánh mất những gì mình đã có, để đến bây giờ lang thang nơi đất khách quê người mới thấy thấm thía nỗi cô đơn và lạnh lẽo.
Trời thật lạnh, tôi cũng đã cố gắng mặc thật nhiều áo, đi găng tay, đội mũ, quấn khăn nhưng sao vẫn ko hết lạnh, hay là cái lạnh trong lòng làm tôi mặc ấm mà vẫn thấy run rẩy. Huế thật lạ, múa hè nóng thì lại không mưa, mùa đông lạnh thì lại mưa nhiều. Xưa nghe những bài hát về Huế thấy phào phào, chẳng có gì xúc động, nay nghe lại thấy sao hợp người, hợp cảnh và xúc động nhiều thế không biết, hay tôi đã già? chán cơm thèm.....đất rồi chăng?
"Chiều nay mưa trên phố Huế, kiếp giang hồ không bến đợi mà mưa sao vẫn rơi rơi hoài....Ngày xưa mưa rơi thì sao, bây chừ nghe mưa lại buồn vì tiếng mưa, tiếng mưa trong lòng làm mình cô đơn...."
Kết lại, có thể lời tôi nói là thừa nhưng các bạn hãy nhìn gương tôi nhé, hoặc lấy đó mà làm gương để dạy con con cháu, hãy trân trọng những gì các bạn đang nắm giữ, đừng sa chân vào những sai lầm để giờ này hơn 40 tuổi còn lang thang tìm kiếm cơ hội nơi đất khách quê người.
Huế 17h ngày 08-01-2011
P.Q.Huy.