Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010

Phần hai bổ xung "Thăm lại chốn xưa"

Vụ trốn nhà đi chơi của mình không ngờ mang lại biết bao kỷ niệm tưởng như không bao giờ nhớ lại nữa (vợ tớ cứ nghĩ là tớ trốn đi chơi đâu ấy)!
Thúy viết văn hay lắm, nhưng để tớ tường thuật lại chuyến đi cho các bạn tưởng tượng dễ hơn nhé, thiếu đâu các bạn bổ xung:
* Bắt đầu từ gần 12h trưa thứ 7, các bạn lần lượt có mặt tại 17T4, Hưng đến trước nhưng chắc ngại một mình lên nhà Hương B nên ngồi cafe chờ, tớ đến tiếp đang tìm chỗ để xe thì thấy Trần Anh đến, hai thằng đang loay hoay đỗ thì thấy có còi loạn lên, hóa ra Yến B và Minh Tâm ngồi trong kính đen hầm hố cười duyên làm tớ với T.Anh cong mông xoay chuyển để Yến đỗ xe :-), rồi tất cả lên nhà Hương B đánh chén bữa trưa!

* Lên nhà Hương B đã thấy Việt, Thúy, Ngọc Hoa, Thục và Lâm Anh đang phụ giúp khổ chủ món lẩu gà + nộm bò khô + ... gì gì nữa mà sao tớ nhớ mãi không ra nhỉ!? Cả bọn vui quá là vui tụi tớ lôi bưởi diễn ra bóc và trêu nhau. Đói bụng rồi tụi tớ quyết định không chờ nữa mà oánh chén luôn, chồng Hương B mang ra 2 chai 40 độ mà có mỗi An, Hưng, Việt, T. Anh với chủ nhà, thôi thì hạ 1 chai vậy! Các bạn nữ thấy vậy cũng không chịu kém lôi 1 chai rượu sữa xuất xứ tận Nam Phi ra để cụng ly cùng. Đang chén thật lực thì cốc cốc cốc ... một phụ nữ mặn mà duyên dáng gõ cửa! Ai đó!? Bạn Phương Hiền đến rồi! Vote 10 điểm cho bạn P.Hiền vì có lẽ 24 năm An mới gặp lại ( không nhớ sau khi tớ thôi học thì có gặp lần nào nữa không?!) Vui quá là vui! Mải ăn nhậu cả bọn không biết rằng ở nơi điểm đến có bạn Duyên, Tố Tâm và Kim Lan chờ lâu rồi! Xin lỗi các bạn nhé vì bọn tớ mải ăn nhậu quá nên đến hơn 14.30 mới bắt đầu khởi hành Mỗ thẳng tiến! Thành phần thiếu T. Anh,Ngọc Hoa do công việc bận.

* Đường Láng - Hòa Lạc đang làm với 100% cảnh vật thay đổi làm bọn tớ đi đến tận đường tàu mới biết mình đi quá, í ới gọi nhau tìm đường rồi cuối cùng cũng đến được nhà bạn Thanh Huyền! Kim Lan và Duyên đã có mặt chờ bọn tớ ở đó để hội ngộ rồi, sau này trên đường về Minh Khai thấy đường xa mà bụi quá mới thầm cảm ơn về lòng nhiệt tình của các bạn :-) !

Thanh Huyền phải bận công việc chút (đúng ngày Thầy thuốc VN mà nên phải phát biểu hội nghị) nên không thể về nhà đón các bạn. Chồng T. Huyền đã thay mặt đón tiếp bọn tớ! Ngồi một lát cả bọn quyết định đi bộ vào thăm nhà ngoại Hương B!

* Trên ngõ rộng vào nhà, bọn tớ gặp một hàng rào bằng cây Duối dại, tớ với Thúy, Yến B, Hưng nhớ lại những rặng rào Duối ở xóm Thị - Mai Dịch hồi tụi tớ đi học cấp 1 và 2, mấy đứa ngắt lá non lấy nhựa bôi vào móng tay để có tác dụng như sơn bóng móng tay bây giờ, một tác dụng nữa của lá Duối già là như dũa để mài cho móng tay đỡ sắc!Bật mí chút là quả Duối chín vàng cũng khá ngọt nhưng lưu ý cẩn thận quả đã bị rắn nhấm nhé :-). Nhà Hương B giờ như một khu tập thể biệt thự phân lô, đẹp ơi là đẹp ( và kết luận sau chuyến đi là biết bao giờ mới được ở những ngôi nhà như nhà ngoại các bạn lớp mình Hương B, Lâm Anh, Duyên, Tố Tâm, nhà đẹp lắm các bạn à).
Mẹ và anh Hương B thay mặt gia đình nói chuyện và ôn lại nhưng kỷ niệm xưa: ngày xưa cổng nhà bác chỗ này, góc kia là cây nhãn này, góc này là cây bưởi,... câu chuyện cứ tiếp nối trong hương hoa bưởi ngào ngạt!

* Tiếp tục hành trình, cả bọn đến nhà Thúy Nga. Lúc này Thanh Huyền đã kịp về nhập cùng bọn. Những gì khi ở nhà Nga bạn Thúy đã nói kỹ rồi An không kể lại nữa.

* Tại nhà Lâm Anh, bọn tớ đã gặp lại nhưng kỷ niệm còn nhìn thấy được, sờ được, thậm chí là cắn được và nuốt vào bụng được nữa! Đằng sau ngôi nhà hiện đại xinh đẹp ẩn giấu nguyên một kho tàng ký ức: ngôi nhà xưa, cái cổng xưa và đặc biệt mấy cây khế với quả chín trĩu nặng! Không kiềm chế được cảm hứng ( thực ra là bản năng trỗi dậy) cả bọn không kịp chào hỏi lao vào chọc, vặt, tìm thang, ghế , trèo,... tớ với Việt thì trèo lên cây, ở dưới các bạn nữ lấy áo hứng ( sao lúc này tớ thấy giống cảnh Hái dừa trong tranh dân gian Đông hồ quá )

Kết quả là 2 rổ khế chín mọng ngọt ngào bày ra trên mảnh sân cũ, trước thềm ngôi nhà cũ bọn tớ thưởng thức nhấm nháp vị ngọt của những kỷ niệm!





Trời bắt đầu hết nắng, ánh mắt của Duyên và Kim Lan như muốn nói điều gì!? À, còn mấy điểm đến nữa mà trời đã muộn, cả bọn lại hối hả chào hỏi rồi ra xe thẳng tiến đường 70 về Minh Khai!
Cổng trường Minh Khai vừa lướt qua, một khu đô thị lớn trước mặt, cơ sở hạ tầng tốt quá, những cánh đồng sau trường giờ mãi chỉ là dĩ vãng!

Nhà Kim Lan đây rồi, ở đầu ngôi làng ngày xưa, giờ đã là mặt đường lớn trước khu thể thao của huyện! Cảm ơn bạn về món bánh tuyệt vời lần đầu tiên bọn tớ được ăn, còn tuyệt vời hơn nưa khi trong câu chuyện tớ phát hiện ra là mâm bánh do chính tay Kim Lan làm! Các bạn ơi, các bạn có biết là lâu nay chúng ta chỉ có ăn bánh mua sẵn không, hàng chục năm như thế rồi! Và một ngày, bạn của chúng ta khi được tin bạn bè đến thăm đã tự tay chuẩn bị nguyên liệu, tự tay làm món bánh để đón tiếp chúng ta, tình cảm thật tuyệt vời các bạn của tôi ơi!
Rời khỏi nhà Kim Lan thì trời đã tối, làng xóm đã lên đèn, bọn tớ thẳng tiến đến nhà Duyên! Bố mẹ Duyên ngồi tiếp bọn tớ với những câu chuyện như pháo rang, và bắt bằng được phải uống bia với nước ngọt nữa, tấm lòng của các ông bố bà mẹ với lũ con gần 40 cái xuân xanh thật đáng trân trọng biết bao!

* Tiếp tục và cũng là điểm cuối của cuộc hành trình là nhà Tố Tâm! Thúy cũng đã nói nhiều về cảm xúc ở nhà Tố Tâm, tớ chỉ bổ xung thêm là tớ cũng như các bạn cực yêu mảnh vườn với mấy cây bưởi Diễn đang ra hoa, cây Mộc lan thơm thật sexy và vô vàn các loại cây khác đã mang đến không gian thật tuyệt vời cho nhà Bố mẹ Tố Tâm!
Bọn tớ đã được bố Tâm ghi hình vào chiếc máy qua với mục đích để bạn của chúng ta khi về ( Tố Tâm đang sống ở Đức ) có tư liệu hình ảnh về các bạn.
Tâm đã thay mặt ba bạn ở Minh Khai ( Tâm, K. Lan và Duyên) mời cả bọn ăn nhậu cho vui, nhưng giờ cũng đã muộn, lại là ngày mà mọi nhà hay làm cơm nên cả bọn quyết định thôi để dịp khác!

* Cuộc chơi nào cũng có điểm kết, và sự chia tay nào cũng có cảm xúc khó tả! Chia tay hôm nay Tâm sẽ cùng các con trở về Đức, mỗi bạn cũng trở về với ngôi nhà ấm cúng của mình, rồi lại lao đầu vào cuộc sống mưu sinh... nhưng chắc chắn sẽ không như hơn 20 năm qua, giờ đây chúng ta đã có mối dây liên hệ thật thân thiết và gần gũi phải không các bạn!
Sáng nay Thúy gửi câu chuyện con Thạch sùng qua mail, tớ chắc các bạn cũng như tớ khi đọc xong cũng ngẫm nghĩ nhiều điều! Nhưng chắc chắn rằng, chúng mình cũng cư xử với nhau như những con Thạch sùng kia phải không các bạn, và thậm chí còn hơn thế nữa!
Chúc các bạn và gia đình Mạnh khỏe và Hạnh phúc!
An.
(không hiểu sao tớ có thể viết được dài thế nhỉ)

Thứ Ba, 2 tháng 3, 2010

Thăm lại chốn xưa



Tí, Cam ơi, mẹ có bánh này ngon cực!

Khi tôi hớn hở khoe túi bánh xách từ nhà Lan về tôi cứ nghĩ là bọn trẻ con nhà tôi sẽ thích lắm. Vậy mà chẳng đứa nào đoái hoài tới. Trẻ con bây giờ nhiều đồ ăn đồ uống chứ không như mình ngày xưa. Lặng lẽ cất bánh vào tủ lạnh tôi tự bảo:"Thôi để ngày mai cho vào lò vi sóng". Trong đầu vấn vương suy nghĩ : “Sao hồi chiều mình ăn thấy ngon thế nhỉ ?” Mà không chỉ mình tôi, mấy bạn khác như An, Thục, Yến….thấy cũng ăn ác luôn. Việt “Bầu” thì theo sự mô tả của Thục lại còn “ăn cả cái, không thèm nhai, nuốt ực…”. Phải nói rằng lâu lắm rồi tôi mới lại được ăn loại quà quê ngon đến vậy. Cả một cái mâm bánh cuốn nếp Kim Lan bê ra , hơn chục bạn ăn ào ào , còn sót lại có vài cái. Có bạn còn nói vui : “ Ngày xưa mà có bánh này chắc tuần nào bọn mình cũng phải nghĩ ra cớ để vào nhà Lan chơi”. Tự nhiên tôi muốn nói với Kim Lan một câu: “ Kim Lan ơi, mâm bánh của cậu liệu có phải là một mâm bánh thần không vậy mà ăn nó rồi, chúng tớ lại thèm được ăn lại nó biêt bao!!!”

Cái ngày xưa ấy đã quá xưa , tính ra phải đến 22 năm rồi. Một trong những niềm vui lớn nhất của bọn tôi hồi ấy là cùng nhau rồng rắn đi mấy chiếc xe đạp cà tàng đèo nhau đi dọc theo đường tàu vào Mỗ Nhà Hương B, Lâm Anh, Thanh Huyền, Thúy Nga chơi, hoặc đi Cầu diễn rồi thẳng đường trại gà vào nhà Tố Tâm, Kim Lan, Hồng Duyên. Nhà nào cũng rộng có vườn cây, ao cá thích lắm. Nhớ nhất là vào nhà Lâm Anh có cây trứng gà to đùng, rồi vườn táo của nhà Tố Tâm, Hồng Duyên. Bạn Thục luôn luôn thích loại táo dài ( hic hic) còn tôi thì lại không quên loại táo tròn ngọt lịm ở nhà bạn Hồng Duyên. Hôm nay vào thăm lại nhà các bạn chúng tôi ai nấy đều bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm xưa. Vườn cây ao cá hầu như không còn nữa, hoặc còn lại một phần. Quá trình đô thị hóa không loại trừ một ngõ hẻm nào. Thật may mắn vì một phần của nó vẫn còn lại ở nhà Lâm Anh, Tố Tâm. Chúng tôi được một bữa trèo khế , ăn khế no nê ở nhà Lâm Anh. Ăn rồi còn hái một túi đầy xách về . Tôi đang thắc mắc bạn nào đang giữ “ thành quả lao động” của bao nhiêu người mà quên không chia lúc ra về??? Đề nghị tổ chức họp mặt để Campuchia nhé ! Còn nếu chót dại xơi hết thì liệu mà đền thứ khác ! Chứ một mình ăn cả cái túi to đùng ấy e rằng không ổn đâu!! ( hic hic).
Chúng tôi kéo đến lần lượt từng nhà ở Mỗ : nhà Hương B, nhà Thanh Huyền, nhà Lâm Anh, rồi nhà Thúy Nga. Thúy Nga – cô bạn gái ngồi cạnh tôi ngày xưa vẫn giữ được nét xinh đẹp và trẻ trung như ngày nào. Được biết từ hồi học xong đến giờ Nga lấy chồng và ở nhà nuôi con không đi làm. Có lẽ không va đập nhiều với xã hội nên bạn Nga của tôi vẫn hệt như hồi còn đi học, chẳng thấy già đi tí nào. Tôi cảm thấy mình như một bà lão đứng cạnh một cô gái trẻ. Chả trách ngày xưa anh Tráng cứ mê tít thò lò. Trước đó nghe một số bạn nói hoàn cảnh của Nga tôi cứ lo là Nga vì vất vả quá nên không liên lạc gì với lớp. Gặp lại bạn thấy mọi việc đều ổn. Tuy sinh con đầu không may mắn lắm nhưng bù lại bạn được một người chồng ăn nên làm ra và hai đứa con sau một trai một gái đẹp như tranh.
Chúng tôi đến nhà Tố Tâm vào lúc sẩm tối. Ấn tượng về căn nhà nhỏ bé với vườn cây ao cá của Tố Tâm nơi ngày xưa chúng tôi hay lui tới vẫn còn nguyên vẹn trong đầu và được bù đắp bởi hương hoa bưởi ngào ngạt từ cổng vào. Tuy ao ngày xưa không còn nhưng các cụ vẫn giữ được một vườn cây rất đẹp có nhiều loại hoa. Đáp án “Nhà Tố Tâm ngày xưa có 3 ao“ hôm họp mặt lớp vừa rồi đã được phụ huynh của Tâm xác nhận là đúng. Và lần này ngoài mấy cây bưởi nở hoa trắng xóa tôi được biết thêm một số loại hoa nữa trong đó có cây hoa mộc với mùi hương “sexy”(theo nhận xét của bạn Việt) mà các bạn Hưng, An thi nhau ngửi . Tôi vẫn thấy cái mùi hương ngọt ngào của cây hoa ấy đâu đây. À phải rồi tôi đã lén ngắt trộm một nhánh hoa và cất vào trong ví ( Xin chủ nhà tha thứ nhé!!!).
Tôi chẳng còn nghĩ được gì nữa, chỉ nghĩ đến vị thơm ngát của hoa bưởi và ngọt ngào của hoa mộc. Hương hoa ấy sẽ theo tôi mãi trong hành trang tiếp theo của cuộc đời như những kỷ niệm về 12A thân yêu của tôi!!!! Biết bao giờ chúng tôi mới gặp lại !!!!

Ảnh cưới Kim Lan 12-12-1992


Trong bức ảnh này có vài điều đặc biệt, các bạn thử nhận xét xem nhé

Nhận xét của tôi ở đây:

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

Ảnh tổ 1 lớp 12 A


Ảnh tổ 1 lớp 12 A, trông “ngầu” phết các bạn xem còn ảnh của các tổ khác không để tôi đưa lên blog nhé.













Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010

Khai bút đầu xuân


Ngày xưa khi còn đi học, cứ sáng mồng 1 Tết là tôi thường khai bút đầu xuân bằng cách làm một bài tập hay viết lách gì đó, để nhắc nhở mình không vì bánh chưng pháo Tết và tiền mừng tuổi mà quên mất chuyện học hành, để nuôi niềm tin rằng việc khai bút sẽ làm mình may mắn trong học tập. Còn bây giờ, tôi khai bút không phải để cố gắng giữ gìn nề nếp hay cầu mong may mắn, mà vì tôi muốn được viết ngay cho các bạn về những suy nghĩ của mình về quãng thời gian cuối năm cũ đầy ý nghĩa đối với chính tôi, về sự thay đổi đã mang lại cho tôi bao niềm hạnh phúc. Đối với tôi, giờ đây dường như không có rào cản nào có thể ngăn tôi với hạnh phúc được, dường như tôi có thể có nó bất cứ lúc nào tôi muốn. Và các bạn, các bạn thật tuyệt vời, các bạn đã cùng tôi nhóm họp, tâm tình trong ngày cuối năm quên thời gian như không hề bận rộn, vài bạn còn đến nhà tôi ngay sau giao thừa để chúc Tết và cùng tôi uống đến sáng mà không phải lo về chuyện ai là người xông nhà… Hạnh phúc là như thế, thật dễ dàng và giản đơn, nó sẽ đến với những ai sẵn sàng đón nhận nó…

Sáng Mồng 1 Tết Canh Dần
Đông Hưng

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010

Cảm nhận cuộc sống – Suy nghĩ của tôi

Với tôi nhu cầu đọc và viết bây giờ lại nhiều hơn ngày xưa, hình như trong cuộc sống luôn có rất nhiều điều mình có thể nghĩ đến mà không nói ra được, nhưng viết ra thì lại thấy dễ dàng và nhẹ nhàng thanh thản. Ngay cả với cha mẹ mình, vợ con mình, người thân gia đình, bạn thân mình, và thậm chí kể cả chính mình nữa, gần gũi thế mà vẫn có thể mâu thuẫn, không hiểu nhau ngay từ những hành xử đời thường nhỏ nhặt nhất, và để rồi thỉnh thoảng chúng ta lại phải lặn ngụp trong cãi vã, giận hờn, ấm ức chỉ vì những lý do “vớ vẩn và ngớ ngẩn”, lúc thoát ra được thì cũng đã bị tổn thương rất nhiều, vậy sao mình không chọn cho mình một cách sống khác nhỉ. Tôi nghiệm ra rằng nếu mình không đòi hỏi mọi người tự hiểu, không giả thiết mọi người phải hành xử thế này hay thế kia, với những việc cần làm mình hãy làm trước đã, và hàng ngày nếu có thể viết cho người thân của mình, bạn bè của mình vài dòng, hay hơn nữa là những suy nghĩ của mình cho họ đọc, và lắng nghe họ tâm tình, thì cuộc sống chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều, bản thân mình cũng hiểu mình hơn, hiểu mọi người hơn để hưởng thụ cuộc sống vì nó thực sự đẹp các bạn ạ.

Tôi vẫn sống với thực tại đời thường, vẫn “tiếp đất” chứ không “bay”, vẫn phải bận bịu lăn lộn đi làm kiếm ăn hàng ngày, nhưng tôi luôn “có thời gian” cho người thân và các bạn của tôi, giờ đây suy nghĩ của tôi về cuộc sống chỉ là hãy “Sống đơn giản không đòi hỏiThực hiện ngay những điều mình thích”. Tôi thực sự hạnh phúc vì khi tôi dành thời gian cho bạn mình một thì bạn lại dành thời gian cho tôi mười (và với 10 người đã là 100 lần rồi …), tôi viết một bài thì được đọc mười email/SMS cảm nhận của các bạn, có bạn đã khóc và tôi tin là bạn khóc vì bạn thấy hạnh phúc như tôi, bạn đã tìm ra cái lâu nay vẫn ở đâu đó quanh mình mà giờ mới cầm nắm được, đó là sự quan tâm thực lòng, là tình cảm chân thành từ những người bạn thuở học trò. Và tôi nghĩ rằng cần phải gìn giữ và nuôi dưỡng điều đó hàng ngày, đừng để cái cây mình trồng bị khô héo vì một ngày không tưới nước. Tôi muốn nói với các bạn rằng chính chúng ta đã tạo ra cuộc sống của mình mà không hề do may mắn hay số mệnh, hãy làm cho nó đẹp hơn bằng những hành động thiết thực của chính mình. Và với tôi, một trong những hành động thiết thực nhất hàng ngày là đọc và viết cho các bạn, như tôi đã từng viết: “Trước đây tôi cũng buồn vì không thấy ai viết bài, nhưng bây giờ tôi đã nghĩ khác : “tôi sẽ viết cho các bạn của tôi, cho blog của lớp mình”.

Đông Hưng

Giá như tôi có mặt trong cuốn phim họp lớp 12a Minh Khai 8788!

Trước tiên tôi xin gửi lời cảm ơn đến ông Hưng mắn, ông vất vả quá! Chỉ vì ông muốn đưa cuốn phim này lên mà ông cả 1 đêm thức trắng. Chắc các bạn hỏi tôi sao biết được điều này? Tối thứ 6 (29-1) tôi có nói chuyện điện thoại với Hưng về cách upload phim,lúc đó cũng đã muộn, tôi nghĩ chắc mai Hưng mới làm. Không ngờ 2h51p sáng thứ 7 tôi nhận được tin nhắn " Tôi cắt file và đã upload lại rồi, sáng mai Huy vào xem thử nhé", lúc đó tôi vẫn còn thức và trả lời Hưng nhưng thật sự tôi rất bất ngờ, thì ra Hưng đã thức trắng đêm để làm việc này. Một lần nữa tôi xin thay mặt những bạn đã xem và cả những bạn chưa kịp xem cảm ơn ông Hưng nhiều nhiều!
Biết nói gì nhỉ? tôi đã xem đi xem lại mấy lần cuốn phim này, vậy mà đã qua 21 năm rồi sao? Các bạn vẫn vậy hay chí ít là tôi cảm thấy thế! Vẫn những gương mặt,nụ cười, tính cách như tôi vẫn tưởng tượng tuy có nhàu đi đôi chút. Thật vui khi nhìn thấy các bạn như vậy, thời gian ko làm các bạn khác đi trong mắt tôi nhưng có lẽ thời gian thật khắc nghiệt với các thày cô của tôi, cô Thọ và cô Thái Vân già đi nhiều quá. Giá như... giá như tôi dũng cảm hơn, giá như tôi vượt qua được những mặc cảm và dám đối diện... thì tôi có lẽ cũng được góp mặt cùng các bạn ngày hôm đó. Xem phim, được nhìn thấy các bạn tôi rất vui nhưng thật sự cũng thấy hơi buồn vì blog này có quá ít những bài viết của các bạn, blog này của 33 thành viên 12a cơ mà? Sao các bạn ko tham gia viết cho blog thêm phong phú, có thể là những kỉ niệm, có thể là những trải nghiệm hoặc là những va vấp trong cuộc sống? Tôi ao ước ngày nào vào blog cũng có 1 thông tin gì đó về các bạn. Nói ra chắc các bạn ko tin nhưng với tôi bây giờ blog này là một món ăn tinh thần ko thể thiếu,ngày nào tôi cũng vào blog để tìm kiếm thông tin về các bạn. Loanh quanh tôi mới chỉ thấy Hưng, Dương, Thúy, còn các bạn khác đâu??? Trần Anh lớp trưởng, trưởng ban tổ chức, nhà có 2 nhân mạng của 12a sao ko thấy phát biểu gì?? Phương Hiền, tổ trưởng đáng kính của tôi sao cũng ko thấy góp mặt? CÁc bạn quá bận? hay là tôi quá rách việc nên mới có thời gian vào blog?? À mà sao tôi ko thấy ông Hưng mắn có mặt trong phim nhỉ? Công ông to nhất mà chẳng thấy ông góp mặt? hay dạo này già, xấu trai nên ko dám chường mặt ra?? Theo tôi nhớ từ ngày vào lớp 10 lớp mình còn có mấy bạn nữa là bạn Hà,Trần Ngọc Anh, An, Mai Ngọc Huyền, Khánh Huyền, cũng phải tính các bạn này vào lớp mình chứ nhỉ?
Tôi có một thói quen (ko biết xấu hay tốt nữa) là hay khoe khoang về bạn bè. Ở trong Huế tôi có chuyện làm việc với bọn truyền hình (trong này truyền hình nó lấy của VTC nhiều) ngồi nói chuyện với chúng nó tôi nổ kinh lắm, tôi nói " Thằng An, bạn tôi đang là phó Giám đốc VTC, tầm Long Vũ chỉ là thằng cu em của bạn tôi", bọn nó nhìn tôi nể lắm, Khoái phết! Nhưng có 1 chuyện cũng bực mình, hôm tôi nghỉ buổi trưa ở công trường cùng mấy thằng kỹ sư và đội trưởng có xem trương trình Sức sống mới, bọn nó cứ khen Khánh Huyền xinh, tôi tự hào: " à, Khánh Huyền trước học cùng lớp anh" bọn nó nhìn tôi từ đầu đến chân rồi bảo:"Anh nói phét vừa thôi, KH xinh, trẻ thế này, còn anh trông mặt nhàu như quả táo tàu, thế anh đúp mấy năm mà học cùng lớp với KH?". Nghe xong các bạn bảo có lộn ruột ko? chẳng biết giải thích thế nào cho chúng nó hiểu.
Khi xem phim họp lớp tôi hồi hộp lắm, ko biết các bạn nói gì về mình? Đến câu hỏi" lớp mình có những cặp đôi nào có tình ý với nhau từ hồi học?" tôi thấy các bạn nói đến cặp Trần Anh - Phương Hiền, Hưng - Lan hình như cũng có gì đó, đến lúc ko hiểu bạn nào đó phát biểu là Huy và Thúy hình như cũng có gì đó thì tôi hơi hoảng,tôi chỉ sợ Thúy đứng dậy phản đối, này Thúy! xưa bà có hình như có gì đó với tôi ko? hìhì nếu có bà cứ gật đầu động viên tôi chút nhé!
Tháng trước Đại Úy Dương "són" có vào Huế công tác, bọn tôi có ngồi uống bia và nói chuyện nhiều, hóa ra ông bạn Đại úy của mình cũng có nhiều tâm sự ra phết,ngạc nhiên nhất là chuyện ông Dương thương thầm nhớ trộm bà chị của tôi,Phương Lan(xin lỗi ông Dương nhé, tôi để lộ tc của ông, hehe..) Ôi tình cảm học trò, ngây thơ và trong sáng quá phải ko các bạn?
Tôi muốn viết nhiều nhưng kí ức cứ lẫn lộn, chưa biết sắp xếp ra sao để thành 1 bài văn cho hoàn chỉnh, thôi đành để lần sau vậy! Nhân đọc bài "Cảm nhận cuộc sống" của ông Hưng tôi thấy ông thật sướng và may mắn, tôi cũng cố tìm xem mình đã có những may mắn gì trong cuộc đời, có lẽ may mắn lớn nhất của tôi là đã từng là thành viên của 12A Minh Khai, may mắn thứ 2 là tôi là tuy xa HN nhưng lại đang làm việc ở 1 thành phố bình yên nhất ở Việt Nam (theo cảm nhận của tôi). Để các bạn có cảm nhận thêm về Huế, nơi tôi đang làm việc, tôi gửi các bạn 1 đường link, các bạn bớt chút thời gian nghe và xem để cảm nhận về thành phố bình yên này:

http://www.youtube.com/watch?v=PsT749HyBnw

Chúc các bạn những ngày cuối năm vui vẻ!