Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

“Sống chậm”

Có lần một người bạn đã hỏi tôi rằng “theo anh chậm là tốt hay nhanh là tốt”, tôi trả lời rằng “việc nhanh hay chậm phải tùy vào hoàn cảnh, khi cần nhanh mà anh lại chậm hay khi cần chậm lại làm nhanh cũng đều hỏng cả”, người bạn tôi chỉ mỉm cười không nói, nhưng câu hỏi ấy vẫn đeo đẳng tôi mãi cho tới tận bây giờ.



Trải qua từng ấy năm cuộc đời, các bạn có thấy lúc nào chúng ta cũng hối hả không, khi còn bé thì cả ngày hối hả đi tìm trò nghịch ngợm, đến ăn cơm còn nuốt vội không thèm nhai, khi trưởng thành có gia đình thì hối hả từ lúc thức dậy chuẩn bị đi làm, cho con đi học, hối hả trong công việc, hối hả trong trăm ngàn mối lo toan trên đời … đến khi lên giường đi ngủ với thân thể rã rời mà tim vẫn đập thình thịch tưởng như vẫn đang còn chạy trên đường…


Sáng nay tôi quyết định lấy xe máy đi làm, giải pháp thời “bão giá” mà :-), tôi chọn con đường nhỏ vòng vèo ngày xưa, luồn qua sau trường Sư Phạm qua Cầu Giấy lên Đê La Thành, sang tiếp khu Thành Công chỗ nhà Hiền Cá Sấu cùng lớp Tổng hợp của Lan/Việt, trên đường hít đủ thứ khói bụi, mùi người, mùi thức ăn buổi sáng … “tạp phí lù”, tôi chợt nhận ra một mùi quen quen… À há, đó là mùi cống, chua chua, thum thủm, nhưng tôi lại cảm thấy vui vui vì ký ức chợt ùa về, cái cảnh ngày xưa bọn tôi suốt ngày quanh quẩn bên mấy đọan cống trong khu, nào bắt cá săn sắt, cá bảy màu, câu lươn, nào vớt giun cho cá chọi … mà toàn “tay không bắt giặc” nhé keke … thế là tôi quyết định viết cho các bạn.


Thực ra vài năm nay tôi đã cho rằng mình “Suy nghĩ nên nhanh, hành động nên chậm” và nên sống chậm lại, thỉnh thoảng dành thời gian lang thang một mình tìm cảm giác ngày xưa là việc rất hay ho, vì khi đó tôi tìm được cảm giác bình yên thư thái nhất, có thêm thời gian suy ngẫm về cuộc sống quanh mình. Và với các bạn, tôi chỉ mong các bạn cũng luôn dành được thời gian riêng tư cho chính mình, thoát khỏi mọi mối lo toan để có thể nhâm nhi hương vị hạnh phúc cuộc sống, và thêm nữa, các bạn nhớ dành thời gian chăm sóc sức khỏe của mình nhé ...




Đông Hưng

13/4/2011

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Niềm tin và sức mạnh


Cha tôi đã về với đất mẹ sau 70 năm cuộc đời, với tôi đây là một biến cố quá lớn, một sự mất mát không gì so sánh được. Đau đớn, hụt hẫng, nuối tiếc, ân hận nhiều điều, nhưng cách mà ông ra đi đã để lại trong tôi rất nhiều suy ngẫm, tôi thầm nhủ sẽ sống sao cho xứng với cha tôi, một nhân cách mạnh mẽ luôn sống với niếm tin mạnh mẽ vững vàng.

Lúc cha tôi lâm trọng bệnh, hai anh em tôi đã tìm mọi cách chữa trị cho ông, nhưng cho dù phải dùng bất cứ thuốc gì, làm bất cứ xét nghiệm gì hay thay đổi phương hướng trị bệnh …, cha tôi luôn đón nhận một cách rất vui vẻ. Ông đã nói với chúng tôi rằng ông rất tự hào về các con vì các con đã đủ trưởng thành để chung tay lo cho cha mẹ lúc già yếu ốm đau, cha ngần này tuổi rồi, nếu bệnh không thể chữa được thì cũng không có gì ân hận, các con đừng tốn phí quá nhiều tiền vô ích … Trong những ngày đó, chưa lúc nào tôi thấy cha tôi kêu ca trách móc hay khóc than, ông luôn truyền cho chúng tôi niềm tin và sự lạc quan, ông cố ăn uống để có sức chịu đựng, và luôn nói mỗi ngày rằng cha cảm thấy khá lên rồi. Tôi vẫn nhớ như in ánh mắt yêu thương sâu thẳm khi ông vuốt tóc các em, các con, các cháu hôm cuối cùng, ông vẫn nói rằng ông tin mình sẽ khỏi bệnh và trở về nhà, đây chỉ là một thử thách khó khăn ông phải vượt qua, thậm chí lúc tôi cầm tay ông, khóc và nói thật với ông rằng bệnh của ông rất nan y, con bất hiếu không đủ sức cứu cha rồi … thì ông nghiêm mặt nói “CÁC CON KHÔNG ĐƯỢC KHÓC, SỐNG PHẢI CÓ NIỀM TIN, CÒN NƯỚC CÒN TÁT”. Lúc đó tôi cảm thấy sao mình yếu ớt thế, hèn kém thế, nhìn cha hiên ngang đi vào cõi vĩnh hằng, nhẹ nhàng như đi vào giấc ngủ với nét mặt rạng ngời, tôi đã tự hét lên trong tâm khảm của mình rằng phải mạnh mẽ lên, hãy dành toàn bộ sức lực của mình để chăm sóc và giúp đỡ cho những người còn sống, để rồi không bao giờ phải ân hận hay nuối tiếc điều gì, cho xứng với nhân cách của cha.

Sau lễ tang vài ngày, có một cậu hỏi thăm đến nhà tôi, vào thắp cho ông một nén nhang và ngồi khóc, tôi hỏi thì cậu ta nói rằng mình không phải là học trò của ông, nhưng trước là sinh viên nhạc viện vô tình gặp ông ở quán nước và được ông giúp xin việc cho, cậu ấy cũng chưa có dịp quay lại cám ơn ông thì nay nghe tin ông đã đi rồi, lúc đó tôi lại là người nói lời an ủi, tôi nói rằng cha tôi là như thế, ông luôn lo cho mọi người xung quanh mà chẳng bao giờ lo cho mình, cái ông cần là được thấy mọi người vui vẻ hạnh phúc, bạn hãy sống cho tốt là ông mãn nguyện rồi.

Sau biến cố cuộc đời này, tôi lại cảm thấy mình như được trưởng thành hơn, lớn mạnh hơn, tôi tự hứa với chính mình sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho gia đình và người thân, sẽ sống mạnh mẽ và luôn giúp đỡ mọi người khi có thể, tôi tin tưởng vào cuộc sống tốt đẹp đầy yêu thương nhân ái này.

Hà nội, 28/2/2011
Đông Hưng

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011

Lạnh!

Cứ nghĩ năm nay thời tiết thật đẹp,không ngờ gần tết trời tự dưng lại chuyển lạnh thế này. Những ngày nắng, thời tiết đẹp, công việc cứ cuốn mình đi, thời gian trôi thật nhanh,bỗng dưng lạnh, người tôi như chùng lại, mọi việc cũng dường như chậm lại.
Hà nội lạnh thì thường khô,không mưa, Huế thì khác, lạnh lại kèm theo mưa, mưa mãi, mưa hoài,cảm giác thật là trống trải.
Sống giữa miền đất xa lạ, giữa phố phường nhộn nhịp, giữa những không gian tôi vẫn thấy hằng ngày trong gần 3 năm sao giờ đây tôi lại thấy vô cùng xa lạ, cứ như tôi vừa đặt chân đến đây vậy. Tôi cảm giác mình lạc giữa những người vô hồn xa lạ, nhận ra thấy mình thật cô đơn, cảm giác đó cứ len lỏi vào tâm hồn làm cho lòng càng thấy lạnh lẽo và bơ vơ....
Sáng, ăn 1 bát bún bò đầy ớt, uống 1 ly cà phê đen vội vàng xuống công trường, loanh quanh 1 lúc lại ra quán làm ly cà phê, trưa làm đĩa cơm bụi, chiều về thấy buồn buồn lại rủ mấy thằng người Bắc làm 1 chầu nhậu say khướt rồi lại về ngủ. Ngày nào cũng na ná như vậy, tự dưng mấy hôm nay lạnh và mưa, công trường nghỉ, ngồi suy nghĩ,giật mình thấy:Ô hay! thế ra cuộc sống của mình ở quán là chính à? nhà thuê chỉ là chỗ để chui vào ngủ thôi sao?
Buồn,lang thang ra đường thấy người người ăn mặc kín mít,hở mỗi đôi mắt, những đôi mắt xa lạ vô cảm sao tôi thèm thấy 1 gương mặt hay đôi mắt nào đó thân quen có thể sưởi ấm lòng trong chiều đông lạnh giá. Tôi thèm 1 cái bắt tay thật chặt của bạn bè, thèm được ngồi cùng ai đó thân thuộc uống vài ly rượu, rượu hay tấm chân tình của bè bạn có thể xoá đi cái lạnh lẽo cô đơn này. Tôi thèm được ôm cô con gái bé bỏng vào trong lòng để sưởi ấm cho nó, ko có bố bên cạnh ko biết con có thấy lạnh? Buồn, những kí ức cứ ùa về, những kỉ niệm đẹp bên những con đường,góc phố thân quen nay đâu rồi? tất cả mọi thứ tưởng rất giản dị ấy nay đã xa, vượt quá tầm tay với của tôi. Tôi thật sự đã sai? tôi đã đánh mất những gì mình đã có, để đến bây giờ lang thang nơi đất khách quê người mới thấy thấm thía nỗi cô đơn và lạnh lẽo.
Trời thật lạnh, tôi cũng đã cố gắng mặc thật nhiều áo, đi găng tay, đội mũ, quấn khăn nhưng sao vẫn ko hết lạnh, hay là cái lạnh trong lòng làm tôi mặc ấm mà vẫn thấy run rẩy. Huế thật lạ, múa hè nóng thì lại không mưa, mùa đông lạnh thì lại mưa nhiều. Xưa nghe những bài hát về Huế thấy phào phào, chẳng có gì xúc động, nay nghe lại thấy sao hợp người, hợp cảnh và xúc động nhiều thế không biết, hay tôi đã già? chán cơm thèm.....đất rồi chăng?
"Chiều nay mưa trên phố Huế, kiếp giang hồ không bến đợi mà mưa sao vẫn rơi rơi hoài....Ngày xưa mưa rơi thì sao, bây chừ nghe mưa lại buồn vì tiếng mưa, tiếng mưa trong lòng làm mình cô đơn...."
Kết lại, có thể lời tôi nói là thừa nhưng các bạn hãy nhìn gương tôi nhé, hoặc lấy đó mà làm gương để dạy con con cháu, hãy trân trọng những gì các bạn đang nắm giữ, đừng sa chân vào những sai lầm để giờ này hơn 40 tuổi còn lang thang tìm kiếm cơ hội nơi đất khách quê người.
Huế 17h ngày 08-01-2011
P.Q.Huy.

Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010

Thực hiện những giấc mơ


Gần hai tháng qua tôi không viết blog dù ngày nào cũng lướt qua xem có gì mới không, thực ra bầu nhiệt huyết trong tôi không hề suy giảm và luôn có rất nhiều điều muốn viết, nhưng tôi muốn tích tụ cảm xúc thật nhiều, thật đầy rồi mới dốc bầu tâm sự cùng các bạn, có như thế ta mới không thấy nhàm chán và thực sự cảm thấy như được tâm tình và chia sẻ với nhau qua blog này.

Chắc mọi người ai cũng có những giấc mơ của riêng mình, những đã bao giờ bạn thực sự theo đuổi những giấc mơ đó và biến nó thành hiện thực chưa, điều đó thực sự kỳ diệu các bạn ạ vì tôi đã được trải nghiệm điều đó. Hãy thử tưởng tượng rằng một buổi sáng bạn thức dậy mà nhớ như in một giấc mơ, sáng hôm đó bạn quyết định bắt đầu công việc hiện thực hóa giấc mơ của mình, những ngày sau đó đêm nào bạn cũng được tiếp tục rong ruổi hành trình với giấc mơ để rồi mỗi ngày bạn thực hiện một ít, và đến một ngày bạn có thể tự hào reo lên “Ha ha, ta đã thực hiện được giấc mơ rồi”, thật tuyệt vời phải không.

Đi làm mười mấy năm, tôi nghiệm ra rằng không bao giờ mình hết bận việc cả, càng làm càng nhiều việc, lúc nào cũng loay hoay bộn bề với việc cơ quan, việc gia đình, việc vân vân và vân vân … kể cả “việc nhậu” nữa :-). Mãi đến thời gian gần đây, khi tôi viết rằng mình cảm thấy đã thực sự trưởng thành trong suy nghĩ, đó là lúc tôi biết dành thời gian cho riêng mình để mơ và thực hiện những giấc mơ, dù là những giấc mơ bình dị nhất, và giờ đây tôi đã tin rằng mình có thể làm được rất nhiều điều, có thể thay đổi được nhiều thứ nếu thực sự quyết tâm.

Tôi có người bác ruột ở quê không bằng lòng với con trai, hai cha con đã một thời gian dài không nói chuyện được với nhau, người trong họ ai cũng ngại khuyên nhủ hay nói về chuyện đó vì sợ động chạm, và mâu thuẫn dần tăng đến mức anh tôi bỏ không tham gia vào các công việc của dòng họ mặc dù nhà anh và nhà bác tôi sát vách nhau, người thì cho rằng tại số phận, người lại nói cha mẹ sinh con trời sinh tính ... Khi về thăm quê thấy điều đó, tôi nghĩ rằng mình phải làm điều gì đó để thay đổi, người thân đâu có bỏ được nhau bao giờ, để rồi đến cuối đời lại quay ra ân hận. Và giấc mơ lúc đó của tôi là tất cả họ hàng được đoàn tụ, được sum vầy chung trong một bức ảnh gia đình, thế là tôi bắt tay vào thực hiện ngay kế hoạch của mình. Tôi dành thời gian về quê câu cá với anh tôi và thăm bác, có tuần tới hai ba lần, thỉnh thoảng ở lại gặp riêng tâm sự với từng người và tâm sự về suy nghĩ của mình, cùng phân tích tâm lý để hàn gắn lại tình cảm, và gần đây hai cha con đã sang lại nhà nhau.

Cũng thời gian ấy khi câu cá ở quê, tôi thấy không khí ở quê vô cùng thoải mái, con người bình dị chân thành, đêm về tôi chỉ mơ thấy núi đồi cây cối, thế là tôi quyết định tìm mua một mảnh đất ở quê. Gia đình tôi ai cũng can ngăn (trừ vợ và con :-)), mọi người khuyên rằng nên đầu tư chỗ phố xá hay dự án để sinh lời, người ta chỉ từ miền núi chuyển lên thành thị chứ ai tự nhiên đang ở phố lại mất tiền để rúc đầu vào xó núi bao giờ, mà xa xôi thế có về ở được đâu … Nhưng tôi quyết định thực hiện giấc mơ của mình, tôi đã mua được một mảnh vườn sát chân núi ở quê để tiếp tục hành trình với giấc mơ, trong giấc mơ đó tôi trở thành người làm vườn và dạy con tôi cách nuôi gà, trồng rau, câu cá, đun củi … để chúng không vì chìm đắm vào game hay phim ảnh mà quên mất cuộc sống gần gũi thiên nhiên …

Thế còn giấc mơ của các bạn là gì, các bạn có định thực hiện chúng không ?

29/11/2010
Đông Hưng

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

Mạnh mẽ


Tôi đã đọc ở đâu đó triết lý rằng sự mạnh mẽ trong suy nghĩ và hành động, sự quyết tâm thực hiện mục tiêu đề ra … là chìa khóa của sự thành công, thành đạt của mỗi con người. Tôi cũng đã đọc ở đâu đó rằng người không có tâm hồn lãng mạn, không có sự đam mê thì cũng khó có khả năng làm được điều gì đó to tát … Nhưng điều tôi muốn viết ở đây, là chưa nói gì đến thành công hay thành đạt, chưa nói gì đến những mục tiêu to tát … mà chính trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta, sự mạnh mẽ, tình yêu và sự đam mê sẽ mở cửa cho hạnh phúc tràn vào với mỗi con người …

Tôi nhớ hồi cấp 2, cấp 3, các bộ phim tình cảm ủy mị và chưởng bộ Trung Quốc dài lê thê tràn ngập khắp nơi, thời đó tôi rất khoái cái cảm giác yêu vu vơ, buồn vu vơ, ngồi một mình tư lự … cho giống các minh tinh Tàu, thích sự dằn vặt giày vò âm thầm như là một sự thỏa mãn hay trả thù gì đó, thấy bạn gái đi tới thì giả vờ tảng lờ rồi chẳng may liếc cái rẹt mà thôi …, trông tôi ngày đó hình như cũng hơi có chút lẵng mạn, chút ẻo lả, nhưng chỉ dừng lại ở bề ngoài vớ vẩn như thế, chẳng dám làm điều gì. Đến như tập đội múa của trường với bạn nữ, đến đoạn cầm tay thì bọn tôi còn bày trò kiếm đoạn que để hai đứa cầm hai đầu, cho đỡ “ngõ chạm”, hôm đó hình như ông Dương bị cô Tỵ phạt thì phải, vì tội “khinh thường bạn gái”. Kể ra bây giờ nghĩ lại, chính tôi lại thấy ông Huy Dưa hay Bọ Xít lại là những người hay ho hơn cả, dám nghĩ dám làm, dám chơi những trò nghịch ngợm nổ trời, dám nói lời yêu với “bạn nữ” mình thích … (bây giờ mà được quay lại ngày xưa thì cứ là chết với cậu keke …).

Bây giờ, tôi đã nghĩ khác, nếu mình muốn điều gì thì hãy thực hiện ngay điều đó, đơn giản vì nếu mình làm được điều mình muốn thì mình sẽ hạnh phúc, nếu mình buồn bực điều gì thì hãy nói ra và thực hiện ngay việc “giải quyết nỗi buồn”, đừng để nó đọng lại trong lòng mà sinh bệnh. Nếu muốn tình yêu thì hãy yêu đi, muốn giàu thì hãy lao vào công việc kiếm tiền … hãy mạnh mẽ lên, không bao giờ chờ đợi những cái chẳng may tự nhiên tới, hãy tự mình vươn tay ra cầm nắm lấy hạnh phúc của chính mình...

Tôi đang sống một cuộc sống tràn đầy hạnh phúc, điều đó vô cùng ý nghĩa, nhưng đối với tôi, điều lớn lao hơn là tôi được chia sẻ với các bạn suy nghĩ của tôi, để các bạn cùng kiểm nghiệm và có thể đúc rút ra thứ của riêng mình.

10/9/2010
Đông Hưng

Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010

Ngọn lửa đam mê


Ngày xưa, hội trẻ con chíp hôi bọn tôi mê chơi hơn học, trò gì cũng ham hố say mê, mãi mà không biết chán, mà có bao nhiêu là trò chơi nữa chứ.

Nào là mùa xuân chúng tôi đi đổ dế về chơi, các chú dế thường nằm trong hang nơi ụ đất ngoài đồng hay sát bờ mương, nếu thấy đùn lên một đống đất vụn to (gọi là “mà”) thì chắc chắn chú này cực to khỏe, bọn tôi chỉ việc thay nhau lấy nước dưới mương bằng lá khoai nước hay ống bơ rồi đổ vào lỗ hang. Chú em dế uống no nước phải từ từ chui lên, đôi râu ngó ngoáy thò dần ra cửa hang, nhưng lúc ấy đừng vội thò tay vào bắt nhé, vì chú rất tinh khôn sẽ lùi vào nếu thấy động. Lúc này phải rất nhẹ nhàng cầm sẵn một cái que chọc chéo xuống hang phía sau chú dế để chặn đường lùi, rồi mời từ từ gở đất cửa hang bắt chú. Các chú dế được mang về nhà, chỉ cần nuôi trong lọ thủy tinh nắp đục lỗ, bên trong có cát để các chú đào hang và có vài cọng cỏ non bên trên làm thức ăn là các chú đã cảm thấy mãn nguyện cuộc đời rồi, chui ra chui vào và hát rúc rích suốt cả đêm.

Nào là mùa hè nắng chói chang, chúng tôi đi lang thang tìm những cây nhãn nở đầy hoa, nơi trú ngụ lý tưởng của lũ bọ xít để bắt cả một vốc bọ xít về. Lũ bọ xít được vặt hết chân rồi gắn bằng cục nhựa đường vào các loại xe ô tô tự chế từ cuộn phim hỏng, cái tăm tre và miếng săm xe đạp, khi bọ xít vỗ cánh như một động cơ phản lực đẩy chiếc xe chạy vèo vèo. Có lúc những chiếc xe lại được thay bằng các loại máy bay chế từ vỏ thuốc đánh răng, cũng có cánh, có đuôi đàng hoàng và có thể bay liệng trên trời nhé. Bắt bọ xít vàng khè cả tay, mùi hôi mù, lúc lại dính chưởng bọ xít đái vào mắt cay xè, vậy mà hôm nào cũng như hôm nào, cứ có ai đó hú lên là a lê hấp, chúng tôi biến khỏi nhà đi chơi ngay.

Nào là mùa thu chúng tôi đi câu cá săn sắt, lũ này được sinh sản nhiều vô kể qua những cơn mưa rào mùa hè. Chúng tôi chỉ cần một cọng tre rút từ cái mành cửa nhà, hay chỉ một sống lá dừa mềm mại, một sợi chỉ khâu lấy ở hộp khâu của mẹ, thậm chí chúng tôi chẳng cần lưỡi câu gì, ra lật một hòn gạch ngoài sân là có ngay vài chú giun nâu đen làm mồi. Chú giun ấy được bóp sạch đất và được buộc trực tiếp sợi chỉ vào giữa, khi thả xuống mương nước là lập tức có ngay cả đàn săn sắt tranh nhau đớp vào hai đầu, chúng tôi chỉ cần nương nhẹ cần câu kéo vuốt lên là cả hai chú bay lên bờ, tha hồ mà nhặt. Những chú săn sắt đực đẹp mã với vây, đuôi dài sặc sỡ được nuôi trong lọ sành cất dưới gầm giường, hôm nào thấy bọt nhả đầy là có thể mang ra chọi nhau, rất thú.

Nào là mùa đông chúng tôi đi nhặt quả phi lao khô rụng, mà khu nhà tôi thì trồng toàn phi lao to, để làm nguyên liệu than cho một chiếc lò chế từ ống bơ sữa bò đục nhiều lỗ, hai lỗ mép ống bơ được móc sợi dây thép dài vào, chỉ cần châm lửa làm mồi và cầm dây quay ống bơ như các vận động viên lăng tạ xích thì tôi đã có một bếp lò mini cho cả ngày hôm đó. Xách chiếc bếp lò này lang thang khắp nơi, chúng tôi lại tìm thêm rơm, cỏ và lá khô, thích nhất là lá bạch đàn (vì có dầu nên dễ cháy) để châm đống lửa sưởi, lúc đó mà có thêm vài củ khoai sắn đào trộm ngoài đồng để nướng thì ngon phải biết.

Những năm tháng tươi đẹp cùng với những thú đam mê thời trẻ con trôi qua nhanh thật, chợt nhớ lại thì đã 40 tuổi rồi. Mà thật là lạ, ngày đó ăn có kham khổ, mặc có áo vá, quần rách… nhưng tôi chẳng bao giờ thấy buồn chán, chắc vì lúc nào cũng bận bịu miệt mài các trò chơi với lũ bạn cùng xóm, đâu có như lũ con nhà tôi bây giờ cứ than thở “bố ơi con chán quá, chẳng có trò gì để chơi”. Với tôi, tôi nghĩ rằng đời sẽ thật chán khi người ta sống không có đam mê, dù đam mê bất cứ thứ gì, có người đam mê công việc, đam mê thể thao, đam mê du lịch tìm tòi khám phá, người lại đam mê một thú chơi trẻ con, đam mê yêu đương … hay thậm chí là một chút đam mê cờ bạc … vì niềm đam mê luôn là một phần trong cuộc sống của con người. Chỉ có sự đam mê mới mang lại cho con người sự thăng hoa, chỉ có đam mê mới làm cho ta thấy yêu đời và luôn tràn đầy năng lượng, để sống, để yêu và để hạnh phúc. Các bạn hãy tin tôi và hãy thử đi, hãy tìm cho mình thứ để đam mê, vì có khi chúng ta cũng chưa từng định nghĩa mình đam mê thứ gì. Hãy tự hưởng thụ cuộc sống bằng cách dành thời gian để tan chảy vào niềm đam mê của chính mình, và ngọn lửa đam mê ấy, bạn hãy giữ để nó có thể cháy suốt cuộc đời.

Đông Hưng
15 Jul, 2010

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010

Bước ngoặt

Xem bóng đá, một đội đang đá tấn công rất hay bỗng đột nhiên rơi vào tình thế mất người do một cầu thủ của họ bị thẻ đỏ, vậy là đội kia lại trở nên lấn lướt hơn và dồn ép ngược lại, và kết cục cuối cùng là đội đá hay ban đầu bị thua trận hoặc may mắn giữ hòa. Hoặc một đội đang đá như gà mắc tóc, bổng nhiên có được bàn thắng gọi là “giải tỏa” do đối phương đá phản lưới nhà, thế là tự nhiên cả đội hưng phấn tìm lại được tầm vóc của chính mình để rồi chiến thắng đậm đà … Rồi báo chí tha hồ mổ xẻ về lý do thắng-thua, về tình huống mà người ta luôn gọi là bước ngoặt của trận đấu, nếu không có chiếc thẻ đỏ oan nghiệt kia, nếu không có cái chân gỗ kia … thì … biết đâu…

Ngẫm sự đời, ai cũng có bước ngoặt cuộc đời, ngoặt sớm lúc trẻ trung năng động, ngoặt muộn lúc tuổi đã về chiều, sau bước ngoặt có người bỗng thăng tiến trên con đường quan chức, kiếm được nhiều tiền hơn, có người lại thua thiệt tài chính hay thất bại trên dòng quan lộ … có người lại đi bước ngoặt để tìm kiếm sự bình yên, an lành tránh cuộc đời thị phi, có người lại ngoặt để rồi bị cuốn vào vòng xoáy tiền bạc, tình cảm … rồi không thể nào thoát ra được nữa …

Ngồi bên anh bạn lái xe, thỉnh thoảng thắc mắc “sao đánh lái sớm thế, sao cua gấp thế, đi tiếp đi chứ phanh làm gì ?…”, hay “sao lại đi đường này, đi đường kia có êm hơn không?...”. Thì tớ thích thế, cậu muốn lái thì lên mà lái, cứ ở đó mà “sao với trăng” …

Vận vào một người, quả là có nhiều thời điểm có thể coi là bước ngoặt cuộc đời, như lúc bắt đầu đi học, lúc chọn thi vào trường mới, lúc chọn bạn để chơi, lúc đi xin việc làm hay quyết định chuyển công ty, lúc lập gia đình rồi sinh con cái, lúc chọn kiểu hành xử với đời, với người khi thành công hay thất bại … tất cả đều kèm bao nhiêu là chữ nếu, bao nhiêu may, rủi …

Với tôi, tôi nghĩ rằng mình không nên nói/nghĩ quá nhiều về những gì đã qua, bạn hãy tiếp tục đi con đường của bạn, hãy ngoặt, hãy rẽ nếu bạn muốn, hãy tự chọn cho mình vì con đường nào rồi cũng đi được (nếu tới ngõ cụt thì ta quay .. :-)). Và điều quan trọng nhất là bạn định đi đâu, vì chúng ta đã đủ trưởng thành để có thể nhìn thấy rõ đích đến của con đường… May mắn là điều luôn cần, nhưng dù có đôi chút rủi ro thì có sao đâu, vì quan trọng là ta đã chọn con đường ấy…

Có lẽ tôi đã “dừ” quá rồi, còn các bạn, các bạn nghĩ thế nào về chuyện đó ???

Hà Nội 24/6/2010, Wolrd Cup
Đông Hưng