công rất hay bỗng đột nhiên rơi vào tình thế mất người do một cầu thủ của họ bị thẻ đỏ, vậy là đội kia lại trở nên lấn lướt hơn và dồn ép ngược lại, và kết cục cuối cùng là đội đá hay ban đầu bị thua trận hoặc may mắn giữ hòa. Hoặc một đội đang đá như gà mắc tóc, bổng nhiên có được bàn thắng gọi là “giải tỏa” do đối phương đá phản lưới nhà, thế là tự nhiên cả đội hưng phấn tìm lại được tầm vóc của chính mình để rồi chiến thắng đậm đà … Rồi báo chí tha hồ mổ xẻ về lý do thắng-thua, về tình huống mà người ta luôn gọi là bước ngoặt của trận đấu, nếu không có chiếc thẻ đỏ oan nghiệt kia, nếu không có cái chân gỗ kia … thì … biết đâu… 
Ngẫm sự đời, ai cũng có bước ngoặt cuộc đời, ngoặt sớm lúc trẻ trung năng động, ngoặt muộn lúc tuổi đã về chiều, sau bước ngoặt có người bỗng thăng tiến trên con đường quan chức, kiếm được nhiều tiền hơn, có người lại thua thiệt tài chính hay thất bại trên dòng quan lộ … có người lại đi bước ngoặt để tìm kiếm sự bình yên, an lành tránh cuộc đời thị phi, có người lại ngoặt để rồi bị cuốn vào vòng xoáy tiền bạc, tình cảm … rồi không thể nào thoát ra được nữa …

Ngồi bên anh bạn lái xe, thỉnh thoảng thắc mắc “sao đánh lái sớm thế, sao cua gấp thế, đi tiếp đi chứ phanh làm gì ?…”, hay “sao lại đi đường này, đi đường kia có êm hơn không?...”. Thì tớ thích thế, cậu muốn lái thì lên mà lái, cứ ở đó mà “sao với trăng” …
Vận vào một người, quả là có nhiều thời điểm có thể coi là bước ngoặt cuộc đời, như lúc bắt đầu đi học, lúc chọn thi vào trường mới, lúc chọn bạn để chơi, lúc đi xin việc làm hay quyết định chuyển công ty, lúc lập gia đình rồi sinh con cái, lúc chọn kiểu hành xử
với đời, với người khi thành công hay thất bại … tất cả đều kèm bao nhiêu là chữ nếu, bao nhiêu may, rủi …Với tôi, tôi nghĩ rằng mình không nên nói/nghĩ quá nhiều về những gì đã qua, bạn hãy tiếp tục đi con đường của bạn, hãy ngoặt, hãy rẽ nếu bạn muốn, hãy tự chọn cho mình vì con đường nào rồi cũng đi được (nếu tới ngõ cụt thì ta quay .. :-)). Và điều quan trọng nhất là bạn định đi đâu, vì chúng ta đã đủ trưởng thành để có thể nhìn thấy rõ đích đến của con đường… May mắn là điều luôn cần, nhưng dù có đôi chút rủi ro thì có sao đâu, vì quan trọng là ta đã chọn con đường ấy…

Có lẽ tôi đã “dừ” quá rồi, còn các bạn, các bạn nghĩ thế nào về chuyện đó ???
Hà Nội 24/6/2010, Wolrd Cup
Đông Hưng