Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010

Ngọn lửa đam mê


Ngày xưa, hội trẻ con chíp hôi bọn tôi mê chơi hơn học, trò gì cũng ham hố say mê, mãi mà không biết chán, mà có bao nhiêu là trò chơi nữa chứ.

Nào là mùa xuân chúng tôi đi đổ dế về chơi, các chú dế thường nằm trong hang nơi ụ đất ngoài đồng hay sát bờ mương, nếu thấy đùn lên một đống đất vụn to (gọi là “mà”) thì chắc chắn chú này cực to khỏe, bọn tôi chỉ việc thay nhau lấy nước dưới mương bằng lá khoai nước hay ống bơ rồi đổ vào lỗ hang. Chú em dế uống no nước phải từ từ chui lên, đôi râu ngó ngoáy thò dần ra cửa hang, nhưng lúc ấy đừng vội thò tay vào bắt nhé, vì chú rất tinh khôn sẽ lùi vào nếu thấy động. Lúc này phải rất nhẹ nhàng cầm sẵn một cái que chọc chéo xuống hang phía sau chú dế để chặn đường lùi, rồi mời từ từ gở đất cửa hang bắt chú. Các chú dế được mang về nhà, chỉ cần nuôi trong lọ thủy tinh nắp đục lỗ, bên trong có cát để các chú đào hang và có vài cọng cỏ non bên trên làm thức ăn là các chú đã cảm thấy mãn nguyện cuộc đời rồi, chui ra chui vào và hát rúc rích suốt cả đêm.

Nào là mùa hè nắng chói chang, chúng tôi đi lang thang tìm những cây nhãn nở đầy hoa, nơi trú ngụ lý tưởng của lũ bọ xít để bắt cả một vốc bọ xít về. Lũ bọ xít được vặt hết chân rồi gắn bằng cục nhựa đường vào các loại xe ô tô tự chế từ cuộn phim hỏng, cái tăm tre và miếng săm xe đạp, khi bọ xít vỗ cánh như một động cơ phản lực đẩy chiếc xe chạy vèo vèo. Có lúc những chiếc xe lại được thay bằng các loại máy bay chế từ vỏ thuốc đánh răng, cũng có cánh, có đuôi đàng hoàng và có thể bay liệng trên trời nhé. Bắt bọ xít vàng khè cả tay, mùi hôi mù, lúc lại dính chưởng bọ xít đái vào mắt cay xè, vậy mà hôm nào cũng như hôm nào, cứ có ai đó hú lên là a lê hấp, chúng tôi biến khỏi nhà đi chơi ngay.

Nào là mùa thu chúng tôi đi câu cá săn sắt, lũ này được sinh sản nhiều vô kể qua những cơn mưa rào mùa hè. Chúng tôi chỉ cần một cọng tre rút từ cái mành cửa nhà, hay chỉ một sống lá dừa mềm mại, một sợi chỉ khâu lấy ở hộp khâu của mẹ, thậm chí chúng tôi chẳng cần lưỡi câu gì, ra lật một hòn gạch ngoài sân là có ngay vài chú giun nâu đen làm mồi. Chú giun ấy được bóp sạch đất và được buộc trực tiếp sợi chỉ vào giữa, khi thả xuống mương nước là lập tức có ngay cả đàn săn sắt tranh nhau đớp vào hai đầu, chúng tôi chỉ cần nương nhẹ cần câu kéo vuốt lên là cả hai chú bay lên bờ, tha hồ mà nhặt. Những chú săn sắt đực đẹp mã với vây, đuôi dài sặc sỡ được nuôi trong lọ sành cất dưới gầm giường, hôm nào thấy bọt nhả đầy là có thể mang ra chọi nhau, rất thú.

Nào là mùa đông chúng tôi đi nhặt quả phi lao khô rụng, mà khu nhà tôi thì trồng toàn phi lao to, để làm nguyên liệu than cho một chiếc lò chế từ ống bơ sữa bò đục nhiều lỗ, hai lỗ mép ống bơ được móc sợi dây thép dài vào, chỉ cần châm lửa làm mồi và cầm dây quay ống bơ như các vận động viên lăng tạ xích thì tôi đã có một bếp lò mini cho cả ngày hôm đó. Xách chiếc bếp lò này lang thang khắp nơi, chúng tôi lại tìm thêm rơm, cỏ và lá khô, thích nhất là lá bạch đàn (vì có dầu nên dễ cháy) để châm đống lửa sưởi, lúc đó mà có thêm vài củ khoai sắn đào trộm ngoài đồng để nướng thì ngon phải biết.

Những năm tháng tươi đẹp cùng với những thú đam mê thời trẻ con trôi qua nhanh thật, chợt nhớ lại thì đã 40 tuổi rồi. Mà thật là lạ, ngày đó ăn có kham khổ, mặc có áo vá, quần rách… nhưng tôi chẳng bao giờ thấy buồn chán, chắc vì lúc nào cũng bận bịu miệt mài các trò chơi với lũ bạn cùng xóm, đâu có như lũ con nhà tôi bây giờ cứ than thở “bố ơi con chán quá, chẳng có trò gì để chơi”. Với tôi, tôi nghĩ rằng đời sẽ thật chán khi người ta sống không có đam mê, dù đam mê bất cứ thứ gì, có người đam mê công việc, đam mê thể thao, đam mê du lịch tìm tòi khám phá, người lại đam mê một thú chơi trẻ con, đam mê yêu đương … hay thậm chí là một chút đam mê cờ bạc … vì niềm đam mê luôn là một phần trong cuộc sống của con người. Chỉ có sự đam mê mới mang lại cho con người sự thăng hoa, chỉ có đam mê mới làm cho ta thấy yêu đời và luôn tràn đầy năng lượng, để sống, để yêu và để hạnh phúc. Các bạn hãy tin tôi và hãy thử đi, hãy tìm cho mình thứ để đam mê, vì có khi chúng ta cũng chưa từng định nghĩa mình đam mê thứ gì. Hãy tự hưởng thụ cuộc sống bằng cách dành thời gian để tan chảy vào niềm đam mê của chính mình, và ngọn lửa đam mê ấy, bạn hãy giữ để nó có thể cháy suốt cuộc đời.

Đông Hưng
15 Jul, 2010