
Tôi đã đọc ở đâu đó triết lý rằng sự mạnh mẽ trong suy nghĩ và hành động, sự quyết tâm thực hiện mục tiêu đề ra … là chìa khóa của sự thành công, thành đạt của mỗi con người. Tôi cũng đã đọc ở đâu đó rằng người không có tâm hồn lãng mạn, không có sự đam mê thì cũng khó có khả năng làm được điều gì đó to tát … Nhưng điều tôi muốn viết ở đây, là chưa nói gì đến thành công hay thành đạt, chưa nói gì đến những mục tiêu to tát … mà chính trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta, sự mạnh mẽ, tình yêu và sự đam mê sẽ mở cửa cho hạnh phúc tràn vào với mỗi con người …
Tôi nhớ hồi cấp 2, cấp 3, các bộ phim tình cảm ủy mị và chưởng bộ Trung Quốc dài lê thê tràn ngập khắp nơi, thời đó tôi rất khoái cái cảm giác yêu vu vơ, buồn vu vơ, ngồi một mình tư lự … cho giống các minh tinh Tàu, thích sự dằn vặt giày vò âm thầm như là một sự thỏa mãn hay trả thù gì đó, thấy bạn gái đi tới thì giả vờ tảng lờ rồi chẳng may liếc cái rẹt mà thôi …, trông tôi ngày đó hình như cũng hơi có chút lẵng mạn, chút ẻo lả, nhưng chỉ dừng lại ở bề ngoài vớ vẩn như thế, chẳng dám làm điều gì. Đến như tập đội múa của trường với bạn nữ, đến đoạn cầm tay thì bọn tôi còn bày trò kiếm đoạn que để hai đứa cầm hai đầu, cho đỡ “ngõ chạm”, hôm đó hình như ông Dương bị cô Tỵ phạt thì phải, vì tội “khinh thường bạn gái”. Kể ra bây giờ nghĩ lại, chính tôi lại thấy ông Huy Dưa hay Bọ Xít lại là những người hay ho hơn cả, dám nghĩ dám làm, dám chơi những trò nghịch ngợm nổ trời, dám nói lời yêu với “bạn nữ” mình thích … (bây giờ mà được quay lại ngày xưa thì cứ là chết với cậu keke …).
Bây giờ, tôi đã nghĩ khác, nếu mình muốn điều gì thì hãy thực hiện ngay điều đó, đơn giản vì nếu mình làm được điều mình muốn thì mình sẽ hạnh phúc, nếu mình buồn bực điều gì thì hãy nói ra và thực hiện ngay việc “giải quyết nỗi buồn”, đừng để nó đọng lại trong lòng mà sinh bệnh. Nếu muốn tình yêu thì hãy yêu đi, muốn giàu thì hãy lao vào công việc kiếm tiền … hãy mạnh mẽ lên, không bao giờ chờ đợi những cái chẳng may tự nhiên tới, hãy tự mình vươn tay ra cầm nắm lấy hạnh phúc của chính mình...
Tôi đang sống một cuộc sống tràn đầy hạnh phúc, điều đó vô cùng ý nghĩa, nhưng đối với tôi, điều lớn lao hơn là tôi được chia sẻ với các bạn suy nghĩ của tôi, để các bạn cùng kiểm nghiệm và có thể đúc rút ra thứ của riêng mình.
10/9/2010
Đông Hưng
Tôi nhớ hồi cấp 2, cấp 3, các bộ phim tình cảm ủy mị và chưởng bộ Trung Quốc dài lê thê tràn ngập khắp nơi, thời đó tôi rất khoái cái cảm giác yêu vu vơ, buồn vu vơ, ngồi một mình tư lự … cho giống các minh tinh Tàu, thích sự dằn vặt giày vò âm thầm như là một sự thỏa mãn hay trả thù gì đó, thấy bạn gái đi tới thì giả vờ tảng lờ rồi chẳng may liếc cái rẹt mà thôi …, trông tôi ngày đó hình như cũng hơi có chút lẵng mạn, chút ẻo lả, nhưng chỉ dừng lại ở bề ngoài vớ vẩn như thế, chẳng dám làm điều gì. Đến như tập đội múa của trường với bạn nữ, đến đoạn cầm tay thì bọn tôi còn bày trò kiếm đoạn que để hai đứa cầm hai đầu, cho đỡ “ngõ chạm”, hôm đó hình như ông Dương bị cô Tỵ phạt thì phải, vì tội “khinh thường bạn gái”. Kể ra bây giờ nghĩ lại, chính tôi lại thấy ông Huy Dưa hay Bọ Xít lại là những người hay ho hơn cả, dám nghĩ dám làm, dám chơi những trò nghịch ngợm nổ trời, dám nói lời yêu với “bạn nữ” mình thích … (bây giờ mà được quay lại ngày xưa thì cứ là chết với cậu keke …).
Bây giờ, tôi đã nghĩ khác, nếu mình muốn điều gì thì hãy thực hiện ngay điều đó, đơn giản vì nếu mình làm được điều mình muốn thì mình sẽ hạnh phúc, nếu mình buồn bực điều gì thì hãy nói ra và thực hiện ngay việc “giải quyết nỗi buồn”, đừng để nó đọng lại trong lòng mà sinh bệnh. Nếu muốn tình yêu thì hãy yêu đi, muốn giàu thì hãy lao vào công việc kiếm tiền … hãy mạnh mẽ lên, không bao giờ chờ đợi những cái chẳng may tự nhiên tới, hãy tự mình vươn tay ra cầm nắm lấy hạnh phúc của chính mình...
Tôi đang sống một cuộc sống tràn đầy hạnh phúc, điều đó vô cùng ý nghĩa, nhưng đối với tôi, điều lớn lao hơn là tôi được chia sẻ với các bạn suy nghĩ của tôi, để các bạn cùng kiểm nghiệm và có thể đúc rút ra thứ của riêng mình.
10/9/2010
Đông Hưng