Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009

Thời học sinh I


Vừa rồi, đọc các bài viết của Hưng, của Yến, thấy nhớ thời học sinh của mình ngày xưa, mới đấy mà đã 21 năm rồi.

Không biết ngày xưa tại sao tôi lại chui vào cái lớp này. Hồi đi học, tôi học khá là không tốt, nhưng thế quái nào mình lại vào học ở lớp này, không biết có phải do bà già xếp đặt không? Đến giờ hỏi bà vẫn không nói cụ thể. Nhưng mà như thế lại là cái may mắn của mình đấy chứ, mới gặp, mới quen các bạn (tất nhiên là trừ một số tên bạn cũ từ thời mẫu giáo).

Hôm họp lớp, các bạn có nhiều câu hỏi rất hay, nhưng cũng không dễ nhớ chút nào, cơ bản là có nhiều bạn trả lời mà vẫn mất quà hic hic tiếc quá. Khi tôi chui vào học ở lớp này, tôi có hơi tự ti một tí, mãi đến sau này vẫn thế nên có hơi khép kín, ít quan hệ thành ra bị cô Quy xếp cho ngồi nhờ tổ 1 để tên Trần Anh là lớp trưởng, ngồi ngay phía sau để giám sát (chứ không phải là Yến B ngồi bên cạnh đâu, đừng có giàu chí tưởng bở). Bên cạnh mình là một bạn gái, phải nói là lành như cục đất nên dù mình có hơi tự ti, khép kín song vẫn đủ bản lĩnh để lấy phấn chia bàn ra, tên nào thò tay sang địa phận của tên kia sẽ bị vài cái thước kẻ (Yến B xem tay còn vết sẹo nào không nhé), mình chưa bị
cái nào, chỉ bị lườm thôi. Có lần ngồi học, còn gác một chân vào trong ngăn bàn, khi bị gọi đứng dậy phải loay hoay mất một lúc, đáng lẽ giúp mình thì tên ngồi cạnh lại còn cười mới bực chứ. Thù mãi, đến hôm hắn phải đứng lên, mình đã chuẩn bị một cái compa có đinh nhọn hoắt rồi, nhưng đã kịp rụt lại trước khi hắn ngồi xuống (cái này bây giờ mới nói đấy nhé, chứ không bây giờ .... nhận dạng bằng sẹo ngay).

Nói chuyện cái compa, lại nhớ một lần, cả bọn con trai - (chỉ có bon con trai thôi, các bà còn lâu mới biết vụ này) - đi vào nhà Huy trong trường sư phạm, hôm đó Hưng mới mua cái compa mới tinh, đầu đinh nhon hoắt, sáng loáng. Nam toòng làm phi công, Hưng ngồi sau dang hai tay xoè cánh, cài đầu compa như một quả tên lửa đang tìm mục tiêu. Với tốc độ chắc phải đến 20km/h, quả tên lửa tim được mục tiêu là "mông" của ông Thăng sứt, ôi trời ơi, ông Hưng ông Nam cắm đầu cắm cổ chạy mất dép, ông thăng vẫn cười (thế mới lạ, chắc là chưa kịp đau), 30 giây sau, nụ cười biến mất, tốc độ đạp xe của ông Thăng tăng dần nhưng vẫn không đuổi kịp hai tên kia, thêm 30 giây nữa, dừng lại vệ đường và nhặt một nắm sỏi (r
ất may là chỉ to bằng ngón tay thôi chứ hôm đấy mà có hòn gạch nửa thì ..... hic hic) và sau đó là đạn bắn tứ tung, nhưng không có viên nào trung mục tiêu cả.

Bây giờ, thỉnh thoảng lũ con trai bọn tôi vẫn nhắc lại chuyện này và cười. Sau này khi có vợ con rồi, kể lại chuyện ngày xưa bố thế đấy còn bị vợ mắng sao mà nghịch dại thế, nhỡ đâm trúng ...... thì làm sao huuuuuuuuuuu, nghe phát khiếp.

Thời học sinh, những trò nghịch như thế đấy, hôm họp lớp, tôi có dám kể đâu. Đã hơn 20 năm rồi, ngồi đọc bài viết của các bạn, lại cứ bồi hồi, ... nhớ. Phải chi bây giờ mình trở lại thời ấy nhỉ, chẳng biết mình có tán tỉnh các bạn nữ hay không ....... hay vẫn vạch phấn ngăn chỗ?.
29/11/2009
Hoàng Vũ Dương

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2009

Như chưa hề có cuộc chia ly!


Trước khi họp lớp, không ngày nào là mình không tranh thủ 2-3 lần check account yahoo, việc mà có khi trước đó hàng tháng không làm, để cập nhật xem ban liên lạc có giao thêm nhiệm vụ gì cho mình không, hay đơn giản là đọc tin của Trần Anh, Hưng cập nhật thông tin bạn nào sẽ đi được, bạn nào không, vào ngày họp lớp … hồi hộp như chờ thư của người yêu thuở đầu đời .

Từ ngày Hưng tạo blog cho lớp mình đến giờ, ở cơ quan, mình chả thấy có việc gì quan trọng và nên làm ngay hơn là truy cập vào blog 12A (sếp mà biết thì chít…).

Hai mốt năm xa cách, thiết nghĩ, các bạn cũng có chung tâm trạng hồi hộp, mong chờ… như mình, nên mặc dù lâu lắm rồi không viết lách gì (chủ yếu là ký tên thôi, hehe, vì ở phần ghi rõ họ tên cũng có dấu đóng vào rồi mà… PR bản thân một tí), mình vẫn xin được mạo muội thỉnh thoảng, thường xuyên post bài lên đây cho cả nhà cùng comment cho cuộc đời thêm phần thú vị.

Trước hết để mình hỏi các bạn một câu hỏi: Trong cuộc đời đã bao giờ các bạn muốn tìm gặp lại một ai đó lâu rồi không có tin tức gì, đã từng rất thân thiết với mình, đã từng là một phần cuộc sống của mình…? Tất nhiên là có ! đúng không.

Nhưng rồi muốn sẽ vẫn chỉ là muốn, mong ước sẽ vẫn chỉ là mong ước nếu mình không hành động. Hehe, hơi dài dòng, nhưng ý mình ở đây là xin được thay mặt 12A, cảm ơn ban Liên Lạc, mà đặc biệt là bạn Hưng (người lại không nằm trong ban liên lạc mới khiêm tốn làn sao!) đã có công rất lớn để cho chúng mình lại được quây quần bên nhau, không gặp nhau hàng ngày như thời cắp sách đến trường, nhưng được sống lại trọn vẹn những ngày tháng ngây thơ… vô số tội ấy. NHƯ CHƯA HỀ CÓ CUỘC CHIA LY!

Ngày ấy…


Tâm, Thục còn nhớ thời ba đứa chúng mình ngày nào cũng đợi nhau đi học không kể mưa, nắng ? (trẻ con nhà mình bây giờ toàn bố mẹ đưa thẳng đến trường, rồi đưa thẳng về nhà, chán !) Có những hôm còn nghịch ngợm buộc bóng bay ở bánh xe đạp để nan hoa cọ vào kêu ầm ỹ trên đường, làm dân tình hoảng loạn ?

Hưng còn nhớ có hôm có một ông xe thồ trêu chọc bạn nào đó trong lớp mình ở ngoài cổng trường, Y nói mấy câu gì đó bị ông ấy bạt tai cho một cái, Hưng lại bảo Yến là "dở hơi, tinh vi" …giận đến tận bây giờ … hehe .

Lại còn có vụ Cô chủ nhiệm làm một cuộc "trưng cầu dân ý", để các bạn ghi ra những nhận xét "rất chi là chủ quan" của các bạn về các bạn khác trong lớp nữa chứ. Mình "được" các bạn phê bình là "nam tính" thì phải, úi chà... may quá ra trường vẫn lấy được chồng! (chứ hồi đó cứ bị ám ảnh mãi đấy). Có lẽ cách làm của Cô chủ nhiệm có "tác dụng" chăng ???

Rồi những ngày ở lại trường tập văn nghệ, cả một năm trời chỉ suốt ngày nghe ông Huy ca bài : “đêm dêm ngủ mùi hương…” có lần trong một buổi học thêm văn, còn bị cô Quy phê bình “cậu cứ hát cái bài nghe không có ý chí chiến đấu”. (giống hệt giọng của mẹ mình!).

Nhớ cái thời của chúng mình, cũng thích chơi hơn thích học (hình như có mỗi ông Thăng là thích học nhất thì phải, vì hôm họp lớp vừa rồi cô Quy nói, Thăng đang chơi bóng chợt phát hiện ra cách giải bài toán nào đó thì chạy vào lớp giải toán, giống kiểu ORECA ấy, nhưng Thăng lúc đó vẫn …mặc quần), mình cũng phải nương nhẹ với con cái nhà mình thôi, vì suốt ngày ép chúng nó học.

Rồi thì bài viết của Hưng về những lần đến ăn, chơi tưng bừng ở nhà Phương Lan, Hoa, Kim Lan, Lâm Anh…mình cũng nên thường xuyên tổ chức mua bánh trái về tiếp đãi bạn bè con cái mình để sau này ít ra chúng nó cũng còn có ngày kể đến công lao các bậc sinh thành (mua thôi, chứ làm bánh thì mình chịu rồi, nhà lại chật chả trồng được loại quả gì, trừ quả … ớt).

Trong lớp, có mỗi bàn mình là có hai người, mình và Hùng Anh. Ba năm học cấp III, khi nào hòa bình thì còn ngồi gần gần lại chút, khi nào chiến tranh thì mỗi đứa một đầu bàn, thấy cái bàn rộng thênh thang. Hùng Anh “từ hồi trẻ” đã có vẻ rất “người lớn” ít nói, nhưng khi nói cái gì thì… hình như toàn chuyện người lớn thì phải? Hùng Anh ở đâu thì lên tiếng đi nhé… Tổ 3 bọn mình toàn đứa có khả năng “phản biện” tốt, thầy cô nói cái gì cũng đều …chưa đúng, chưa phải. Thế mới sợ chứ …

Và bây giờ…

Gặp các bạn, bao nhiêu kỷ niệm xưa ùa về, vẫn Song Hà “nhỏ nhẹ” của ngày xưa, vẫn Việt “Bầu” có cái kiểu cắp rổ vào nách có thương hiệu TM, hay Nam “toòng” chưa nói đã cười (vô duyên thế mà bọn con gái hình như đứa nào cũng quý), đến hôm nay cũng là “ông nọ, bà kia” cả rồi.

Sau 21 năm, gặp lại, chúng mình lại được cười, được nói được trêu chọc nhau như ngày xưa…Và điều quan trọng hơn là lại được tiếp tục chia sẻ, cảm thông và giúp đỡ nhau trong cuộc sống HÔM NAY, cho chúng ta và các thế hệ mai sau. NHƯ CHƯA HỀ CÓ CUỘC CHIA LY!

26/11/2009
Hải Yến A

Kỷ Niệm ngày xưa I

Hôm qua đi uống bia với An, Nam, Dương, mọi người khen hai bài viết đầu tiên trên blog rất chân thật và cảm xúc, và ý tưởng tạo blog này thật là hay, vậy là tôi quyết định viết thêm về những kỷ niệm ngày xưa, nhưng trước mình học văn cũng vớ vẩn mà bây giờ lại ham viết thế nhỉ, mà viết gì đây, khi mà những kỷ niệm cứ tràn về lẫn lộn, mơ hồ, như mới từ hôm qua mà sao không thể sắp xếp rõ ràng mạch lạc được. Thôi kệ, mình chỉ viết theo cảm xúc của mình, nhớ gì viết nấy, việc khen chê không quan trọng.

Ba năm cấp ba, bao nhiêu là chuyện, nhưng với tôi thì đọng lại nhất vẫn là những chuyến đi chơi cuối tuần đến nhà các bạn trong lớp, nhất là đến nhà Lan, Lâm Anh-Nga-Thanh Huyền-Hương B, Tố Tâm-Duyên-Kim Lan, Hoa, Hùng Anh … vì sao vậy nhỉ, cũng chẳng nhớ nữa, nhưng có lẽ chính là sự thoải mái của phụ huynh, và đặc biệt là sự xum xuê của các vườn cây mà ngày đó chúng tôi có thể leo trèo phá phách thoải mái. Ở khu nhà tôi cũng có vài cây nhãn, ổi, nhót … ăn thì chua loét, quả bé tí tẹo, vậy mà chúng được bảo vệ còn hơn cả lô cốt quân sự ngày xưa, muốn ăn thì chỉ có nước ăn trộm vài quả bằng cách chờ buổi trưa vắng, ném dép cho rụng và chạy vèo qua nhặt, mặc lũ chó trong sân nhà chủ sủa ông ổng và thấp thoáng bóng chủ nhà vội vàng cầm gậy chạy ra... Còn đến nhà các bạn trong lớp thì chúng tôi có thể ăn đến no căng thì thôi, vớ quả nào ăn quả ấy, nhỡ vặt quả nào xanh còn đem ném nhau nữa chứ, hay như đến nhà Hùng Anh mấy ông còn thi đá các quả bưởi cao quá đầu như võ sư Lý Tiểu Long, rụng đầy xuống ao… sau ăn căng bụng rồi mà phụ huynh các bạn còn lấy thêm cho mang về : “các con mang về nhà mà ăn, nhà bác còn nhiều lắm”, mặc dù có thể lũ quả đó nếu mang ra chợ bán chắc cũng được ít tiền phụ thêm cuộc sống kham khổ ngày xưa…

Ngày đó chúng mình bắt đầu đi chơi cùng nhau thế nào nhỉ, hình như đến nhà Lan là lần đầu tiên, hồi đầu học
kỳ một lớp mười, khởi đầu từ hội dưới Mai Dịch đã biết nhau từ trước như tôi, Trần Anh, An, Nam, Dương, Thúy, Yến, Liên, Hiền … sau đó đến Ngọc “mần”, Huy “dưa”, Thăng “bi sứt”, cũng không nhớ chính xác nữa, nhưng vào nhà Lan, đố mọi người còn nhớ ngoài cổng có quả gì mình hay ăn?

Hàng rào nhà Lan trồng toàn cây duối, cành rậm rạp đan xen nhau, tết thành cổng vòm vào nhà, lá duối cứng và có gai răng cưa, quả vàng bé tí nhưng chín cây ngọt lịm, bọn tôi thường nhấm nháp vài quả trước khi vào nhà hoặc “trong giờ giải lao” khi ăn quá nhiều bánh rán, bánh trôi mẹ Lan làm, còn ở chái bếp bên phải lối vào, cả bọn giúi mấy củ khoai, sắn vào lửa rơm … ăn nóng hôi hổi ngon bùi hết biết…

Vào nhà Lâm Anh-Nga-Thanh Huyền-Hương B thì sao nhỉ, chắc chắn là đất của ổi, bưởi, hồng xiêm và trứng gà rồi, quả nào cũng chí
n vàng ngọt lịm ăn mãi không chán,

nhưng nhà Lâm Anh còn có một cây nữa mà mọi người khi trả lời câu hỏi hôm họp lớp vẫn còn nhớ, đó là cây Thanh Trà, với tôi đây mới là quả ăn ngon nhất, lại lạ nữa, nên thường vài đứa bọn tôi khi đến chơi nhà Lâm Anh hay lẻn ra cuối vườn, níu cây hái quả ăn cho đã bụng, mặc kệ hội còn lại đang nghẹn họng với rổ trái trứng gà to tổ bố …

Rồi đến nhà Tố Tâm-Duyên-Kim Lan, Hoa, Hùng Anh, đâu đâu cũng vườn và cây trái, nghĩ lại ngày xưa bọn mình sao mà sướng thế, bây giờ lũ trẻ con chẳng có chỗ sân vườn mà chơi, đâu đâu cũng “tấc đất tấc vàng”, “cây cây chỉ chỉ”, đến ao hồ cũng bị lấp để xây nhà, còn đâu đất trồng cây, tiếc thật …

Nhà Hoa còn có một món cũng rất nổi tiếng, đó là bánh rán, nhớ mãi rán từ chảo mỡ xèo xèo, mang ra tranh nhau chiếc bánh nóng rẫy, xuýt xoa mãi mới ăn được, vậy mà như còn ngọt họng đến tận hôm nay …

Tôi còn có kỷ niệm mẹ vừa mua cho chiếc áo sơ mi mới, đến nhà Hoa vội trèo cây hồng xiêm tranh hái mấy quả chín cây, thế là sau khi no nê quay xuống thì ôi thôi, nhựa hồng xiêm dính đầy và thế là về cất biến, mẹ hỏi mãi sao không thấy cái áo mới đâu, rồi khi phát hiện cụ sạc cho một trận nên thân, nhưng cũng chẳng sao vì mình theo trường phái tôn trọng ông “anh ruột” mà, quần áo có xộc xệch tồi tàn chút cũng được.

Kể đến đây thèm ăn quá các ông bà ạ, giá như bây giờ lại được chí chóe trong vườn nhà bạn, lại được trèo cây, hái quả, lại được ăn bánh rán, bánh trôi … thì tuyệt biết mấy. Mà ngày xưa mình đi xe đạp cũng siêu đấy chứ, mỗi cuộc đi chơi cũng mười lăm hai mươi cây chứ chả ít, lại đường xóc đầy sỏi đá nữa chứ, mà thôi chết, tôi lại cảm thấy ê mông như vừa đi chơi một chuyến bằng xe đạp rồi …

26/11/2009
Đông Hưng

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2009

Chúng tôi tổ chức họp lớp thế nào?


Mấy lần nhóm họp mọi người đi hiếu hỷ, sao mà liên lạc khó quá, người thì báo có việc bận, người thì đến quá muộn do thông tin chậm. Gặp ai cũng hỏi “thế ông đã liên lạc với bạn này, bạn kia chưa?”, “các ông phải quan tâm đến các bạn chứ, chả thấy thông tin gì cả” … vân vân và vân vân. Mình nghĩ “bao giờ mình cũng là người nghiêm túc nhất về giờ giấc, lại không phải hàng chức sắc trong lớp, vậy mà nghe cứ như mọi người trách mỗi mình ấy, bực thật”. Đội con trai ở Mai Dịch thì gặp nhau liên tục còn gì: nào là sinh nhật con, mừng con thi đỗ, chuyển nhà, xe mới, năm nào chả đi nghỉ mát hay đi chơi cùng 3-4 lần… thậm chí buồn buồn rủ nhau đi bia bọt liên tục ấy chứ, nhưng đúng là chị em thì may ra có Thúy, Yến là còn gọi điện thoại hoặc mail, chứ những người khác thì chẳng có cơ hội, chả lẽ lại gọi rủ “bà ơi tôi buồn quá, ra đây làm tí bia/cafe đi .. à?” Nhỡ quen thì chết ...

Rồi một hôm đẹp trời, nghe điện thoại Yến A (tôi trích có sai thì bỏ qua nhé hehe): “tổ chức họp lớp đi ông, lâu quá rồi, mình cũng sắp 4 sọi nữa, cần nhiều chương trình vui chơi giải trí chứ làm ăn nhiều mà lúc già rồi không măm măm được nữa thì …”. “Okie, nhưng sao bà lại gọi tôi, phải gọi “Bọ xít” chứ?”. “Ông này làm ăn chán lắm, không tin tưởng được, ông gọi chắc tốt hơn”. “Thôi được rồi, tôi gọi lũ con trai, bà gọi quân nhà gái nhé”. “Done”.

Thế là “hữu xạ tự nhiên hương”, hôm hội họp ở Vườn Nướng lại có đủ cả, những “Ngọc Mần”, “Việt Bầu”, Hương A … lại tích cực máu me nữa chứ (kể ra thành viên Thúy vắng mặt kể cũng hơi thiếu sót, nhưng bà này cũng tích cực lắm, khỏi lo). Đã thế nhân dịp này làm lại danh sách vậy, tôi về nhà lấy máy tính và bắt đầu hỏi từng người để sửa lại danh sách lớp, ít nhất thì đây cũng là việc có ích vì mình còn biết ai ở đâu, làm gì … dù có thể không liên lạc đều đặn. Rồi Ngọc gọi điện thoại cho Lan … Và cứ như nước chảy theo dòng, các chương trình được đề ra ào ào : nào là đi thăm Lan, nào là bầu ban Liên Lạc, chuẩn bị họp lớp...

Tôi thì, thực sự cũng hãnh diện khi được bầu bán vào trong ban Liên Lạc, nhưng nghĩ cho cùng thì chưa máu me lắm, vì mấy lần trước tích cực rồi cũng muối bỏ biển, rồi tắt ngúm, nhưng thôi có mất gì đâu, mình làm danh sách mọi người cũng là việc cần thiết cho chính mình mà …

Rồi hôm họp đầu tiên của ban Liên Lạc chuẩn bị 20/11, lại một lần bực mình vì các thành viên giờ giấc cao su quá, ai cũng “tôi có việc bận chút, đang đến” … mẹ kiếp, vợ con mình đã phải cho lên phố từ sớm, đi chơi cả nhà mà : “thôi mẹ con mày tự đi taxi về nhé, bố có việc quan trọng phải đúng giờ, cũng không đón được”, thế mà về điểm hẹn thấy mỗi ông Dương vừa đến, hai thằng ngồi chờ uống căng cả bụng hết café lại chè và nước trắng, đến hơn tiếng đồng hồ chả thấy ai, chán quá, nhà nào cũng gần xẹt mà … tôi bảo Dương: “thôi về đi, chắc tôi và ông cũng chỉ dính phát này là đầu tiên và duy nhất thôi nhé” , nhưng vẫn nấn ná gọi cho Thúy và thực lòng, hôm đó nếu không quá nể Thúy nhà xa mà luôn tích cực trong những lần hội họp trước, thì chắc chắn “Michael Tan Nát” rồi. Đã thế mụ Yến A lại cứ xoáy “ông thích thì về đi, trông mặt cứ như đưa đám ấy”, mà thế quái nào mình lại nhịn được mới tài, tự nghĩ “thôi không chấp mấy đứa này, hãy tự trách mình đặt quả tim không đúng chỗ mà thôi”. (Wao, viết ra được cũng thấy nhẹ nhõm quá …). Và thế là về uống bia một mình không đi ăn trưa cùng nhóm, gọi thêm ông Dương sang cho vơi sầu nguôi hận…

Tôi vẫn tiếp tục việc cập nhật danh sách lớp hàng ngày, kể cũng vui vì mình gọi điện được tới nhiều người tưởng như không thể liên lạc được, và đều nhận được tinh thần nhiệt tình hẹn sẽ tham gia họp lớp, thật ấm lòng khi nghe Yến B cứ nhắc đi nhắc lại “hẹn gặp nhé, nhớ phải báo cho tớ liên tục đấy nhé, tớ không dùng mail vì quân đội mà, à mà dạo này trông thế nào, có khác xưa không” v.v.

Nhân đây cũng thank Việt Bầu về việc tích cực tham gia tìm liên lạc các bạn, và sửa lại form danh sách theo Alphabet.

Và rồi cuộc gặp mặt 22/11/2009 tại Vườn Quả Từ Liêm thật là ấm cúng và đông đủ, 26/34 người đã đến, chỉ thiếu Thăng, Hùng Anh, Tố Tâm đang ở nước ngoài, Lan thì ở Thiền Viện, Huy ở Huế không về được, An, Ngọc, Nga bận đột xuất, ngay cả các bạn ở xa hoặc hay vắng mặt các lần họp trước như Hoàng Hà, Ngân, Hỏa Ngọc Anh … cũng có mặt. Rồi cô Quy, Thầy Trần, Cô Vân, Cô Luận, Cô Thọ vẫn như ngày nào, vẫn hát cho cả lớp nghe với đầy nhiệt huyết, và mọi người dường như quên tất cả để trút bầu tâm sự với nhau, vui đùa với nhau như ngày nào cùng chung lớp.

Gặp mặt đông đủ như ngày nào - món quà này mới là vô giá tới các thầy cô, cũng là phụ huynh của vài bạn trong lớp, tới chính chúng ta. Mong rằng chúng ta có thể giữ món quà này bền lâu mãi mãi, và việc chia sẻ trên blog này, cũng là một trong những điều theo tôi là cần làm thường xuyên để nuôi dưỡng nó …

24/11/2009
Đông Hưng

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2009

Họp lớp 22/11/2009


Ngày họp lớp hôm qua để lại trong tôi thật nhiều cảm xúc, thật vui khi gặp nhau sau hai mốt năm mà cứ như vừa tan học, vẫn là những gương mặt Việt “bầu”, Nam “toòng”, Dương “són”, Trần Anh “bôn sê vích”, vẫn là Nam Liên, chị Hà “vồ”, Ngân “8”, Hoa “cừ”, Ngọc Anh cùng tổ, vẫn ồn ào những tiếng cười nói chuyện riêng nhóm Thục, Yến, Thúy, Liên, Hiền …, vẫn chí chóe những trò trêu chọc ngày xưa … vẫn là Cô Quy chủ nhiệm nghiêm nghị, Thầy Trần lãng mạn với những áng thơ văn, Cô Thái Vân luôn cười nhưng thật nghiêm khắc, rồi Cô Thọ, Cô Luận … như hồi nào đang đứng trên giảng đường Minh Khai …

Nhưng cũng chạnh buồn khi thiếu những Huy, Thăng “sứt”, Hùng Anh, Lan “cai”, Tố Tâm … những người không bao giờ vắng mặt trong những lần đi chơi ngày trước… Tôi mong có một lúc nào đó các bạn đọc được Blog này, để cùng hòa với chúng tôi, cùng nhau chia sẻ vui, buồn … và sống lại những năm tháng 12A Minh Khai ngày ấy …

23/11/2009
Đông Hưng