Chó vàng và chó đen ăn no xong, chúng ra nằm sưởi ấm ngoài trời cạnh cửa nhà bếp, trò chuyện với nhau rất thân mật. Chúng nói đủ chuyện trên trời đưới đất, thiện và ác, cuối cùng đến chuyện tình bạn.
Chó đen nói:
- Hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời là được sống chung với người bạn trung thành đáng tin cậy, biết chia sẻ khó khăn hoạn nạn, thương yêu lẫn nhau, biết bảo vệ bạn, làm cho bạn vui lòng, đồng thời từ trong niềm vui của bạn tìm lấy niềm vui cho mình. Trên đời này còn gì hạnh phúc hơn thế? Giá như bạn và tôi kết thành bạn bè thân thiết thì cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nhiều.
Chó vàng niềm nở nói:
- Vậy quá tốt, chúng ta kết làm bạn bè đi!
Chó đen cũng rất cảm động:
- Anh bạn thân yêu! trước đây chúng ta ko ngày nào ko gây gổ nhau, giờ nghĩ lại tôi cảm thấy thẹn lòng. Chủ nhà rất tốt, cho chúng ta ăn, chỗ ở cũng rộng rãi, gây gổ nhau là điều hoàn toàn ko có lý. Nào bạn hiền, đến đây, chúng ta bắt tay nhau nào!
Chó vàng vui vẻ:
- Được thôi, được thôi!
Hai con chó ôm chầm lấy nhau vẻ rất thân thiết, liếm mặt lẫn nhau, chúng cao hứng hô lớn:
- Tình bạn muôn năm! Từ nay trở đi chúng ta dẹp bỏ những oán hận, ghen tức, gây gổ.
Đúng lúc này, từ trong bếp ném ra một khúc xương thơm, hai con chó nhanh như chớp lao người giành nhau khúc xương. Tình bạn thân thiết như ngọn nến vừa được nhen nhóm liền bị dập tắt, chúng xông vào cắn xé nhau, lông bay tứ tung. Cho đến lúc người chủ lấy thùng nước lạnh đổ lên người chúng chúng mới thôi cắn nhau.
LỜI BÌNH: Trên đời này có rất nhiều tình bạn như thế, nghe họ nói năng, tưởng rằng họ là bạn chí thân chí cốt, ném cho họ chút quyền lợi(khúc xương) họ lập tức sẽ tranh giành, cắn xé nhau, thậm chí trở thành kẻ thù của nhau. Tình bạn chân chính không phải là là chỉ nói ở cửa miệng, không phải tâng bốc lẫn nhau, mà là hết lòng chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau trong hoạn nạn, không cần báo đáp. Nếu không tình bạn cũng chỉ mong manh như tình bạn giữa hai con chó kia mà thôi.
28-09-2011.
Huy 12A
Thứ Tư, 28 tháng 9, 2011
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011
Sống khỏe
Sau sự ra đi của Cha tôi, thời gian biểu của tôi đã thay đổi rất nhiều, hiện tại với tôi có hai điều quan trọng nhất đó là dành thời gian để gần gũi dạy dỗ con cái, và tập luyện để cải thiện sức khỏe của mình.
Thật kỳ lạ là thời nay khi người ta ăn sung mặc sướng thì lại sinh ra biết bao nhiêu bệnh tật oái oăm, đúng là câu “trăm sự cũng chỉ từ cái miệng mà ra” thật sâu sắc kể cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Điều tôi trăn trở nhất là làm sao để con người có thể khỏe mạnh không bệnh tật, làm sao để mình tự tránh khỏi hay tự chữa được các căn bệnh oái oăm thời nay như u bướu, mỡ máu, tiểu đường, gout … Tự ở đây là tổng hợp cả sức khỏe nội lực cộng với chế độ ăn uống hợp lý mà mỗi cá nhân có thể chủ động được, chưa cần dùng thuốc. Tôi đang đọc, tìm hiểu và đang áp dụng một số phương pháp cải thiện sức khỏe và muốn chia sẻ với các bạn, trên cơ sở tiêu chí là phải đơn giản, dễ thực hiện mọi nơi mọi lúc và ai cũng áp dụng được.
“Câu chuyện đàn cá chọi”:
Tôi nuôi cá chọi được ba năm nay, cũng xuất phát từ việc nhớ nhung thú vui ngày trẻ con, nuôi cá từ khi đẻ trứng lớn lên và chỉ nuôi chơi thôi, tôi rất thích ngắm chúng vào buổi sáng. Bọn cá chọi rất hiếu động, sống trong đàn chúng đánh nhau suốt ngày nhưng chỉ một lúc lại chạy lăng xăng ra chỗ khác, y hệt lũ trẻ con bọn tôi ngày xưa thích chạy nhảy vật lộn ngoài bãi cát bãi cỏ ấy. Khi nuôi cá chọi tôi phát hiện ra một điều thú vị: cùng một loại thức ăn (giun mua ngoài chợ), cùng một loại nước, nhưng cá chọi khi nuôi trong đàn rất hiếm khi bị bệnh còn cá chọi trưởng thành khi tách ra nuôi riêng lại rất hay bị bệnh sình bụng xù vảy mà chết ngay kể cả khi đang rất khỏe mạnh. Tôi cho rằng chính sự lười vận động (cá nuôi riêng thường ít bơi hơn còn cá đàn vận động suốt ngày) và ăn uống dư thừa là nguyên nhân.
“Áp dụng thế nào”:
Thứ nhất ăn uống: có lẽ chưa bao giờ tôi lại cảm thấy bất an với ăn uống như bây giờ, độc hại khắp nơi, thực phẩm giả, hỏng, bẩn, ngâm tẩm thuốc này thuốc nọ … nhưng tránh sao đây hả trời, đi làm phải ăn cơm bụi, về nhà thì ngay cả đồ mình mua tươi ngoài chợ cũng tiềm ẩn độc chất, đi nhà hàng đắt tiền cũng chưa chắc an tâm, lại còn cái khoản ăn nhiều lại dễ bị “very good” (gout), uống nhiều thì tiềm tàng “tè đường” (tiểu đường) … Vậy thì đâu là giải pháp, sách nói rằng ta nên cố gắng tối đa ăn đồ tươi sống, nhiều rau ít thịt và không để lưu cữu qua ngày, nên ăn đồ luộc hấp, tránh đồ chiên rán hay nướng mỡ màng cháy sém … và bao nhiêu thứ nên và không nên nữa, thế thì còn qué gì là tinh hoa ẩm thực nữa hả các cụ … Lại còn trường hợp tiếp khách vẫn phải ăn hoặc thấy ngon quá không dừng được thì sao, sách lại nói rằng nên dùng thức ăn giải độc ví như đi ăn baba mỗi tháng một lần, hay uống các loại giải dược như trong phim chưởng ấy, hàng cao thủ là phải luôn có trong tay áo một lọ be bé gọi là bảo bối giải dược độc môn, nhưng cũng chưa chắc chắn giải hết được các loại độc trên đời …
Thứ hai tập luyện: thời nay các câu lạc bộ thể thao, thể dục dưỡng sinh mọc ra nhan nhản, nào là võ thuật, khí công, yoga, bóng đá, cầu lông, “te-nít”, “gốp-phờ”, nào là bơi lội, múa bụng, thể hình … chọn cái nào đây. Vẫn biết là vận động sẽ tốt, nhưng quá sức khéo lại mau “tèo”, rồi thời gian eo hẹp, con cái cứ réo ời ời thì tập với tành cái nỗi gì. Tôi vẫn thường chơi bóng đá với bạn bè, cũng thể thao tí để tốt cho sức khỏe nhưng cái lệ uống bia sau đá bóng thì hơi căng, đá khoảng 1 tiếng đồng hồ thì uống cỡ ba bốn tiếng hôm sau mệt nhừ, quả là lợi bất cập hại. Thế rồi tập luyện để to chân to tay thì còn dễ, chứ tập luyện nội tạng thì làm sao đây, mà nội tạng có lôi ra xem được đâu mà biết tập đúng hay sai. Sách lại viết rằng các cơ quan nội tạng cũng có tuổi thọ giới hạn, chúng chỉ bền khi có chế độ vận hành bảo dưỡng hợp lý, vận hành đừng nên quá tải và chỉ có thể bảo dưỡng bằng phương pháp xoa bóp bên ngoài và hít thở mà thôi, quy luật Sinh-Lão-Bệnh-Tử của vũ trụ muôn đời sẽ không bao giờ thay đổi.
Nhưng nói thế không có nghĩa là chúng ta rơi vào bế tắc vì ai cũng có cách sống khỏe riêng của mình, miễn là bạn có niềm tin rằng cách mình đem lại hiệu quả tốt nhất. Với tôi thì tôi đang theo tiêu chí ăn uống sạch bằng rau tự trồng, nhiều rau cá, ít thịt, có dùng thêm chút ít kháng sinh tự nhiên như tỏi sống, gừng sống trong bữa cơm, tập luyện thì theo tiêu chí đơn giản bất kể không gian hay thời tiết thay đổi thể nào cũng vẫn thực hiện được. Hiện tại mỗi sáng tôi chỉ bỏ ra tổng cộng 30 phút cho thể dục dưỡng sinh, tôi đang tập môn vẩy tay hay còn có tên gọi “Dịch Cân Kinh-Phất Thủ”, sau đó là hít thở theo phương pháp “Thở Bụng” mà tôi tin là tốt cho nội tạng của mình, sau 6 tháng thực hiện tôi đã thấy có chuyển biến rõ rệt về thể lực cũng như khỏi một số bệnh trong người mà trước đây tôi vẫn thường phải dùng thuốc. Hai môn này chỉ đứng một chỗ nên chắc chắn ai cũng thực hiện được, bất kể nắng mưa. Các bạn nếu có hứng thú thì search trên web các từ khóa tôi viết trong dấu ngoặc để tìm hiểu thêm về phương pháp, chúng rất ngắn gọn và dễ thực hiện đấy, hoặc nếu cần thì gọi cho tôi vì tôi đang áp dụng rồi. Và còn một vài bài thuốc đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả như dùng nước lá sen chữa rất nhiều bệnh, đặc biệt là béo phì thừa mỡ, bài dễ nhất là dùng lá sen bánh tẻ tươi hay khô cũng được, bạn thái nhỏ và nấu nước uống hàng ngày, bạn hãy thử search “công dụng của lá sen” mà xem, hay là tầm 5h chiều hãy thử đi bộ 10 phút chân đất trên đường cát sỏi hay đường nhựa cũng được (mặt đường đang còn nóng), huyệt Dũng Tuyền ở gan bàn chân được xoa nóng sẽ giúp bạn nâng cao sức khỏe đáng kể đấy, hay là bạn đã bao giờ thử tự làm mình ứa nước miếng bằng cách nhìn quả chanh cắt dở rồi nuốt nhiều nước miếng xuống bụng chưa, đứng nhổ nước miếng đi nhé, vì đó là “Thiên Thủy” có công dụng chữa rất nhiều bệnh trong dạ dày đấy … Hãy tự mình sống khỏe bằng các phương pháp đơn giản dễ dàng nhất các bạn nhé.
22/8/2011
Đông Hưng
Thật kỳ lạ là thời nay khi người ta ăn sung mặc sướng thì lại sinh ra biết bao nhiêu bệnh tật oái oăm, đúng là câu “trăm sự cũng chỉ từ cái miệng mà ra” thật sâu sắc kể cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Điều tôi trăn trở nhất là làm sao để con người có thể khỏe mạnh không bệnh tật, làm sao để mình tự tránh khỏi hay tự chữa được các căn bệnh oái oăm thời nay như u bướu, mỡ máu, tiểu đường, gout … Tự ở đây là tổng hợp cả sức khỏe nội lực cộng với chế độ ăn uống hợp lý mà mỗi cá nhân có thể chủ động được, chưa cần dùng thuốc. Tôi đang đọc, tìm hiểu và đang áp dụng một số phương pháp cải thiện sức khỏe và muốn chia sẻ với các bạn, trên cơ sở tiêu chí là phải đơn giản, dễ thực hiện mọi nơi mọi lúc và ai cũng áp dụng được.
“Câu chuyện đàn cá chọi”:
Tôi nuôi cá chọi được ba năm nay, cũng xuất phát từ việc nhớ nhung thú vui ngày trẻ con, nuôi cá từ khi đẻ trứng lớn lên và chỉ nuôi chơi thôi, tôi rất thích ngắm chúng vào buổi sáng. Bọn cá chọi rất hiếu động, sống trong đàn chúng đánh nhau suốt ngày nhưng chỉ một lúc lại chạy lăng xăng ra chỗ khác, y hệt lũ trẻ con bọn tôi ngày xưa thích chạy nhảy vật lộn ngoài bãi cát bãi cỏ ấy. Khi nuôi cá chọi tôi phát hiện ra một điều thú vị: cùng một loại thức ăn (giun mua ngoài chợ), cùng một loại nước, nhưng cá chọi khi nuôi trong đàn rất hiếm khi bị bệnh còn cá chọi trưởng thành khi tách ra nuôi riêng lại rất hay bị bệnh sình bụng xù vảy mà chết ngay kể cả khi đang rất khỏe mạnh. Tôi cho rằng chính sự lười vận động (cá nuôi riêng thường ít bơi hơn còn cá đàn vận động suốt ngày) và ăn uống dư thừa là nguyên nhân.
“Áp dụng thế nào”:
Thứ nhất ăn uống: có lẽ chưa bao giờ tôi lại cảm thấy bất an với ăn uống như bây giờ, độc hại khắp nơi, thực phẩm giả, hỏng, bẩn, ngâm tẩm thuốc này thuốc nọ … nhưng tránh sao đây hả trời, đi làm phải ăn cơm bụi, về nhà thì ngay cả đồ mình mua tươi ngoài chợ cũng tiềm ẩn độc chất, đi nhà hàng đắt tiền cũng chưa chắc an tâm, lại còn cái khoản ăn nhiều lại dễ bị “very good” (gout), uống nhiều thì tiềm tàng “tè đường” (tiểu đường) … Vậy thì đâu là giải pháp, sách nói rằng ta nên cố gắng tối đa ăn đồ tươi sống, nhiều rau ít thịt và không để lưu cữu qua ngày, nên ăn đồ luộc hấp, tránh đồ chiên rán hay nướng mỡ màng cháy sém … và bao nhiêu thứ nên và không nên nữa, thế thì còn qué gì là tinh hoa ẩm thực nữa hả các cụ … Lại còn trường hợp tiếp khách vẫn phải ăn hoặc thấy ngon quá không dừng được thì sao, sách lại nói rằng nên dùng thức ăn giải độc ví như đi ăn baba mỗi tháng một lần, hay uống các loại giải dược như trong phim chưởng ấy, hàng cao thủ là phải luôn có trong tay áo một lọ be bé gọi là bảo bối giải dược độc môn, nhưng cũng chưa chắc chắn giải hết được các loại độc trên đời …
Thứ hai tập luyện: thời nay các câu lạc bộ thể thao, thể dục dưỡng sinh mọc ra nhan nhản, nào là võ thuật, khí công, yoga, bóng đá, cầu lông, “te-nít”, “gốp-phờ”, nào là bơi lội, múa bụng, thể hình … chọn cái nào đây. Vẫn biết là vận động sẽ tốt, nhưng quá sức khéo lại mau “tèo”, rồi thời gian eo hẹp, con cái cứ réo ời ời thì tập với tành cái nỗi gì. Tôi vẫn thường chơi bóng đá với bạn bè, cũng thể thao tí để tốt cho sức khỏe nhưng cái lệ uống bia sau đá bóng thì hơi căng, đá khoảng 1 tiếng đồng hồ thì uống cỡ ba bốn tiếng hôm sau mệt nhừ, quả là lợi bất cập hại. Thế rồi tập luyện để to chân to tay thì còn dễ, chứ tập luyện nội tạng thì làm sao đây, mà nội tạng có lôi ra xem được đâu mà biết tập đúng hay sai. Sách lại viết rằng các cơ quan nội tạng cũng có tuổi thọ giới hạn, chúng chỉ bền khi có chế độ vận hành bảo dưỡng hợp lý, vận hành đừng nên quá tải và chỉ có thể bảo dưỡng bằng phương pháp xoa bóp bên ngoài và hít thở mà thôi, quy luật Sinh-Lão-Bệnh-Tử của vũ trụ muôn đời sẽ không bao giờ thay đổi.
Nhưng nói thế không có nghĩa là chúng ta rơi vào bế tắc vì ai cũng có cách sống khỏe riêng của mình, miễn là bạn có niềm tin rằng cách mình đem lại hiệu quả tốt nhất. Với tôi thì tôi đang theo tiêu chí ăn uống sạch bằng rau tự trồng, nhiều rau cá, ít thịt, có dùng thêm chút ít kháng sinh tự nhiên như tỏi sống, gừng sống trong bữa cơm, tập luyện thì theo tiêu chí đơn giản bất kể không gian hay thời tiết thay đổi thể nào cũng vẫn thực hiện được. Hiện tại mỗi sáng tôi chỉ bỏ ra tổng cộng 30 phút cho thể dục dưỡng sinh, tôi đang tập môn vẩy tay hay còn có tên gọi “Dịch Cân Kinh-Phất Thủ”, sau đó là hít thở theo phương pháp “Thở Bụng” mà tôi tin là tốt cho nội tạng của mình, sau 6 tháng thực hiện tôi đã thấy có chuyển biến rõ rệt về thể lực cũng như khỏi một số bệnh trong người mà trước đây tôi vẫn thường phải dùng thuốc. Hai môn này chỉ đứng một chỗ nên chắc chắn ai cũng thực hiện được, bất kể nắng mưa. Các bạn nếu có hứng thú thì search trên web các từ khóa tôi viết trong dấu ngoặc để tìm hiểu thêm về phương pháp, chúng rất ngắn gọn và dễ thực hiện đấy, hoặc nếu cần thì gọi cho tôi vì tôi đang áp dụng rồi. Và còn một vài bài thuốc đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả như dùng nước lá sen chữa rất nhiều bệnh, đặc biệt là béo phì thừa mỡ, bài dễ nhất là dùng lá sen bánh tẻ tươi hay khô cũng được, bạn thái nhỏ và nấu nước uống hàng ngày, bạn hãy thử search “công dụng của lá sen” mà xem, hay là tầm 5h chiều hãy thử đi bộ 10 phút chân đất trên đường cát sỏi hay đường nhựa cũng được (mặt đường đang còn nóng), huyệt Dũng Tuyền ở gan bàn chân được xoa nóng sẽ giúp bạn nâng cao sức khỏe đáng kể đấy, hay là bạn đã bao giờ thử tự làm mình ứa nước miếng bằng cách nhìn quả chanh cắt dở rồi nuốt nhiều nước miếng xuống bụng chưa, đứng nhổ nước miếng đi nhé, vì đó là “Thiên Thủy” có công dụng chữa rất nhiều bệnh trong dạ dày đấy … Hãy tự mình sống khỏe bằng các phương pháp đơn giản dễ dàng nhất các bạn nhé.
22/8/2011
Đông Hưng
Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011
Các bạn cùng xem.
Sáng nay, tình cờ tôi đọc được một mẩu chuyện của giáo sư Văn Như Cương về Thầy và trò, tôi thấy rất hay. Có thể có bạn đã đọc rồi vì bài này đăng trên mạng nhưng tôi vẫn muốn post lên đây cho các bạn cùng đọc,bài viết như sau:
'Ai từng dạy tôi thì giơ tay!'
Thú thật, khi được nghe câu chuyện này tôi không tin. Nhưng, người kể lại là một người có thật, một thầy giáo ở một trường đại học (ĐH) có thật, kể về một cuộc gặp gỡ có thật, và người nói câu mệnh lệnh trên cũng có thật một trăm phần trăm!
Bây giờ tôi viết lại câu chuyện này, ai “tin thì tin, không tin thì thôi” (câu trong ngoặc kép là thơ của Nguyễn Trọng Tạo).
Chuyện là có một người đã học và đã tốt nghiệp ở một trường ĐH vào loại có tiếng ở nước ta. Sau khi ra trường mấy năm, không hiểu trời xui đất khiến hay tổ tiên phù hộ độ trì gì đó mà anh ta được “bắn” sang một nước ngoài nào đấy sinh sống và làm ăn. Rồi nghe nói anh ta dần dần “nổi tiếng” trở thành một đấng trượng phu…
Rồi anh ta muốn về nước chơi, thăm thú quê hương, mong góp sức mình cho đất nước trong thời kì đổi mới. Anh trở về ngôi trường xưa, muốn có một cuộc giao lưu với thầy cô giáo và bạn bè cũ.
Cuộc họp cũng không ít người, các bạn trẻ đến vì tò mò, các thầy giáo già đến vì muốn xem mặt học trò cũ mà trước đây mình không chú ý nên không nhớ ra.
Sau vài câu xã giao thường lệ, con người thành đạt ấy dừng một lúc để mọi người tập trung chú ý và nói: “Ai đã từng dạy tôi thì giơ tay!”.
Phòng họp đột nhiên im lặng như tờ, và không một cánh tay nào giơ lên… Rồi có tiếng động di chuyển bàn ghế và… các thầy giáo lần lượt im lặng ra về.
Chuyện kể đã xong, bây giờ xin cho phép tôi nhớ lại chuyện cũ hồi đi học. Có một bài học trong sách giáo khoa tiểu học mà tôi không thể nào quên. Bài học nhan đề: “Thưa thầy, con là Các-nô đây”. Bài học chỉ hơn nửa trang giấy cùng với một bức ảnh (hay bức vẽ, tôi không phân biệt được vì còn nhỏ).
Trong bức ảnh có một thầy giáo già đang ngồi sau chiếc bàn, trước mặt là học trò, cửa ra vào mở rộng và trong khung cửa là hình một người đàn ông chững chạc có râu mép quăn, đi ủng cao đến đầu gối. Tay phải ông ta ấp lên ngực trái chỗ con tim, đầu cúi thấp và miệng ông dường như đang nói : “Thưa thầy, con là Các-nô đây”.
Cho đến nay tôi cũng không biết Các-nô là ai, chỉ biết rằng ông ta là một quan to, trở về quê hương, muốn đến thăm thầy giáo cũ và lớp học cũ của mình, và bài học trong sách giáo khoa nói về cái phút giây gặp gỡ ấy.
Tôi còn nhớ người thầy tên là thầy Thái đã dạy tôi bài học ấy ở ngôi trường làng. Thầy thường đánh vào mông tôi mỗi khi tôi viết sai chính tả hoặc làm ồn trong lớp. Thầy thường quát: “Lại thằng Cương phải không? Làm ồn vừa chứ, muốn đét vào đít hả ?”.
Học xong bài học ấy tôi cứ mong ước một ngày nào đó, khi đã trưởng thành, tôi sẽ quay về đúng lớp học này, mở cửa bước vào, không chỉ cúi đầu như Các-nô, mà tôi sẽ quỳ xuống trước mặt thầy và nói : “Thưa thầy, con là …thằng Cương đây”.
Nhưng tôi đã không làm được điều đó. Hỡi ôi! Thầy tôi đã mất trước khi tôi kịp nên người…
Văn Như Cương.
Thân chào các bạn. Huy12A
'Ai từng dạy tôi thì giơ tay!'
Thú thật, khi được nghe câu chuyện này tôi không tin. Nhưng, người kể lại là một người có thật, một thầy giáo ở một trường đại học (ĐH) có thật, kể về một cuộc gặp gỡ có thật, và người nói câu mệnh lệnh trên cũng có thật một trăm phần trăm!
Bây giờ tôi viết lại câu chuyện này, ai “tin thì tin, không tin thì thôi” (câu trong ngoặc kép là thơ của Nguyễn Trọng Tạo).
Chuyện là có một người đã học và đã tốt nghiệp ở một trường ĐH vào loại có tiếng ở nước ta. Sau khi ra trường mấy năm, không hiểu trời xui đất khiến hay tổ tiên phù hộ độ trì gì đó mà anh ta được “bắn” sang một nước ngoài nào đấy sinh sống và làm ăn. Rồi nghe nói anh ta dần dần “nổi tiếng” trở thành một đấng trượng phu…
Rồi anh ta muốn về nước chơi, thăm thú quê hương, mong góp sức mình cho đất nước trong thời kì đổi mới. Anh trở về ngôi trường xưa, muốn có một cuộc giao lưu với thầy cô giáo và bạn bè cũ.
Cuộc họp cũng không ít người, các bạn trẻ đến vì tò mò, các thầy giáo già đến vì muốn xem mặt học trò cũ mà trước đây mình không chú ý nên không nhớ ra.
Sau vài câu xã giao thường lệ, con người thành đạt ấy dừng một lúc để mọi người tập trung chú ý và nói: “Ai đã từng dạy tôi thì giơ tay!”.
Phòng họp đột nhiên im lặng như tờ, và không một cánh tay nào giơ lên… Rồi có tiếng động di chuyển bàn ghế và… các thầy giáo lần lượt im lặng ra về.
Chuyện kể đã xong, bây giờ xin cho phép tôi nhớ lại chuyện cũ hồi đi học. Có một bài học trong sách giáo khoa tiểu học mà tôi không thể nào quên. Bài học nhan đề: “Thưa thầy, con là Các-nô đây”. Bài học chỉ hơn nửa trang giấy cùng với một bức ảnh (hay bức vẽ, tôi không phân biệt được vì còn nhỏ).
Trong bức ảnh có một thầy giáo già đang ngồi sau chiếc bàn, trước mặt là học trò, cửa ra vào mở rộng và trong khung cửa là hình một người đàn ông chững chạc có râu mép quăn, đi ủng cao đến đầu gối. Tay phải ông ta ấp lên ngực trái chỗ con tim, đầu cúi thấp và miệng ông dường như đang nói : “Thưa thầy, con là Các-nô đây”.
Cho đến nay tôi cũng không biết Các-nô là ai, chỉ biết rằng ông ta là một quan to, trở về quê hương, muốn đến thăm thầy giáo cũ và lớp học cũ của mình, và bài học trong sách giáo khoa nói về cái phút giây gặp gỡ ấy.
Tôi còn nhớ người thầy tên là thầy Thái đã dạy tôi bài học ấy ở ngôi trường làng. Thầy thường đánh vào mông tôi mỗi khi tôi viết sai chính tả hoặc làm ồn trong lớp. Thầy thường quát: “Lại thằng Cương phải không? Làm ồn vừa chứ, muốn đét vào đít hả ?”.
Học xong bài học ấy tôi cứ mong ước một ngày nào đó, khi đã trưởng thành, tôi sẽ quay về đúng lớp học này, mở cửa bước vào, không chỉ cúi đầu như Các-nô, mà tôi sẽ quỳ xuống trước mặt thầy và nói : “Thưa thầy, con là …thằng Cương đây”.
Nhưng tôi đã không làm được điều đó. Hỡi ôi! Thầy tôi đã mất trước khi tôi kịp nên người…
Văn Như Cương.
Thân chào các bạn. Huy12A
Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011
“Sống chậm”
Có lần một người bạn đã hỏi tôi rằng “theo anh chậm là tốt hay nhanh là tốt”, tôi trả lời rằng “việc nhanh hay chậm phải tùy vào hoàn cảnh, khi cần nhanh mà anh lại chậm hay khi cần chậm lại làm nhanh cũng đều hỏng cả”, người bạn tôi chỉ mỉm cười không nói, nhưng câu hỏi ấy vẫn đeo đẳng tôi mãi cho tới tận bây giờ. Trải qua từng ấy năm cuộc đời, các bạn có thấy lúc nào chúng ta cũng hối hả không, khi còn bé thì
cả ngày hối hả đi tìm trò nghịch ngợm, đến ăn cơm còn nuốt vội không thèm nhai, khi trưởng thành có gia đình thì hối hả từ lúc thức dậy chuẩn bị đi làm, cho con đi học, hối hả trong công việc, hối hả trong trăm ngàn mối lo toan trên đời … đến khi lên giường đi ngủ với thân thể rã rời mà tim vẫn đập thình thịch tưởng như vẫn đang còn chạy trên đường…
cả ngày hối hả đi tìm trò nghịch ngợm, đến ăn cơm còn nuốt vội không thèm nhai, khi trưởng thành có gia đình thì hối hả từ lúc thức dậy chuẩn bị đi làm, cho con đi học, hối hả trong công việc, hối hả trong trăm ngàn mối lo toan trên đời … đến khi lên giường đi ngủ với thân thể rã rời mà tim vẫn đập thình thịch tưởng như vẫn đang còn chạy trên đường… Sáng na
y tôi quyết định lấy xe máy đi làm, giải pháp thời “bão giá” mà :-), tôi chọn con đường nhỏ vòng vèo ngày xưa, luồn qua sau trường Sư Phạm qua Cầu Giấy lên Đê La Thành, sang tiếp khu Thành Công chỗ nhà Hiền Cá Sấu cùng lớp Tổng hợp của Lan/Việt, trên đường hít đủ thứ khói bụi, mùi người, mùi thức ăn buổi sáng … “tạp phí lù”, tôi chợt nhận ra một mùi quen quen… À há, đó là mùi cống, chua chua, thum thủm, nhưng tôi lại cảm thấy vui vui vì ký ức chợt ùa về, cái cảnh ngày xưa bọn tôi suốt ngày quanh quẩn bên mấy đọan cống trong khu, nào bắt cá săn sắt, cá bảy màu, câu lươn, nào vớt giun cho cá chọi … mà toàn “tay không bắt giặc” nhé keke … thế là tôi quyết định viết cho các bạn.
y tôi quyết định lấy xe máy đi làm, giải pháp thời “bão giá” mà :-), tôi chọn con đường nhỏ vòng vèo ngày xưa, luồn qua sau trường Sư Phạm qua Cầu Giấy lên Đê La Thành, sang tiếp khu Thành Công chỗ nhà Hiền Cá Sấu cùng lớp Tổng hợp của Lan/Việt, trên đường hít đủ thứ khói bụi, mùi người, mùi thức ăn buổi sáng … “tạp phí lù”, tôi chợt nhận ra một mùi quen quen… À há, đó là mùi cống, chua chua, thum thủm, nhưng tôi lại cảm thấy vui vui vì ký ức chợt ùa về, cái cảnh ngày xưa bọn tôi suốt ngày quanh quẩn bên mấy đọan cống trong khu, nào bắt cá săn sắt, cá bảy màu, câu lươn, nào vớt giun cho cá chọi … mà toàn “tay không bắt giặc” nhé keke … thế là tôi quyết định viết cho các bạn. Thực r
a vài năm nay tôi đã cho rằng mình “Suy nghĩ nên nhanh, hành động nên chậm” và nên sống chậm lại, thỉnh thoảng dành thời gian lang thang một mình tìm cảm giác ngày xưa là việc rất hay ho, vì khi đó tôi tìm được cảm giác bình yên thư thái nhất, có thêm thời gian suy ngẫm về cuộc sống quanh mình. Và với các bạn, tôi chỉ mong các bạn cũng luôn dành được thời gian riêng tư cho chính mình, thoát khỏi mọi mối lo toan để có thể nhâm nhi hương vị hạnh phúc cuộc sống, và thêm nữa, các bạn nhớ dành thời gian chăm sóc sức khỏe của mình nhé ...
a vài năm nay tôi đã cho rằng mình “Suy nghĩ nên nhanh, hành động nên chậm” và nên sống chậm lại, thỉnh thoảng dành thời gian lang thang một mình tìm cảm giác ngày xưa là việc rất hay ho, vì khi đó tôi tìm được cảm giác bình yên thư thái nhất, có thêm thời gian suy ngẫm về cuộc sống quanh mình. Và với các bạn, tôi chỉ mong các bạn cũng luôn dành được thời gian riêng tư cho chính mình, thoát khỏi mọi mối lo toan để có thể nhâm nhi hương vị hạnh phúc cuộc sống, và thêm nữa, các bạn nhớ dành thời gian chăm sóc sức khỏe của mình nhé ... Đông Hưng
13/4/2011
Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011
Niềm tin và sức mạnh

Cha tôi đã về với đất mẹ sau 70 năm cuộc đời, với tôi đây là một biến cố quá lớn, một sự mất mát không gì so sánh được. Đau đớn, hụt hẫng, nuối tiếc, ân hận nhiều điều, nhưng cách mà ông ra đi đã để lại trong tôi rất nhiều suy ngẫm, tôi thầm nhủ sẽ sống sao cho xứng với cha tôi, một nhân cách mạnh mẽ luôn sống với niếm tin mạnh mẽ vững vàng.
Lúc cha tôi lâm trọng bệnh, hai anh em tôi đã tìm mọi cách chữa trị cho ông, nhưng cho dù phải dùng bất cứ thuốc gì, làm bất cứ xét nghiệm gì hay thay đổi phương hướng trị bệnh …, cha tôi luôn đón nhận một cách rất vui vẻ. Ông đã nói với chúng tôi rằng ông rất tự hào về các con vì các con đã đủ trưởng thành để chung tay lo cho cha mẹ lúc già yếu ốm đau, cha ngần này tuổi rồi, nếu bệnh không thể chữa được thì cũng không có gì ân hận, các con đừng tốn phí quá nhiều tiền vô ích … Trong những ngày đó, chưa lúc nào tôi thấy cha tôi kêu ca trách móc hay khóc than, ông luôn truyền cho chúng tôi niềm tin và sự lạc quan, ông cố ăn uống để có sức chịu đựng, và luôn nói mỗi ngày rằng cha cảm thấy khá lên rồi. Tôi vẫn nhớ như in ánh mắt yêu thương sâu thẳm khi ông vuốt tóc các em, các con, các cháu hôm cuối cùng, ông vẫn nói rằng ông tin mình sẽ khỏi bệnh và trở về nhà, đây chỉ là một thử thách khó khăn ông phải vượt qua, thậm chí lúc tôi cầm tay ông, khóc và nói thật với ông rằng bệnh của ông rất nan y, con bất hiếu không đủ sức cứu cha rồi … thì ông nghiêm mặt nói “CÁC CON KHÔNG ĐƯỢC KHÓC, SỐNG PHẢI CÓ NIỀM TIN, CÒN NƯỚC CÒN TÁT”. Lúc đó tôi cảm thấy sao mình yếu ớt thế, hèn kém thế, nhìn cha hiên ngang đi vào cõi vĩnh hằng, nhẹ nhàng như đi vào giấc ngủ với nét mặt rạng ngời, tôi đã tự hét lên trong tâm khảm của mình rằng phải mạnh mẽ lên, hãy dành toàn bộ sức lực của mình để chăm sóc và giúp đỡ cho những người còn sống, để rồi không bao giờ phải ân hận hay nuối tiếc điều gì, cho xứng với nhân cách của cha.
Sau lễ tang vài ngày, có một cậu hỏi thăm đến nhà tôi, vào thắp cho ông một nén nhang và ngồi khóc, tôi hỏi thì cậu ta nói rằng mình không phải là học trò của ông, nhưng trước là sinh viên nhạc viện vô tình gặp ông ở quán nước và được ông giúp xin việc cho, cậu ấy cũng chưa có dịp quay lại cám ơn ông thì nay nghe tin ông đã đi rồi, lúc đó tôi lại là người nói lời an ủi, tôi nói rằng cha tôi là như thế, ông luôn lo cho mọi người xung quanh mà chẳng bao giờ lo cho mình, cái ông cần là được thấy mọi người vui vẻ hạnh phúc, bạn hãy sống cho tốt là ông mãn nguyện rồi.

Sau biến cố cuộc đời này, tôi lại cảm thấy mình như được trưởng thành hơn, lớn mạnh hơn, tôi tự hứa với chính mình sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho gia đình và người thân, sẽ sống mạnh mẽ và luôn giúp đỡ mọi người khi có thể, tôi tin tưởng vào cuộc sống tốt đẹp đầy yêu thương nhân ái này.

Sau biến cố cuộc đời này, tôi lại cảm thấy mình như được trưởng thành hơn, lớn mạnh hơn, tôi tự hứa với chính mình sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho gia đình và người thân, sẽ sống mạnh mẽ và luôn giúp đỡ mọi người khi có thể, tôi tin tưởng vào cuộc sống tốt đẹp đầy yêu thương nhân ái này.
Hà nội, 28/2/2011
Đông Hưng
Đông Hưng
Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011
Lạnh!
Cứ nghĩ năm nay thời tiết thật đẹp,không ngờ gần tết trời tự dưng lại chuyển lạnh thế này. Những ngày nắng, thời tiết đẹp, công việc cứ cuốn mình đi, thời gian trôi thật nhanh,bỗng dưng lạnh, người tôi như chùng lại, mọi việc cũng dường như chậm lại.
Hà nội lạnh thì thường khô,không mưa, Huế thì khác, lạnh lại kèm theo mưa, mưa mãi, mưa hoài,cảm giác thật là trống trải.
Sống giữa miền đất xa lạ, giữa phố phường nhộn nhịp, giữa những không gian tôi vẫn thấy hằng ngày trong gần 3 năm sao giờ đây tôi lại thấy vô cùng xa lạ, cứ như tôi vừa đặt chân đến đây vậy. Tôi cảm giác mình lạc giữa những người vô hồn xa lạ, nhận ra thấy mình thật cô đơn, cảm giác đó cứ len lỏi vào tâm hồn làm cho lòng càng thấy lạnh lẽo và bơ vơ....
Sáng, ăn 1 bát bún bò đầy ớt, uống 1 ly cà phê đen vội vàng xuống công trường, loanh quanh 1 lúc lại ra quán làm ly cà phê, trưa làm đĩa cơm bụi, chiều về thấy buồn buồn lại rủ mấy thằng người Bắc làm 1 chầu nhậu say khướt rồi lại về ngủ. Ngày nào cũng na ná như vậy, tự dưng mấy hôm nay lạnh và mưa, công trường nghỉ, ngồi suy nghĩ,giật mình thấy:Ô hay! thế ra cuộc sống của mình ở quán là chính à? nhà thuê chỉ là chỗ để chui vào ngủ thôi sao?
Buồn,lang thang ra đường thấy người người ăn mặc kín mít,hở mỗi đôi mắt, những đôi mắt xa lạ vô cảm sao tôi thèm thấy 1 gương mặt hay đôi mắt nào đó thân quen có thể sưởi ấm lòng trong chiều đông lạnh giá. Tôi thèm 1 cái bắt tay thật chặt của bạn bè, thèm được ngồi cùng ai đó thân thuộc uống vài ly rượu, rượu hay tấm chân tình của bè bạn có thể xoá đi cái lạnh lẽo cô đơn này. Tôi thèm được ôm cô con gái bé bỏng vào trong lòng để sưởi ấm cho nó, ko có bố bên cạnh ko biết con có thấy lạnh? Buồn, những kí ức cứ ùa về, những kỉ niệm đẹp bên những con đường,góc phố thân quen nay đâu rồi? tất cả mọi thứ tưởng rất giản dị ấy nay đã xa, vượt quá tầm tay với của tôi. Tôi thật sự đã sai? tôi đã đánh mất những gì mình đã có, để đến bây giờ lang thang nơi đất khách quê người mới thấy thấm thía nỗi cô đơn và lạnh lẽo.
Trời thật lạnh, tôi cũng đã cố gắng mặc thật nhiều áo, đi găng tay, đội mũ, quấn khăn nhưng sao vẫn ko hết lạnh, hay là cái lạnh trong lòng làm tôi mặc ấm mà vẫn thấy run rẩy. Huế thật lạ, múa hè nóng thì lại không mưa, mùa đông lạnh thì lại mưa nhiều. Xưa nghe những bài hát về Huế thấy phào phào, chẳng có gì xúc động, nay nghe lại thấy sao hợp người, hợp cảnh và xúc động nhiều thế không biết, hay tôi đã già? chán cơm thèm.....đất rồi chăng?
"Chiều nay mưa trên phố Huế, kiếp giang hồ không bến đợi mà mưa sao vẫn rơi rơi hoài....Ngày xưa mưa rơi thì sao, bây chừ nghe mưa lại buồn vì tiếng mưa, tiếng mưa trong lòng làm mình cô đơn...."
Kết lại, có thể lời tôi nói là thừa nhưng các bạn hãy nhìn gương tôi nhé, hoặc lấy đó mà làm gương để dạy con con cháu, hãy trân trọng những gì các bạn đang nắm giữ, đừng sa chân vào những sai lầm để giờ này hơn 40 tuổi còn lang thang tìm kiếm cơ hội nơi đất khách quê người.
Huế 17h ngày 08-01-2011
P.Q.Huy.
Hà nội lạnh thì thường khô,không mưa, Huế thì khác, lạnh lại kèm theo mưa, mưa mãi, mưa hoài,cảm giác thật là trống trải.
Sống giữa miền đất xa lạ, giữa phố phường nhộn nhịp, giữa những không gian tôi vẫn thấy hằng ngày trong gần 3 năm sao giờ đây tôi lại thấy vô cùng xa lạ, cứ như tôi vừa đặt chân đến đây vậy. Tôi cảm giác mình lạc giữa những người vô hồn xa lạ, nhận ra thấy mình thật cô đơn, cảm giác đó cứ len lỏi vào tâm hồn làm cho lòng càng thấy lạnh lẽo và bơ vơ....
Sáng, ăn 1 bát bún bò đầy ớt, uống 1 ly cà phê đen vội vàng xuống công trường, loanh quanh 1 lúc lại ra quán làm ly cà phê, trưa làm đĩa cơm bụi, chiều về thấy buồn buồn lại rủ mấy thằng người Bắc làm 1 chầu nhậu say khướt rồi lại về ngủ. Ngày nào cũng na ná như vậy, tự dưng mấy hôm nay lạnh và mưa, công trường nghỉ, ngồi suy nghĩ,giật mình thấy:Ô hay! thế ra cuộc sống của mình ở quán là chính à? nhà thuê chỉ là chỗ để chui vào ngủ thôi sao?
Buồn,lang thang ra đường thấy người người ăn mặc kín mít,hở mỗi đôi mắt, những đôi mắt xa lạ vô cảm sao tôi thèm thấy 1 gương mặt hay đôi mắt nào đó thân quen có thể sưởi ấm lòng trong chiều đông lạnh giá. Tôi thèm 1 cái bắt tay thật chặt của bạn bè, thèm được ngồi cùng ai đó thân thuộc uống vài ly rượu, rượu hay tấm chân tình của bè bạn có thể xoá đi cái lạnh lẽo cô đơn này. Tôi thèm được ôm cô con gái bé bỏng vào trong lòng để sưởi ấm cho nó, ko có bố bên cạnh ko biết con có thấy lạnh? Buồn, những kí ức cứ ùa về, những kỉ niệm đẹp bên những con đường,góc phố thân quen nay đâu rồi? tất cả mọi thứ tưởng rất giản dị ấy nay đã xa, vượt quá tầm tay với của tôi. Tôi thật sự đã sai? tôi đã đánh mất những gì mình đã có, để đến bây giờ lang thang nơi đất khách quê người mới thấy thấm thía nỗi cô đơn và lạnh lẽo.
Trời thật lạnh, tôi cũng đã cố gắng mặc thật nhiều áo, đi găng tay, đội mũ, quấn khăn nhưng sao vẫn ko hết lạnh, hay là cái lạnh trong lòng làm tôi mặc ấm mà vẫn thấy run rẩy. Huế thật lạ, múa hè nóng thì lại không mưa, mùa đông lạnh thì lại mưa nhiều. Xưa nghe những bài hát về Huế thấy phào phào, chẳng có gì xúc động, nay nghe lại thấy sao hợp người, hợp cảnh và xúc động nhiều thế không biết, hay tôi đã già? chán cơm thèm.....đất rồi chăng?
"Chiều nay mưa trên phố Huế, kiếp giang hồ không bến đợi mà mưa sao vẫn rơi rơi hoài....Ngày xưa mưa rơi thì sao, bây chừ nghe mưa lại buồn vì tiếng mưa, tiếng mưa trong lòng làm mình cô đơn...."
Kết lại, có thể lời tôi nói là thừa nhưng các bạn hãy nhìn gương tôi nhé, hoặc lấy đó mà làm gương để dạy con con cháu, hãy trân trọng những gì các bạn đang nắm giữ, đừng sa chân vào những sai lầm để giờ này hơn 40 tuổi còn lang thang tìm kiếm cơ hội nơi đất khách quê người.
Huế 17h ngày 08-01-2011
P.Q.Huy.
Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010
Thực hiện những giấc mơ

Gần hai tháng qua tôi không viết blog dù ngày nào cũng lướt qua xem có gì mới không, thực ra bầu nhiệt huyết trong tôi không hề suy giảm và luôn có rất nhiều điều muốn viết, nhưng tôi muốn tích tụ cảm xúc thật nhiều, thật đầy rồi mới dốc bầu tâm sự cùng các bạn, có như thế ta mới không thấy nhàm chán và thực sự cảm thấy như được tâm tình và chia sẻ với nhau qua blog này.
Chắc mọi người ai cũng có những giấc mơ của riêng mình, những đã bao giờ bạn thực sự theo đuổi những giấc mơ đó và biến nó thành hiện thực chưa, điều đó thực sự kỳ diệu các bạn ạ vì tôi đã được trải nghiệm điều đó. Hãy thử tưởng tượng rằng một buổi sáng bạn thức dậy mà nhớ như in một giấc mơ, sáng hôm đó bạn quyết định bắt đầu công việc hiện thực hóa giấc mơ của mình, những ngày sau đó đêm nào bạn cũng được tiếp tục rong ruổi hành trình với giấc mơ để rồi mỗi ngày bạn thực hiện một ít, và đến một ngày bạn có thể tự hào reo lên “Ha ha, ta đã thực hiện được giấc mơ rồi”, thật tuyệt vời phải không.
Đi làm mười mấy năm, tôi nghiệm ra rằng không bao giờ mình hết bận việc cả, càng làm càng nhiều việc, lúc nào cũng loay hoay bộn bề với việc cơ quan, việc gia đình, việc vân vân và vân vân … kể cả “việc nhậu” nữa :-). Mãi đến thời gian gần đây, khi tôi viết rằng mình cảm thấy đã thực sự trưởng thành trong suy nghĩ, đó là lúc tôi biết dành thời gian cho riêng mình để mơ và thực hiện những giấc mơ, dù là những giấc mơ bình dị nhất, và giờ đây tôi đã tin rằng mình có thể làm được rất nhiều điều, có thể thay đổi được nhiều thứ nếu thực sự quyết tâm.
Tôi có người bác ruột ở quê không bằng lòng với con trai, hai cha con đã một thời gian dài không nói chuyện
được với nhau, người trong họ ai cũng ngại khuyên nhủ hay nói về chuyện đó vì sợ động chạm, và mâu thuẫn dần tăng đến mức anh tôi bỏ không tham gia vào các công việc của dòng họ mặc dù nhà anh và nhà bác tôi sát vách nhau, người thì cho rằng tại số phận, người lại nói cha mẹ sinh con trời sinh tính ... Khi về thăm quê thấy điều đó, tôi nghĩ rằng mình phải làm điều gì đó để thay đổi, người thân đâu có bỏ được nhau bao giờ, để rồi đến cuối đời lại quay ra ân hận. Và giấc mơ lúc đó của tôi là tất cả họ hàng được đoàn tụ, được sum vầy chung trong một bức ảnh gia đình, thế là tôi bắt tay vào thực hiện ngay kế hoạch của mình. Tôi dành thời gian về quê câu cá với anh tôi và thăm bác, có tuần tới hai ba lần, thỉnh thoảng ở lại gặp riêng tâm sự với từng người và tâm sự về suy nghĩ của mình, cùng phân tích tâm lý để hàn gắn lại tình cảm, và gần đây hai cha con đã sang lại nhà nh
au.
Cũng thời gian ấy khi câu cá ở quê, tôi thấy không khí ở quê vô cùng thoải mái, con người bình dị chân thành, đêm về tôi chỉ mơ thấy núi đồi cây cối, thế là tôi quyết định tìm mua một mảnh đất ở quê. Gia đình tôi ai cũng can ngăn (trừ vợ và con :-)), mọi người khuyên rằng nên đầu tư chỗ phố xá hay dự án để sinh lời, người ta chỉ từ miền núi chuyển lên thành thị chứ ai tự nhiên đang ở phố lại mất tiền để rúc đầu vào xó núi bao giờ, mà xa xôi thế có về ở được đâu … Nhưng tôi quyết định thực hiện giấc mơ của mình, tôi đã mua được một mảnh vườn
sát chân núi ở quê để tiếp tục hành trình với giấc mơ, trong giấc mơ đó tôi trở thành người làm vườn và dạy con tôi cách nuôi gà, trồng rau, câu cá, đun củi … để chúng không vì chìm đắm vào game hay phim ảnh mà quên mất cuộc sống gần gũi thiên nhiên …
Thế còn giấc mơ của các bạn là gì, các bạn có định thực hiện chúng không ?
29/11/2010
Đông Hưng
Chắc mọi người ai cũng có những giấc mơ của riêng mình, những đã bao giờ bạn thực sự theo đuổi những giấc mơ đó và biến nó thành hiện thực chưa, điều đó thực sự kỳ diệu các bạn ạ vì tôi đã được trải nghiệm điều đó. Hãy thử tưởng tượng rằng một buổi sáng bạn thức dậy mà nhớ như in một giấc mơ, sáng hôm đó bạn quyết định bắt đầu công việc hiện thực hóa giấc mơ của mình, những ngày sau đó đêm nào bạn cũng được tiếp tục rong ruổi hành trình với giấc mơ để rồi mỗi ngày bạn thực hiện một ít, và đến một ngày bạn có thể tự hào reo lên “Ha ha, ta đã thực hiện được giấc mơ rồi”, thật tuyệt vời phải không.
Đi làm mười mấy năm, tôi nghiệm ra rằng không bao giờ mình hết bận việc cả, càng làm càng nhiều việc, lúc nào cũng loay hoay bộn bề với việc cơ quan, việc gia đình, việc vân vân và vân vân … kể cả “việc nhậu” nữa :-). Mãi đến thời gian gần đây, khi tôi viết rằng mình cảm thấy đã thực sự trưởng thành trong suy nghĩ, đó là lúc tôi biết dành thời gian cho riêng mình để mơ và thực hiện những giấc mơ, dù là những giấc mơ bình dị nhất, và giờ đây tôi đã tin rằng mình có thể làm được rất nhiều điều, có thể thay đổi được nhiều thứ nếu thực sự quyết tâm.
Tôi có người bác ruột ở quê không bằng lòng với con trai, hai cha con đã một thời gian dài không nói chuyện
được với nhau, người trong họ ai cũng ngại khuyên nhủ hay nói về chuyện đó vì sợ động chạm, và mâu thuẫn dần tăng đến mức anh tôi bỏ không tham gia vào các công việc của dòng họ mặc dù nhà anh và nhà bác tôi sát vách nhau, người thì cho rằng tại số phận, người lại nói cha mẹ sinh con trời sinh tính ... Khi về thăm quê thấy điều đó, tôi nghĩ rằng mình phải làm điều gì đó để thay đổi, người thân đâu có bỏ được nhau bao giờ, để rồi đến cuối đời lại quay ra ân hận. Và giấc mơ lúc đó của tôi là tất cả họ hàng được đoàn tụ, được sum vầy chung trong một bức ảnh gia đình, thế là tôi bắt tay vào thực hiện ngay kế hoạch của mình. Tôi dành thời gian về quê câu cá với anh tôi và thăm bác, có tuần tới hai ba lần, thỉnh thoảng ở lại gặp riêng tâm sự với từng người và tâm sự về suy nghĩ của mình, cùng phân tích tâm lý để hàn gắn lại tình cảm, và gần đây hai cha con đã sang lại nhà nh
au.Cũng thời gian ấy khi câu cá ở quê, tôi thấy không khí ở quê vô cùng thoải mái, con người bình dị chân thành, đêm về tôi chỉ mơ thấy núi đồi cây cối, thế là tôi quyết định tìm mua một mảnh đất ở quê. Gia đình tôi ai cũng can ngăn (trừ vợ và con :-)), mọi người khuyên rằng nên đầu tư chỗ phố xá hay dự án để sinh lời, người ta chỉ từ miền núi chuyển lên thành thị chứ ai tự nhiên đang ở phố lại mất tiền để rúc đầu vào xó núi bao giờ, mà xa xôi thế có về ở được đâu … Nhưng tôi quyết định thực hiện giấc mơ của mình, tôi đã mua được một mảnh vườn
sát chân núi ở quê để tiếp tục hành trình với giấc mơ, trong giấc mơ đó tôi trở thành người làm vườn và dạy con tôi cách nuôi gà, trồng rau, câu cá, đun củi … để chúng không vì chìm đắm vào game hay phim ảnh mà quên mất cuộc sống gần gũi thiên nhiên …Thế còn giấc mơ của các bạn là gì, các bạn có định thực hiện chúng không ?
29/11/2010
Đông Hưng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)