Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2010
Cảm nhận ngày cuối năm
Tuần trước, một nhóm bạn tổ chức tất niên, tôi thấy rất vui vẻ, dù hôm ấy đang phải trực mà tôi cũng phải tìm cách trốn về tham gia một lúc đấy. Vui, uống rượu nhiều, mà ông Nam bình thường không thấy bia rượu mấy, tự nhiên thế nào mà húng thế.
Chuyện trò với bạn bè, thấy thoải mái, ngay sau đó, ông Hưng có đăng một bài trên blog này. Đọc bài của ông Hưng đăng, tự nhiên tôi thây có gì đấy mình hơi ích kỷ, hay cá nhân quá, hay tự ti quá chăng, mà thực sự thì mình cũng không hiểu hết mình, tuy vậy, triết lí của ông Hưng "never say NO", tôi nghĩ tôi cũng phải cố gắng thực hiện cho được. Có lẽ ngày còn đi học, tôi không cởi mở với bạn bè lắm, chỉ có một nhóm với nhau thôi nên khi đó, cứ cảm thấy có gì đó ngăn cách, tình cảm cũng không dám nói ra .... Nhưng bây giờ thì khác, tôi thấy tình bạn thời học trò, tức là từ bé với nhau, có thể có lúc nào đó, do điều kiện khách quan, có thể ít quan hệ với nhau, nhưng đó lại là tình cảm chân thành, gắn bó nhất. Tôi đi làm hơn 20 năm, đã qua rất nhiều đơn vị, học qua các trường, bạn bè không ít, nhưng kết nối với nhau, để có được sự thân thiết, gần gũi thì không thể so sánh với bạn bè thời nhỏ được.
Cuối tháng 12 năm 2009, tôi vào công tác ở Huế được 2 ngày, khi vào, tôi gọi điện cho Huy. Thực sự rất cảm động. Chỗ tôi đến công tác khá xa chỗ Huy, vậy mà tối đấy, Huy đã đến chỗ tôi, hai thằng đi chơi đến đêm, chuyện trò khá nhiều. Khi nói chuyện trên blog, trên email hay điện thoại, tôi có cảm giác ở Huy một sự bất cần, nhưng khi hai thằng ngồi nói chuyện với nhau, thì tôi lại thấy Huy rất tình cảm, luôn nhớ đến bạn bè, nhớ rất nhiều kỷ niệm thời học sinh, chỉ có điều chưa viết thôi.
Cơ quan tôi không được dùng Internet nên tôi thường về xem ở nhà, con gái tôi cũng có blog, khi nó đứng sau lưng tôi, xem ảnh mà Hưng đưa lên, cứ trầm trồ khen, rồi còn bình luận:"ba với các cô các chú già rồi mà vẫn viết blog", tôi có nói với nó:"con thấy bạn của ông nội học cùng từ phổ thông bây giờ vẫn còn tụ tập, rủ nhau đi chơi, đi thăm thầy cô giáo cũ đấy thôi, khi nào lớn lên con sẽ thấy trân trọng tình bạn như thế nào ".
Trong quãng đời mà tôi đã đi qua, khoảng thời gian mà tôi học cùng những người bạn của tôi ở lớp 12A, họ thật tuyệt vời, bao lâu rồi nhỉ? 20 năm, thậm chí còn nhiều hơn thế nữa.Tôi và các bạn, chúng ta đã lớn, đã trưởng thành hơn rất nhiều. Qua nhiều năm, đến nay chúng ta đã tập hợp lại đầy đủ, quan tâm đến nhau nhiều hơn, chia sẻ với nhau nhiều chuyện, tôi thực sự rất vui, hạnh phúc vì lớp chúng ta làm được như vậy. Tôi muốn nói với các bạn lớp 12A chúng ta rằng, tôi yêu các bạn, vì có các bạn làm cuộc sống của tôi trở nên ý nghĩa hơn và trên hết cảm ơn Ban liên lạc, các bạn đã rất nhiệt tình, rất trách nhiệm trong việc gắn kết tập thể lớp chúng ta. Cảm ơn các bạn. Chúc các bạn luôn thành công và gặp nhiều may mắn, hạnh phúc trong cuộc sống. Chào tạm biệt
Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2010
Thì tương lai

Xem đáp án tại đây http://sites.google.com/site/12aminhkhai8788/files/SecondGeneration.pdf
Đông Hưng
Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2010
Cảm nhận cuộc sống
Hôm qua đi họp lớp chỉ có chục người bạn: Thúy, Song Hà, Trần Anh, Thu, Duyên, Hương B, Nam, An, Dương, Yến A nhưng với tôi thì chừng đó đã là quá tuyệt vời rồi, quá vui và chúng tôi đã ngồi rất lâu, đã uống rất nhiều, Huy, Thăng … ở xa và các bạn không đến được chắc cũng cảm thấy lâng lâng và khản giọng đúng không, vì chúng tôi đã uống, hát cả cho các bạn đấy. Hôm qua tôi đã nói với các bạn rằng, tôi sẽ không bao giờ “Say No” với các bạn, dù đó là bất cứ chuyện gì. Tôi cũng đã nói rằng không nhất thiết phải gọi sự kiện hội họp này là họp lớp, mà chỉ nên là gặp gỡ bạn bè cuối tuần, ai tham gia cũng được, để bớt đi sự nặng nề không đáng. Với tôi, tôi sẽ làm ngay những gì tôi cho là tốt đẹp nhất cho bạn bè và người thân của mình, không để cho họ phải chờ đợi, và cũng không đòi họ phải làm điều gì đó cho tôi... Tôi sẽ nói với các bạn rằng “tôi yêu các bạn” mỗi ngày, tôi sẽ nói với vợ rằng “anh yêu em” mỗi ngày, tôi sẽ nói với các con tôi rằng “bố yêu các con” mỗi ngày … tôi sẽ không để những người bạn, người thân của tôi phải rơi vào tình cảnh “ăn tát” như trong câu chuyện của ông Việt, tôi sẽ không để họ phải chịu khổ, chịu đau khi tôi có thể chịu thay họ, và tôi sẽ tận dụng tối đa cơ hội mang đến niềm vui cho những người bạn, người thân của mình.
Về nhà đọc lại lưu bút, xem lại ảnh cũ của Trần Anh, của Duyên, tôi thấy tình cảm của mọi người mới thực là sâu sắc, chân thành. Chính tôi cũng không còn giữ được những kỷ niệm ngày xưa, tôi cũng đã quên rất nhiều như lời ngụy biện bằng logic FIFO (First In First Out), quên cái cũ để nạp cái mới. Và bây giờ, tôi viết những lời này, cũng chỉ mong rằng lớp mình nếu có ai đó đang thấy mình chưa may mắn, chưa thành công thì hãy tin tôi, các bạn cũng là mệnh Vàng trang sức, các bạn cũng luôn có những người bạn sẵn sàng chia sẻ và hy sinh cho mình… hãy vui vẻ lạc quan, hãy hưởng thụ hương vị ngọt ngào của cuộc sống, ngay bây giờ hay bất cứ lúc nào có thể. Con gái tôi 5 tuổi, chập tối gọi với từ tầng 2 lên tầng 3 “Bố ơi xuống đón con”, mặc dù tôi biết rằng nó có thể chạy vèo lên gác một cách dễ dàng, nhưng tôi vẫn gọi với xuống “Bố đang xuống đón con đây, con chờ bố xuống đi cùng nhé”, và thế là hai bố con vui vẻ dắt tay nhau đếm từng bậc thang, kể chuyện cười nắc nẻ. Cám ơn con, chính con đã cho bố cơ hội để được hạnh phúc, và tất nhiên bố không bao giờ từ chối những cơ hội đó, cũng như bố đã nói với các bạn của bố rằng “never say no”…
Rạng sáng ngày 25/1/2010
Đông Hưng
Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010
Tình bạn
Trong một lần tranh luận, họ cãi nhau, một người đã tát người kia. Người bị tát cảm thấy bị xúc phạm, không nói gì mà chỉ viết lên cát: "Hôm nay người bạn thân của tôi đã tát tôi". Họ tiếp tục chuyến du lịch đến một vùng hoang vu, người bị tát suýt bị cát vùi, may mắn được bạn cứu. Tỉnh lại, người đó lại khắc lên đá: "Hôm nay người bạn tốt của tôi đã cứu tôi". Đứng bên cạnh, người bạn hiếu kỳ hỏi: "Tại sao lúc mình tát cậu, cậu lại viết lên cát, bây giờ lại khắc lên đá?"
Người này trả lời: "Khi bị bạn làm tổn thương nên viết vào nơi dễ quên, gió sẽ thổi lấp đi. Ngược lại, nếu được giúp đỡ hãy nên khắc sâu trong đáy lòng. Ở nơi đó, bất cứ ngọn gió nào cũng không thể xoá lấp được."
Bạn bè nếu xảy ra va chạm là nhất thời vô tâm, giúp đỡ mới là thật lòng.
Hãy quên đi những gì bạn bè đã gây ra, ghi nhớ sự giúp đỡ của họ, chúng ta sẽ thấy trên thế giới này toàn là bạn tốt.
Tình bạn đẹp là sự chân tình, mộc mạc











