Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

Ảnh tổ 1 lớp 12 A


Ảnh tổ 1 lớp 12 A, trông “ngầu” phết các bạn xem còn ảnh của các tổ khác không để tôi đưa lên blog nhé.













Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010

Khai bút đầu xuân


Ngày xưa khi còn đi học, cứ sáng mồng 1 Tết là tôi thường khai bút đầu xuân bằng cách làm một bài tập hay viết lách gì đó, để nhắc nhở mình không vì bánh chưng pháo Tết và tiền mừng tuổi mà quên mất chuyện học hành, để nuôi niềm tin rằng việc khai bút sẽ làm mình may mắn trong học tập. Còn bây giờ, tôi khai bút không phải để cố gắng giữ gìn nề nếp hay cầu mong may mắn, mà vì tôi muốn được viết ngay cho các bạn về những suy nghĩ của mình về quãng thời gian cuối năm cũ đầy ý nghĩa đối với chính tôi, về sự thay đổi đã mang lại cho tôi bao niềm hạnh phúc. Đối với tôi, giờ đây dường như không có rào cản nào có thể ngăn tôi với hạnh phúc được, dường như tôi có thể có nó bất cứ lúc nào tôi muốn. Và các bạn, các bạn thật tuyệt vời, các bạn đã cùng tôi nhóm họp, tâm tình trong ngày cuối năm quên thời gian như không hề bận rộn, vài bạn còn đến nhà tôi ngay sau giao thừa để chúc Tết và cùng tôi uống đến sáng mà không phải lo về chuyện ai là người xông nhà… Hạnh phúc là như thế, thật dễ dàng và giản đơn, nó sẽ đến với những ai sẵn sàng đón nhận nó…

Sáng Mồng 1 Tết Canh Dần
Đông Hưng

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010

Cảm nhận cuộc sống – Suy nghĩ của tôi

Với tôi nhu cầu đọc và viết bây giờ lại nhiều hơn ngày xưa, hình như trong cuộc sống luôn có rất nhiều điều mình có thể nghĩ đến mà không nói ra được, nhưng viết ra thì lại thấy dễ dàng và nhẹ nhàng thanh thản. Ngay cả với cha mẹ mình, vợ con mình, người thân gia đình, bạn thân mình, và thậm chí kể cả chính mình nữa, gần gũi thế mà vẫn có thể mâu thuẫn, không hiểu nhau ngay từ những hành xử đời thường nhỏ nhặt nhất, và để rồi thỉnh thoảng chúng ta lại phải lặn ngụp trong cãi vã, giận hờn, ấm ức chỉ vì những lý do “vớ vẩn và ngớ ngẩn”, lúc thoát ra được thì cũng đã bị tổn thương rất nhiều, vậy sao mình không chọn cho mình một cách sống khác nhỉ. Tôi nghiệm ra rằng nếu mình không đòi hỏi mọi người tự hiểu, không giả thiết mọi người phải hành xử thế này hay thế kia, với những việc cần làm mình hãy làm trước đã, và hàng ngày nếu có thể viết cho người thân của mình, bạn bè của mình vài dòng, hay hơn nữa là những suy nghĩ của mình cho họ đọc, và lắng nghe họ tâm tình, thì cuộc sống chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều, bản thân mình cũng hiểu mình hơn, hiểu mọi người hơn để hưởng thụ cuộc sống vì nó thực sự đẹp các bạn ạ.

Tôi vẫn sống với thực tại đời thường, vẫn “tiếp đất” chứ không “bay”, vẫn phải bận bịu lăn lộn đi làm kiếm ăn hàng ngày, nhưng tôi luôn “có thời gian” cho người thân và các bạn của tôi, giờ đây suy nghĩ của tôi về cuộc sống chỉ là hãy “Sống đơn giản không đòi hỏiThực hiện ngay những điều mình thích”. Tôi thực sự hạnh phúc vì khi tôi dành thời gian cho bạn mình một thì bạn lại dành thời gian cho tôi mười (và với 10 người đã là 100 lần rồi …), tôi viết một bài thì được đọc mười email/SMS cảm nhận của các bạn, có bạn đã khóc và tôi tin là bạn khóc vì bạn thấy hạnh phúc như tôi, bạn đã tìm ra cái lâu nay vẫn ở đâu đó quanh mình mà giờ mới cầm nắm được, đó là sự quan tâm thực lòng, là tình cảm chân thành từ những người bạn thuở học trò. Và tôi nghĩ rằng cần phải gìn giữ và nuôi dưỡng điều đó hàng ngày, đừng để cái cây mình trồng bị khô héo vì một ngày không tưới nước. Tôi muốn nói với các bạn rằng chính chúng ta đã tạo ra cuộc sống của mình mà không hề do may mắn hay số mệnh, hãy làm cho nó đẹp hơn bằng những hành động thiết thực của chính mình. Và với tôi, một trong những hành động thiết thực nhất hàng ngày là đọc và viết cho các bạn, như tôi đã từng viết: “Trước đây tôi cũng buồn vì không thấy ai viết bài, nhưng bây giờ tôi đã nghĩ khác : “tôi sẽ viết cho các bạn của tôi, cho blog của lớp mình”.

Đông Hưng

Giá như tôi có mặt trong cuốn phim họp lớp 12a Minh Khai 8788!

Trước tiên tôi xin gửi lời cảm ơn đến ông Hưng mắn, ông vất vả quá! Chỉ vì ông muốn đưa cuốn phim này lên mà ông cả 1 đêm thức trắng. Chắc các bạn hỏi tôi sao biết được điều này? Tối thứ 6 (29-1) tôi có nói chuyện điện thoại với Hưng về cách upload phim,lúc đó cũng đã muộn, tôi nghĩ chắc mai Hưng mới làm. Không ngờ 2h51p sáng thứ 7 tôi nhận được tin nhắn " Tôi cắt file và đã upload lại rồi, sáng mai Huy vào xem thử nhé", lúc đó tôi vẫn còn thức và trả lời Hưng nhưng thật sự tôi rất bất ngờ, thì ra Hưng đã thức trắng đêm để làm việc này. Một lần nữa tôi xin thay mặt những bạn đã xem và cả những bạn chưa kịp xem cảm ơn ông Hưng nhiều nhiều!
Biết nói gì nhỉ? tôi đã xem đi xem lại mấy lần cuốn phim này, vậy mà đã qua 21 năm rồi sao? Các bạn vẫn vậy hay chí ít là tôi cảm thấy thế! Vẫn những gương mặt,nụ cười, tính cách như tôi vẫn tưởng tượng tuy có nhàu đi đôi chút. Thật vui khi nhìn thấy các bạn như vậy, thời gian ko làm các bạn khác đi trong mắt tôi nhưng có lẽ thời gian thật khắc nghiệt với các thày cô của tôi, cô Thọ và cô Thái Vân già đi nhiều quá. Giá như... giá như tôi dũng cảm hơn, giá như tôi vượt qua được những mặc cảm và dám đối diện... thì tôi có lẽ cũng được góp mặt cùng các bạn ngày hôm đó. Xem phim, được nhìn thấy các bạn tôi rất vui nhưng thật sự cũng thấy hơi buồn vì blog này có quá ít những bài viết của các bạn, blog này của 33 thành viên 12a cơ mà? Sao các bạn ko tham gia viết cho blog thêm phong phú, có thể là những kỉ niệm, có thể là những trải nghiệm hoặc là những va vấp trong cuộc sống? Tôi ao ước ngày nào vào blog cũng có 1 thông tin gì đó về các bạn. Nói ra chắc các bạn ko tin nhưng với tôi bây giờ blog này là một món ăn tinh thần ko thể thiếu,ngày nào tôi cũng vào blog để tìm kiếm thông tin về các bạn. Loanh quanh tôi mới chỉ thấy Hưng, Dương, Thúy, còn các bạn khác đâu??? Trần Anh lớp trưởng, trưởng ban tổ chức, nhà có 2 nhân mạng của 12a sao ko thấy phát biểu gì?? Phương Hiền, tổ trưởng đáng kính của tôi sao cũng ko thấy góp mặt? CÁc bạn quá bận? hay là tôi quá rách việc nên mới có thời gian vào blog?? À mà sao tôi ko thấy ông Hưng mắn có mặt trong phim nhỉ? Công ông to nhất mà chẳng thấy ông góp mặt? hay dạo này già, xấu trai nên ko dám chường mặt ra?? Theo tôi nhớ từ ngày vào lớp 10 lớp mình còn có mấy bạn nữa là bạn Hà,Trần Ngọc Anh, An, Mai Ngọc Huyền, Khánh Huyền, cũng phải tính các bạn này vào lớp mình chứ nhỉ?
Tôi có một thói quen (ko biết xấu hay tốt nữa) là hay khoe khoang về bạn bè. Ở trong Huế tôi có chuyện làm việc với bọn truyền hình (trong này truyền hình nó lấy của VTC nhiều) ngồi nói chuyện với chúng nó tôi nổ kinh lắm, tôi nói " Thằng An, bạn tôi đang là phó Giám đốc VTC, tầm Long Vũ chỉ là thằng cu em của bạn tôi", bọn nó nhìn tôi nể lắm, Khoái phết! Nhưng có 1 chuyện cũng bực mình, hôm tôi nghỉ buổi trưa ở công trường cùng mấy thằng kỹ sư và đội trưởng có xem trương trình Sức sống mới, bọn nó cứ khen Khánh Huyền xinh, tôi tự hào: " à, Khánh Huyền trước học cùng lớp anh" bọn nó nhìn tôi từ đầu đến chân rồi bảo:"Anh nói phét vừa thôi, KH xinh, trẻ thế này, còn anh trông mặt nhàu như quả táo tàu, thế anh đúp mấy năm mà học cùng lớp với KH?". Nghe xong các bạn bảo có lộn ruột ko? chẳng biết giải thích thế nào cho chúng nó hiểu.
Khi xem phim họp lớp tôi hồi hộp lắm, ko biết các bạn nói gì về mình? Đến câu hỏi" lớp mình có những cặp đôi nào có tình ý với nhau từ hồi học?" tôi thấy các bạn nói đến cặp Trần Anh - Phương Hiền, Hưng - Lan hình như cũng có gì đó, đến lúc ko hiểu bạn nào đó phát biểu là Huy và Thúy hình như cũng có gì đó thì tôi hơi hoảng,tôi chỉ sợ Thúy đứng dậy phản đối, này Thúy! xưa bà có hình như có gì đó với tôi ko? hìhì nếu có bà cứ gật đầu động viên tôi chút nhé!
Tháng trước Đại Úy Dương "són" có vào Huế công tác, bọn tôi có ngồi uống bia và nói chuyện nhiều, hóa ra ông bạn Đại úy của mình cũng có nhiều tâm sự ra phết,ngạc nhiên nhất là chuyện ông Dương thương thầm nhớ trộm bà chị của tôi,Phương Lan(xin lỗi ông Dương nhé, tôi để lộ tc của ông, hehe..) Ôi tình cảm học trò, ngây thơ và trong sáng quá phải ko các bạn?
Tôi muốn viết nhiều nhưng kí ức cứ lẫn lộn, chưa biết sắp xếp ra sao để thành 1 bài văn cho hoàn chỉnh, thôi đành để lần sau vậy! Nhân đọc bài "Cảm nhận cuộc sống" của ông Hưng tôi thấy ông thật sướng và may mắn, tôi cũng cố tìm xem mình đã có những may mắn gì trong cuộc đời, có lẽ may mắn lớn nhất của tôi là đã từng là thành viên của 12A Minh Khai, may mắn thứ 2 là tôi là tuy xa HN nhưng lại đang làm việc ở 1 thành phố bình yên nhất ở Việt Nam (theo cảm nhận của tôi). Để các bạn có cảm nhận thêm về Huế, nơi tôi đang làm việc, tôi gửi các bạn 1 đường link, các bạn bớt chút thời gian nghe và xem để cảm nhận về thành phố bình yên này:

http://www.youtube.com/watch?v=PsT749HyBnw

Chúc các bạn những ngày cuối năm vui vẻ!