Tôi quen một người anh hơn tôi chục tuổi đã khá lâu, không chỉ tôi mà rất nhiều người khác đều rất ngưỡng mộ anh ấy về kiến thức cũng như phong cách sống. Ngày xưa tôi thường hỏi ý kiến anh ấy về cách xử lý tình huống khi tôi gặp khó khăn trong công việc cũng như trong cuộc sống gia đình. Thời ấy tôi mới đi làm được vài năm, mới có con đầu lòng, công việc với đồng lương ít ỏi chỉ đủ ăn tiêu tiết kiệm và không có tích lũy, nhưng để chứng tỏ lòng nhiệt tình của mình với anh em, bạn bè, chúng tôi nhậu triền miên, thường là khi về được đến nhà thì vợ con đã ngủ rồi, sáng thức dậy thì vợ cũng đã đi làm … và bao lần tôi đã chứng kiến vợ tôi khóc vì chờ đợi, vì thất vọng về người chồng sống không biết tính toán, vì lo lắng cho tương lai mịt mờ của con cái …(tiện miệng nói thế thôi chứ tôi cũng phải thầm cảm ơn bà xã vì có lúc giận lúc dỗi thế thôi chứ cũng chưa lúc nào bả định tìm đường bỏ chồng, rốt cuộc tôi vẫn là người may mắn …). Rồi công việc của tôi cũng không suôn sẻ, sếp thì hay quát tháo, vài đồng nghiệp thì sẵn sàng “nướng” mình bất cứ khi nào có thể, tương lai thì chẳng rõ ràng…, và những lúc buồn chán, tôi chỉ còn biết tâm sự với anh. Lúc đó tôi như bơi trong bể kiến thức về lý, về tình …, tôi luôn thần tượng anh vì cho rằng chắc không bao giờ anh bị rơi vào tình huống bế tắc, vì dù có gặp khó khăn gì thì anh cũng luôn có các giải pháp tối ưu cho mình. Anh nói với tôi, điều quan trọng nhất với mỗi người là phải tìm cho mình sự cân bằng mỗi ngày, để ngày mai mình lại được khởi đầu từ điểm cân bằng đó và cuối ngày lại tìm về trạng thái cân bằng mới. Nghe thì logic và đơn giản thế, nhưng thực hiện thì sao mà khó quá, vì có biết bao nhiêu điều có thể làm mình mất cân bằng, rồi khi “never say no” với bạn để mong xóa nỗi buồn chán, thì lại bỏ vợ con ở nhà gây bất ổn gia đình …
Cho tới tận bây giờ, qua mười mấy năm, tôi đã chuyển qua vài công ty, mỗi nơi một sắc thái môi trường khác nhau, nhưng tôi luôn lấy câu nói của anh bạn tôi để làm phương châm sống: “hãy cố gắng kết thúc một ngày bằng trạng thái cân bằng”. Đã có lúc công việc bế tắc, đầu ong lên, tôi tắt điện thoại, bỏ làm và ra hồ ngồi câu cá hay đi đá bóng, chiều làm vài cốc bia rồi về ngủ tít, để sáng hôm sau tinh thần minh mẫn lại tiếp tục làm, hay có lúc giận bạn bè đồng nghiệp, thậm chí có khi vừa đi ra đường vừa rủa thầm, nhưng rồi nghĩ lại tôi quyết định hẹn nói chuyện trực tiếp và cùng tự phân xử … và trên hết là tôi cố gắng dành thời gian chăm sóc giúp đỡ người thân gia đình, cố gắng tuyệt đối không nóng giận với họ. Tôi nghĩ rằng nếu mình có thể nhẫn nhịn với người đời một thì nên tôn trọng nhường nhịn người thân mình mười, vì đó chính là tổ ấm bình yên để mình trở về khi ốm đau, khi bế tắc khó khăn … và khi quan tâm chăm sóc người thân gia đình, tôi thấy cuộc sống này thật đẹp, sống là để được hạnh phúc và được yêu, chứ không phải sống để đau khổ, vì “sướng khổ tại tâm mà”.
Viết ra điều này, tôi chỉ mong các bạn cũng luôn có được sự cân bằng: cân bằng về nhu cầu sống, cân bằng trong tình cảm, tinh thần, trong quan hệ con người, cân bằng trong công việc đầy sức ép, cân bằng đi giữa cuộc đời đầy phi lý trái ngang này … để cuối cùng chúng ta có thể hạnh phúc với chính những gì mình đang có.
16/4/2010
Đông Hưng
Cho tới tận bây giờ, qua mười mấy năm, tôi đã chuyển qua vài công ty, mỗi nơi một sắc thái môi trường khác nhau, nhưng tôi luôn lấy câu nói của anh bạn tôi để làm phương châm sống: “hãy cố gắng kết thúc một ngày bằng trạng thái cân bằng”. Đã có lúc công việc bế tắc, đầu ong lên, tôi tắt điện thoại, bỏ làm và ra hồ ngồi câu cá hay đi đá bóng, chiều làm vài cốc bia rồi về ngủ tít, để sáng hôm sau tinh thần minh mẫn lại tiếp tục làm, hay có lúc giận bạn bè đồng nghiệp, thậm chí có khi vừa đi ra đường vừa rủa thầm, nhưng rồi nghĩ lại tôi quyết định hẹn nói chuyện trực tiếp và cùng tự phân xử … và trên hết là tôi cố gắng dành thời gian chăm sóc giúp đỡ người thân gia đình, cố gắng tuyệt đối không nóng giận với họ. Tôi nghĩ rằng nếu mình có thể nhẫn nhịn với người đời một thì nên tôn trọng nhường nhịn người thân mình mười, vì đó chính là tổ ấm bình yên để mình trở về khi ốm đau, khi bế tắc khó khăn … và khi quan tâm chăm sóc người thân gia đình, tôi thấy cuộc sống này thật đẹp, sống là để được hạnh phúc và được yêu, chứ không phải sống để đau khổ, vì “sướng khổ tại tâm mà”.
Viết ra điều này, tôi chỉ mong các bạn cũng luôn có được sự cân bằng: cân bằng về nhu cầu sống, cân bằng trong tình cảm, tinh thần, trong quan hệ con người, cân bằng trong công việc đầy sức ép, cân bằng đi giữa cuộc đời đầy phi lý trái ngang này … để cuối cùng chúng ta có thể hạnh phúc với chính những gì mình đang có.
16/4/2010
Đông Hưng

Lâu rồi chẳng ai vào viết bài, tôi cứ nghĩ phải chăng mọi người lại thôi quan tâm đến blog này nữa!
Trả lờiXóaHưng tâm sự ở đây những điều mà tôi chắc chắn trong chúng ta ai cũng thấy như có một phần giống mình! Quả thực trước kia sao ta không thể suy nghĩ và làm được những điều như bây giờ.Hãy giữ và phát huy nhé các bạn.