Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

Mạnh mẽ


Tôi đã đọc ở đâu đó triết lý rằng sự mạnh mẽ trong suy nghĩ và hành động, sự quyết tâm thực hiện mục tiêu đề ra … là chìa khóa của sự thành công, thành đạt của mỗi con người. Tôi cũng đã đọc ở đâu đó rằng người không có tâm hồn lãng mạn, không có sự đam mê thì cũng khó có khả năng làm được điều gì đó to tát … Nhưng điều tôi muốn viết ở đây, là chưa nói gì đến thành công hay thành đạt, chưa nói gì đến những mục tiêu to tát … mà chính trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta, sự mạnh mẽ, tình yêu và sự đam mê sẽ mở cửa cho hạnh phúc tràn vào với mỗi con người …

Tôi nhớ hồi cấp 2, cấp 3, các bộ phim tình cảm ủy mị và chưởng bộ Trung Quốc dài lê thê tràn ngập khắp nơi, thời đó tôi rất khoái cái cảm giác yêu vu vơ, buồn vu vơ, ngồi một mình tư lự … cho giống các minh tinh Tàu, thích sự dằn vặt giày vò âm thầm như là một sự thỏa mãn hay trả thù gì đó, thấy bạn gái đi tới thì giả vờ tảng lờ rồi chẳng may liếc cái rẹt mà thôi …, trông tôi ngày đó hình như cũng hơi có chút lẵng mạn, chút ẻo lả, nhưng chỉ dừng lại ở bề ngoài vớ vẩn như thế, chẳng dám làm điều gì. Đến như tập đội múa của trường với bạn nữ, đến đoạn cầm tay thì bọn tôi còn bày trò kiếm đoạn que để hai đứa cầm hai đầu, cho đỡ “ngõ chạm”, hôm đó hình như ông Dương bị cô Tỵ phạt thì phải, vì tội “khinh thường bạn gái”. Kể ra bây giờ nghĩ lại, chính tôi lại thấy ông Huy Dưa hay Bọ Xít lại là những người hay ho hơn cả, dám nghĩ dám làm, dám chơi những trò nghịch ngợm nổ trời, dám nói lời yêu với “bạn nữ” mình thích … (bây giờ mà được quay lại ngày xưa thì cứ là chết với cậu keke …).

Bây giờ, tôi đã nghĩ khác, nếu mình muốn điều gì thì hãy thực hiện ngay điều đó, đơn giản vì nếu mình làm được điều mình muốn thì mình sẽ hạnh phúc, nếu mình buồn bực điều gì thì hãy nói ra và thực hiện ngay việc “giải quyết nỗi buồn”, đừng để nó đọng lại trong lòng mà sinh bệnh. Nếu muốn tình yêu thì hãy yêu đi, muốn giàu thì hãy lao vào công việc kiếm tiền … hãy mạnh mẽ lên, không bao giờ chờ đợi những cái chẳng may tự nhiên tới, hãy tự mình vươn tay ra cầm nắm lấy hạnh phúc của chính mình...

Tôi đang sống một cuộc sống tràn đầy hạnh phúc, điều đó vô cùng ý nghĩa, nhưng đối với tôi, điều lớn lao hơn là tôi được chia sẻ với các bạn suy nghĩ của tôi, để các bạn cùng kiểm nghiệm và có thể đúc rút ra thứ của riêng mình.

10/9/2010
Đông Hưng

5 nhận xét:

  1. ko hiểu sao dạo này vào blog khó ghê! nay mới vào được thì lại thấy bài mới của Hưng mắn!Viết bài chào để chào mừng đại hội Đảng hả ông Hưng?
    Cho tôi hỏi này, lớp mình có những ai Đảng viên rồi?? Thống kê thử xem nhá!
    Ông Hưng nói bây giờ mà quay lại được ngày xưa thì chết với ông, ông định làm gì? định "thịt" ai? định nói yêu ai? sao ko trắng phớ ra? Hồi lớp 10 tôi khoái em j (quên mất tên) ở lớp cô Vân làm chủ nhiệm, đối diện với lớp mình qua 1 khoảng sân, ko hiểu sao hết lớp 10 em đó chuyển đi đâu mất! Hồi đó mà như bây giờ khéo tôi đã có cháu gọi bằng ông. khà khà khà!

    Trả lờiXóa
  2. Nói trắng phớ ra thì còn gì là hay nữa hả ông, “con cá mất là con cá to”, để đó cho còn có chuyện chứ. Tôi viết không phải chào mừng … đâu, đi làm thuê cho bọn “chó dê” từ hồi mới ra trường, làm gì có cơ ấy.

    Trả lờiXóa
  3. Có tôi nữa đây! Blog khó vào do chặn thôi, nếu mọi người muốn vào thì cài cái này rồi vào nhé http://download.cnet.com/Freegate/3000-2085_4-10415391.html

    Còn nói đến chuyện giá như mình như bây giwof mà trở lại thời 20 thì có mà .... làm liều nhiều đấy nhỉ!

    Nói gì thì nói, công việc vẫn là công việc vì không chỉ có mình mà còn con mình vẫn phải ăn và học mà! Nói chung vẫn đầu tắt mặt tối quá nhưng không vì thế mà không dành thời gian gặp bạn bè được phải không!

    Trả lờiXóa
  4. Hưng ơi,
    Những bài ông viết tôi tin là một số bạn cũng như tôi vẫn đọc và dõi theo. Tiếc rằng cứ mỗi lần muốn gửi ông một nhận xét, một chia sẻ thì ... hình như trang này có lỗi gì đó nên không thể đăng được. Tôi rất tâm đắc cái bài ông viết về sự cân bằng trong cuộc sống. Đó cũng là điều tôi đã đúc rút được trong vài năm gần đây sau những thăng trầm của bản thân và "con thuyền " gia đình. Tôi rất mừng cho ông vì ở tuổi 40 ông vẫn " muốn yêu thì cứ yêu đi, muốn giàu có thì hãy lao vào kiếm tiên....". Bởi vì không phải đến tuổi này ai cũng còn nói được vậy. Tôi biết có nhiều người do va đập nhiều với cuộc sống ở tuổi 40 hoặc hơn 40 đôi ba năm đã bắt đầu nói " tất cả hãy chậm lại...." đừng có thích gì là làm nấy....
    Hi hi hi, hay thật đấy... Dẫu sao thì tôi vẫn khoái cái lập trường của ông. Nó làm chúng ta không bị già đi theo thời gian.

    Trả lờiXóa
  5. Hê hê hê, thấy mọi người vào comment ào ào wá đã wá đã …
    Kể ra tôi cũng phải cám ơn cái công ty “khoai Tây“ của mình vì trong giờ làm việc vào blog cực dễ, nếu viết bài ban đêm không đăng được thì nhấn save và đến cơ quan đăng :-).

    Thực ra với tôi điều quan trọng ở đây không phải là bài viết có hay hay không, mà tôi muốn nói với các bạn rằng chính việc trao đổi thông tin thường xuyên và kịp thời là vô cùng quan trọng, là chìa khóa chính để giải quyết mọi vấn đề. Trên blog, tôi chỉ cần đọc bài viết, hay dù chỉ là vài dòng comment của các bạn, xem tần suât các bạn vào mạng hay gửi email … là tôi đã phần nào cảm nhận được cuộc sống hiện tại của mọi người đang diễn ra thế nào …

    Nếu có thể, các bạn hãy thử điều này nhé, hãy thử làm một blog của gia đình và để các thành viên gia đình viết bài, có thể chỉ là cảm nghĩ của một lần đi chơi, hay là một dạng nhật ký hàng ngày … các bạn sẽ cảm thấy cuộc đời này thật thú vị, bạn sẽ hiểu vợ chồng con cái mình hơn, dễ chung vui với gia đình hơn, và chắc chắn sẽ không có chuyện giận dỗi hiểu nhầm, cô đơn buồn chán vu vơ … nữa. Vì chỉ đơn giản rằng, sự trao đổi thông tin luôn là nhu cầu cấp thiết nhất của con người, các bạn hãy gửi và nhận thông tin ngay lúc nào có thể nhé.

    Trả lờiXóa