Thứ Năm, 26 tháng 11, 2009

Như chưa hề có cuộc chia ly!


Trước khi họp lớp, không ngày nào là mình không tranh thủ 2-3 lần check account yahoo, việc mà có khi trước đó hàng tháng không làm, để cập nhật xem ban liên lạc có giao thêm nhiệm vụ gì cho mình không, hay đơn giản là đọc tin của Trần Anh, Hưng cập nhật thông tin bạn nào sẽ đi được, bạn nào không, vào ngày họp lớp … hồi hộp như chờ thư của người yêu thuở đầu đời .

Từ ngày Hưng tạo blog cho lớp mình đến giờ, ở cơ quan, mình chả thấy có việc gì quan trọng và nên làm ngay hơn là truy cập vào blog 12A (sếp mà biết thì chít…).

Hai mốt năm xa cách, thiết nghĩ, các bạn cũng có chung tâm trạng hồi hộp, mong chờ… như mình, nên mặc dù lâu lắm rồi không viết lách gì (chủ yếu là ký tên thôi, hehe, vì ở phần ghi rõ họ tên cũng có dấu đóng vào rồi mà… PR bản thân một tí), mình vẫn xin được mạo muội thỉnh thoảng, thường xuyên post bài lên đây cho cả nhà cùng comment cho cuộc đời thêm phần thú vị.

Trước hết để mình hỏi các bạn một câu hỏi: Trong cuộc đời đã bao giờ các bạn muốn tìm gặp lại một ai đó lâu rồi không có tin tức gì, đã từng rất thân thiết với mình, đã từng là một phần cuộc sống của mình…? Tất nhiên là có ! đúng không.

Nhưng rồi muốn sẽ vẫn chỉ là muốn, mong ước sẽ vẫn chỉ là mong ước nếu mình không hành động. Hehe, hơi dài dòng, nhưng ý mình ở đây là xin được thay mặt 12A, cảm ơn ban Liên Lạc, mà đặc biệt là bạn Hưng (người lại không nằm trong ban liên lạc mới khiêm tốn làn sao!) đã có công rất lớn để cho chúng mình lại được quây quần bên nhau, không gặp nhau hàng ngày như thời cắp sách đến trường, nhưng được sống lại trọn vẹn những ngày tháng ngây thơ… vô số tội ấy. NHƯ CHƯA HỀ CÓ CUỘC CHIA LY!

Ngày ấy…


Tâm, Thục còn nhớ thời ba đứa chúng mình ngày nào cũng đợi nhau đi học không kể mưa, nắng ? (trẻ con nhà mình bây giờ toàn bố mẹ đưa thẳng đến trường, rồi đưa thẳng về nhà, chán !) Có những hôm còn nghịch ngợm buộc bóng bay ở bánh xe đạp để nan hoa cọ vào kêu ầm ỹ trên đường, làm dân tình hoảng loạn ?

Hưng còn nhớ có hôm có một ông xe thồ trêu chọc bạn nào đó trong lớp mình ở ngoài cổng trường, Y nói mấy câu gì đó bị ông ấy bạt tai cho một cái, Hưng lại bảo Yến là "dở hơi, tinh vi" …giận đến tận bây giờ … hehe .

Lại còn có vụ Cô chủ nhiệm làm một cuộc "trưng cầu dân ý", để các bạn ghi ra những nhận xét "rất chi là chủ quan" của các bạn về các bạn khác trong lớp nữa chứ. Mình "được" các bạn phê bình là "nam tính" thì phải, úi chà... may quá ra trường vẫn lấy được chồng! (chứ hồi đó cứ bị ám ảnh mãi đấy). Có lẽ cách làm của Cô chủ nhiệm có "tác dụng" chăng ???

Rồi những ngày ở lại trường tập văn nghệ, cả một năm trời chỉ suốt ngày nghe ông Huy ca bài : “đêm dêm ngủ mùi hương…” có lần trong một buổi học thêm văn, còn bị cô Quy phê bình “cậu cứ hát cái bài nghe không có ý chí chiến đấu”. (giống hệt giọng của mẹ mình!).

Nhớ cái thời của chúng mình, cũng thích chơi hơn thích học (hình như có mỗi ông Thăng là thích học nhất thì phải, vì hôm họp lớp vừa rồi cô Quy nói, Thăng đang chơi bóng chợt phát hiện ra cách giải bài toán nào đó thì chạy vào lớp giải toán, giống kiểu ORECA ấy, nhưng Thăng lúc đó vẫn …mặc quần), mình cũng phải nương nhẹ với con cái nhà mình thôi, vì suốt ngày ép chúng nó học.

Rồi thì bài viết của Hưng về những lần đến ăn, chơi tưng bừng ở nhà Phương Lan, Hoa, Kim Lan, Lâm Anh…mình cũng nên thường xuyên tổ chức mua bánh trái về tiếp đãi bạn bè con cái mình để sau này ít ra chúng nó cũng còn có ngày kể đến công lao các bậc sinh thành (mua thôi, chứ làm bánh thì mình chịu rồi, nhà lại chật chả trồng được loại quả gì, trừ quả … ớt).

Trong lớp, có mỗi bàn mình là có hai người, mình và Hùng Anh. Ba năm học cấp III, khi nào hòa bình thì còn ngồi gần gần lại chút, khi nào chiến tranh thì mỗi đứa một đầu bàn, thấy cái bàn rộng thênh thang. Hùng Anh “từ hồi trẻ” đã có vẻ rất “người lớn” ít nói, nhưng khi nói cái gì thì… hình như toàn chuyện người lớn thì phải? Hùng Anh ở đâu thì lên tiếng đi nhé… Tổ 3 bọn mình toàn đứa có khả năng “phản biện” tốt, thầy cô nói cái gì cũng đều …chưa đúng, chưa phải. Thế mới sợ chứ …

Và bây giờ…

Gặp các bạn, bao nhiêu kỷ niệm xưa ùa về, vẫn Song Hà “nhỏ nhẹ” của ngày xưa, vẫn Việt “Bầu” có cái kiểu cắp rổ vào nách có thương hiệu TM, hay Nam “toòng” chưa nói đã cười (vô duyên thế mà bọn con gái hình như đứa nào cũng quý), đến hôm nay cũng là “ông nọ, bà kia” cả rồi.

Sau 21 năm, gặp lại, chúng mình lại được cười, được nói được trêu chọc nhau như ngày xưa…Và điều quan trọng hơn là lại được tiếp tục chia sẻ, cảm thông và giúp đỡ nhau trong cuộc sống HÔM NAY, cho chúng ta và các thế hệ mai sau. NHƯ CHƯA HỀ CÓ CUỘC CHIA LY!

26/11/2009
Hải Yến A

1 nhận xét:

  1. Bà này chóng quên thật, mới họp mà đã quên rồi, sao lại “mà đặc biệt là bạn Hưng (người lại không nằm trong ban liên lạc mới khiêm tốn làn sao!) , tôi có ở trong ban đấy chứ hehe..

    Trả lờiXóa