Hôm qua đi uống bia với An, Nam, Dương, mọi người khen hai bài viết đầu tiên trên blog rất chân thật và cảm xúc, và ý tưởng tạo blog này thật là hay, vậy là tôi quyết định viết thêm về những kỷ niệm ngày xưa, nhưng trước mình học văn cũng vớ vẩn mà bây giờ lại ham viết thế nhỉ, mà viết gì đây, khi mà những kỷ niệm cứ tràn về lẫn lộn, mơ hồ, như mới từ hôm qua mà sao không thể sắp xếp rõ ràng mạch lạc được. Thôi kệ, mình chỉ viết theo cảm xúc của mình, nhớ gì viết nấy, việc khen chê không quan trọng.
Ba năm
cấp ba, bao nhiêu là chuyện, nhưng với tôi thì đọng lại nhất vẫn là những chuyến đi chơi cuối tuần đến nhà các bạn trong lớp, nhất là đến nhà Lan, Lâm Anh-Nga-Thanh Huyền-Hương B, Tố Tâm-Duyên-Kim Lan, Hoa, Hùng Anh … vì sao vậy nhỉ, cũng chẳng nhớ nữa, nhưng có lẽ chính là sự thoải mái của phụ huynh, và đặc biệt là sự xum xuê của các vườn cây mà ngày đó chúng tôi có thể leo trèo phá phách thoải mái. Ở khu nhà tôi cũng có vài cây nhãn, ổi, nhót … ăn thì chua loét, quả bé tí tẹo, vậy mà chúng được bảo vệ còn hơn cả lô cốt quân sự ngày xưa, muốn ăn thì chỉ có nước ăn trộm vài quả bằng cách chờ buổi trưa vắng, ném dép cho rụng và chạy vèo qua nhặt, mặc lũ chó trong sân nhà chủ sủa ông ổng và thấp thoáng bóng chủ nhà vội vàng cầm gậy chạy ra... Còn đến nhà các bạn trong lớp thì chúng tôi có thể ăn đến no căng thì thôi, vớ quả nào ăn quả ấy, nhỡ vặt quả nào xanh còn đem ném nhau nữa chứ, hay như đến nhà Hùng Anh mấy ông còn thi đá các quả bưởi cao quá đầu như võ sư Lý Tiểu Long, rụng đầy xuống ao… sau ăn căng bụng rồi mà phụ huynh các bạn còn lấy thêm cho mang về : “các con mang về nhà mà ăn, nhà bác còn nhiều lắm”, mặc dù có thể lũ quả đó nếu mang ra chợ bán chắc cũng được ít tiền phụ thêm cuộc sống kham khổ ngày xưa…
Ngày đó chúng mình bắt đầu đi chơi cùng nhau thế nào nhỉ, hình như đến nhà Lan là lần đầu tiên, hồi đầu học
kỳ một lớp mười
, khởi đầu từ hội dưới Mai Dịch đã biết nhau từ trước như tôi, Trần Anh, An, Nam, Dương, Thúy, Yến, Liên, Hiền … sau đó đến Ngọc “mần”, Huy “dưa”, Thăng “bi sứt”, cũng không nhớ chính xác nữa, nhưng vào nhà Lan, đố mọi người còn nhớ ngoài cổng có quả gì mình hay ăn?
Ba năm
cấp ba, bao nhiêu là chuyện, nhưng với tôi thì đọng lại nhất vẫn là những chuyến đi chơi cuối tuần đến nhà các bạn trong lớp, nhất là đến nhà Lan, Lâm Anh-Nga-Thanh Huyền-Hương B, Tố Tâm-Duyên-Kim Lan, Hoa, Hùng Anh … vì sao vậy nhỉ, cũng chẳng nhớ nữa, nhưng có lẽ chính là sự thoải mái của phụ huynh, và đặc biệt là sự xum xuê của các vườn cây mà ngày đó chúng tôi có thể leo trèo phá phách thoải mái. Ở khu nhà tôi cũng có vài cây nhãn, ổi, nhót … ăn thì chua loét, quả bé tí tẹo, vậy mà chúng được bảo vệ còn hơn cả lô cốt quân sự ngày xưa, muốn ăn thì chỉ có nước ăn trộm vài quả bằng cách chờ buổi trưa vắng, ném dép cho rụng và chạy vèo qua nhặt, mặc lũ chó trong sân nhà chủ sủa ông ổng và thấp thoáng bóng chủ nhà vội vàng cầm gậy chạy ra... Còn đến nhà các bạn trong lớp thì chúng tôi có thể ăn đến no căng thì thôi, vớ quả nào ăn quả ấy, nhỡ vặt quả nào xanh còn đem ném nhau nữa chứ, hay như đến nhà Hùng Anh mấy ông còn thi đá các quả bưởi cao quá đầu như võ sư Lý Tiểu Long, rụng đầy xuống ao… sau ăn căng bụng rồi mà phụ huynh các bạn còn lấy thêm cho mang về : “các con mang về nhà mà ăn, nhà bác còn nhiều lắm”, mặc dù có thể lũ quả đó nếu mang ra chợ bán chắc cũng được ít tiền phụ thêm cuộc sống kham khổ ngày xưa…Ngày đó chúng mình bắt đầu đi chơi cùng nhau thế nào nhỉ, hình như đến nhà Lan là lần đầu tiên, hồi đầu học
kỳ một lớp mười
, khởi đầu từ hội dưới Mai Dịch đã biết nhau từ trước như tôi, Trần Anh, An, Nam, Dương, Thúy, Yến, Liên, Hiền … sau đó đến Ngọc “mần”, Huy “dưa”, Thăng “bi sứt”, cũng không nhớ chính xác nữa, nhưng vào nhà Lan, đố mọi người còn nhớ ngoài cổng có quả gì mình hay ăn?Hàng rào nhà Lan trồng toàn cây duối, cành rậm rạp đan xen nhau, tết thành cổng vòm vào nhà, lá duối cứng và có gai răng cưa, quả vàng bé tí nhưng chín cây ngọt lịm, bọn tôi thường nhấm nháp vài quả trước khi vào nhà hoặc “trong giờ giải lao” khi ăn quá nhiều bánh rán, bánh trôi mẹ Lan làm, còn ở chái bếp bên phải lối vào, cả bọn giúi mấy củ khoai, sắn vào lửa rơm … ăn nóng hôi hổi ngon bùi hết biết…
Vào nhà Lâm Anh-Nga-Thanh Huyền-Hương B thì sao nhỉ, chắc chắn là đất của ổi, bưởi, hồng xiêm và trứng gà rồi, quả nào cũng chí
n vàng ngọt lịm ăn mãi không chán, 
nhưng nhà Lâm Anh còn có một cây nữa mà mọi người khi trả lời câu hỏi hôm họp lớp vẫn còn nhớ, đó là cây Thanh Trà, với tôi đây mới là quả ăn ngon nhất, lại lạ nữa, nên thường vài đứa bọn tôi khi đến chơi nhà Lâm Anh hay lẻn ra cuối vườn, níu cây hái quả ăn cho đã bụng, mặc kệ hội còn lại đang nghẹn họng với rổ trái trứng gà to tổ bố …

Rồi đến nhà Tố Tâm-Duyên-Kim Lan, Hoa, Hùng Anh, đâu đâu cũng vườn và cây trái, nghĩ lại ngày xưa bọn mình sao mà sướng thế, bây giờ lũ trẻ con chẳng có chỗ sân vườn mà chơi, đâu đâu cũng “tấc đất tấc vàng”, “cây cây chỉ chỉ”, đến ao hồ cũng bị lấp để xây nhà, còn đâu đất trồng cây, tiếc thật …
Nhà Hoa còn có một món cũng rất nổi tiếng, đó là bánh rán, nhớ mãi rán từ chảo mỡ xèo xèo, mang ra tranh nhau chiếc bánh nóng rẫy, xuýt xoa mãi mới ăn được, vậy mà như còn ngọt họng đến tận hôm nay …
Tôi còn có kỷ niệ
m mẹ vừa mua cho chiế
c áo sơ mi mới, đến nhà Hoa vội trèo cây hồng xiêm tranh hái mấy quả chín cây, thế là sau khi no nê quay xuống thì ôi thôi, nhựa hồng xiêm dính đầy và thế là về cất biến, mẹ hỏi mãi sao không thấy cái áo mới đâu, rồi khi phát hiện cụ sạc cho một trận nên thân, nhưng cũng chẳng sao vì mình theo trường phái tôn trọng ông “anh ruột” mà, quần áo có xộc xệch tồi tàn chút cũng được.Kể đến đây thèm ăn quá các ông bà ạ, giá như bây giờ lại được chí chóe trong vườn nhà bạn, lại được trèo cây, hái quả, lại được ăn bánh rán, bánh trôi … thì tuyệt biết mấy. Mà ngày xưa mình đi xe đạp cũng siêu đấy chứ, mỗi cuộc đi chơi cũng mười lăm hai mươi cây chứ chả ít, lại đường xóc đầy sỏi đá nữa chứ, mà thôi chết, tôi lại cảm thấy ê mông như vừa đi chơi một chuyến bằng xe đạp rồi …
26/11/2009
Đông Hưng
Chuyện quán bia hôm qua mà hôm nay đã đăng báo mạng rồi! Đúng là thời đại thông tin, người người làm báo , nhà nhà làm báo, mỗi dân cư mạng là một nhà báo có khác!
Trả lờiXóaNhưng quả thật là ngồi với nhau mới ra nhiều chuyện mà bấy lâu nay do mải lo nồi cơm cái áo nên bị lãng quên hết rồi!
Xem ảnh Hỏa Ngọc Anh gửi có một người tớ thấy lớn lên lại xinh hơn ngày xưa nhiều mới chít chứ, mọi người thử đoán là ai? có phải bạn tóc dài ngồi trước tớ không nhỉ? Còn có một người mãi mới nhận ra là bạn Thanh Huyền,... nhìn lại thì cũng hơn 20 năm rồi...!
cam on An qua khen !nhin that thi...
Trả lờiXóa